Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 4578: Có vô số bóng hình đứng xung quanh tế đàn!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Chỉ còn lại Mộ lão cùng La Vân Phong ngơ ngác nhìn theo! “Ai có thể nói cho tôi biết, thằng nhãi đó rốt cuộc là ai không?”Tốc độ của Hạ Nhược Tuyết rất nhanh, cô cứ điên cuồng lao thẳng về một hướng như vậy!Diệp Bắc Minh vừa đuổi theo, vừa vội truyền âm: “Tiểu tháp, chuyện quái gì đang xảy ra vậy?"“Ông có cảm nhận được thần niệm của Nhược Tuyết chưa? Tình trạng hiện tại của cô ấy thế nào?”'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp: “Nhóc con, xem ra trước mắt thần niệm của cô Hạ đã không còn tồn tại nữa rồi!”“Mẹ kiếp!”Diệp Bắc Minh quát lên một tiếng, hai mắt sậm màu máu: “Nhược Tuyết sẽ không xảy ra chuyện gì đâu! Dù phải trả giá thế nào, tôi cũng muốn cô ấy bình phục!”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục im lặng!Một lúc sau mới phun ra một câu: “Tuy nhiên vừa rồi cậu tiếp xúc với cô ấy gần như vậy thực sự quá nguy hiểm”.“May mà trong người cậu có dòng khí hỗn độn, mặc dù sức mạnh ăn mòn của nước đen vô cùng đáng sợ nhưng nó vẫn không có cách nào làm ô nhiễm dòng khí hỗn độn cải”Tròn một ngày một đêm!Cuối cùng Hạ Nhược Tuyết cũng dừng lại trước một vùng nước tối tăm, không chút đắn đo nhảy vào trong đó!"Nước đenl" Tiêu Dung Phi cùng Tiêu Nhã Phi bàng hoàng thốt lên.Hai người họ hiển nhiên đã được chứng kiến sự khủng khiếp của nước đen, hoàn toàn không dám tiến lên!Diệp Bắc Minh dừng bước, nhìn chằm chằm vào dòng nước đen kịt trước mặt: “Sau khi nước đen trôi đi, phần lớn đều sẽ biến mất! Duy nhất chỉ còn tồn tại ở nơi này, Nhược Tuyết tiến vào rồi, tôi cũng phải xuống đó xem xeml”'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giật mình: “Nhóc con, cậu điên rồi à!”“Nước đen cực kỳ đáng sợ, cậu có khí hỗn độn trong người nên mới có thể tạm thời bảo vệ chính mình!""Nhưng... nhưng nếu cậu nhảy thẳng xuống đó, có trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì?”“Tôi đề nghị cậu canh giữ ở gần đây chờ cô Hạ ra ngoài rồi lại bàn tiếp!”Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Không còn thời gian nữa rồi!"“Từ biểu hiện vừa rồi của Nhược Tuyết, có lẽ cô ấy vẫn chưa bị ô nhiễm hoàn toàn!""Tôi phải năm bắt cơ hội này!"Dứt lời.Diệp Bắc Minh nhìn về phía Tiêu Dung Phi cùng Tiêu Nhã Phi: “Dung Phi, Nhã Phi, tôi phải đi vào vùng nước đen này một chuyến, hai người các em trốn ở bêncạnh đi!”“Bất luận tôi có thể mang Nhược Tuyết ra ngoài hay không, thì trong vòng ba ngày tôi nhất định sẽ trở lại!”"Nếu tôi không ra ngoài được, các em hãy tự mình tới đại lục Hỗn Độn, tìm bố mẹ tôi!”"KHÔNG!" Hai người bỗng nhiên hoảng sợ.Gấp đến mức rơi nước mặt lộp bộp, mỗi người túm chặt lấy một cánh tay của Diệp Bắc Minh, không dám buông lỏng!“Anh Diệp, chúng ta không dễ dàng gì mới gặp lại nhau, nước đen nguy hiểm lắm, anh không thể xuống đó được!”Hai người khóc rấm rứt, nước mắt chảy không ngừng!Diệp Bắc Minh hít sâu một hơi, chỉ nói một câu: “Nếu các em bị nước đen làm ô nhiễm, tôi cũng sẽ nghĩ mọi biện pháp cứu các eml”Thân thể yêu kiều của cả hai run lên. Lặng yên buông tay Diệp Bắc Minh ra.Tiếp đó, Diệp Bắc Minh dùng ý nghĩ kêu gọi dòng khí hỗn độn bao trùm lấy toàn thân mình!Tiến lên một bước và nhảy xuống dòng nước đen!Cơ thể anh nhanh chóng chìm xuống, giống như có một lực lượng nào đó đang kéo lấy chân anh vậy!Không biết qua bao lâu, tầm nhìn trước mắt bỗng nhiên trở nên rộng rãi sáng sủalTất cả dòng nước đen đều biến mất, sâu dưới lòng đất có một tế đàn cổ xưa màu đen!Có vô số bóng hình đứng xung quanh tế đàn!Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
Chỉ còn lại Mộ lão cùng La Vân Phong ngơ ngác nhìn theo! “Ai có thể nói cho tôi biết, thằng nhãi đó rốt cuộc là ai không?”
Tốc độ của Hạ Nhược Tuyết rất nhanh, cô cứ điên cuồng lao thẳng về một hướng như vậy!
Diệp Bắc Minh vừa đuổi theo, vừa vội truyền âm: “Tiểu tháp, chuyện quái gì đang xảy ra vậy?"
“Ông có cảm nhận được thần niệm của Nhược Tuyết chưa? Tình trạng hiện tại của cô ấy thế nào?”
'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp: “Nhóc con, xem ra trước mắt thần niệm của cô Hạ đã không còn tồn tại nữa rồi!”
“Mẹ kiếp!”
Diệp Bắc Minh quát lên một tiếng, hai mắt sậm màu máu: “Nhược Tuyết sẽ không xảy ra chuyện gì đâu! Dù phải trả giá thế nào, tôi cũng muốn cô ấy bình phục!”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục im lặng!
Một lúc sau mới phun ra một câu: “Tuy nhiên vừa rồi cậu tiếp xúc với cô ấy gần như vậy thực sự quá nguy hiểm”.
“May mà trong người cậu có dòng khí hỗn độn, mặc dù sức mạnh ăn mòn của nước đen vô cùng đáng sợ nhưng nó vẫn không có cách nào làm ô nhiễm dòng khí hỗn độn cải”
Tròn một ngày một đêm!
Cuối cùng Hạ Nhược Tuyết cũng dừng lại trước một vùng nước tối tăm, không chút đắn đo nhảy vào trong đó!
"Nước đenl" Tiêu Dung Phi cùng Tiêu Nhã Phi bàng hoàng thốt lên.
Hai người họ hiển nhiên đã được chứng kiến sự khủng khiếp của nước đen, hoàn toàn không dám tiến lên!
Diệp Bắc Minh dừng bước, nhìn chằm chằm vào dòng nước đen kịt trước mặt: “Sau khi nước đen trôi đi, phần lớn đều sẽ biến mất! Duy nhất chỉ còn tồn tại ở nơi này, Nhược Tuyết tiến vào rồi, tôi cũng phải xuống đó xem xeml”
'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giật mình: “Nhóc con, cậu điên rồi à!”
“Nước đen cực kỳ đáng sợ, cậu có khí hỗn độn trong người nên mới có thể tạm thời bảo vệ chính mình!"
"Nhưng... nhưng nếu cậu nhảy thẳng xuống đó, có trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì?”
“Tôi đề nghị cậu canh giữ ở gần đây chờ cô Hạ ra ngoài rồi lại bàn tiếp!”
Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Không còn thời gian nữa rồi!"
“Từ biểu hiện vừa rồi của Nhược Tuyết, có lẽ cô ấy vẫn chưa bị ô nhiễm hoàn toàn!"
"Tôi phải năm bắt cơ hội này!"
Dứt lời.
Diệp Bắc Minh nhìn về phía Tiêu Dung Phi cùng Tiêu Nhã Phi: “Dung Phi, Nhã Phi, tôi phải đi vào vùng nước đen này một chuyến, hai người các em trốn ở bên
cạnh đi!”
“Bất luận tôi có thể mang Nhược Tuyết ra ngoài hay không, thì trong vòng ba ngày tôi nhất định sẽ trở lại!”
"Nếu tôi không ra ngoài được, các em hãy tự mình tới đại lục Hỗn Độn, tìm bố mẹ tôi!”
"KHÔNG!" Hai người bỗng nhiên hoảng sợ.
Gấp đến mức rơi nước mặt lộp bộp, mỗi người túm chặt lấy một cánh tay của Diệp Bắc Minh, không dám buông lỏng!
“Anh Diệp, chúng ta không dễ dàng gì mới gặp lại nhau, nước đen nguy hiểm lắm, anh không thể xuống đó được!”
Hai người khóc rấm rứt, nước mắt chảy không ngừng!
Diệp Bắc Minh hít sâu một hơi, chỉ nói một câu: “Nếu các em bị nước đen làm ô nhiễm, tôi cũng sẽ nghĩ mọi biện pháp cứu các eml”
Thân thể yêu kiều của cả hai run lên. Lặng yên buông tay Diệp Bắc Minh ra.
Tiếp đó, Diệp Bắc Minh dùng ý nghĩ kêu gọi dòng khí hỗn độn bao trùm lấy toàn thân mình!
Tiến lên một bước và nhảy xuống dòng nước đen!
Cơ thể anh nhanh chóng chìm xuống, giống như có một lực lượng nào đó đang kéo lấy chân anh vậy!
Không biết qua bao lâu, tầm nhìn trước mắt bỗng nhiên trở nên rộng rãi sáng sủal
Tất cả dòng nước đen đều biến mất, sâu dưới lòng đất có một tế đàn cổ xưa màu đen!
Có vô số bóng hình đứng xung quanh tế đàn!
Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Chỉ còn lại Mộ lão cùng La Vân Phong ngơ ngác nhìn theo! “Ai có thể nói cho tôi biết, thằng nhãi đó rốt cuộc là ai không?”Tốc độ của Hạ Nhược Tuyết rất nhanh, cô cứ điên cuồng lao thẳng về một hướng như vậy!Diệp Bắc Minh vừa đuổi theo, vừa vội truyền âm: “Tiểu tháp, chuyện quái gì đang xảy ra vậy?"“Ông có cảm nhận được thần niệm của Nhược Tuyết chưa? Tình trạng hiện tại của cô ấy thế nào?”'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp: “Nhóc con, xem ra trước mắt thần niệm của cô Hạ đã không còn tồn tại nữa rồi!”“Mẹ kiếp!”Diệp Bắc Minh quát lên một tiếng, hai mắt sậm màu máu: “Nhược Tuyết sẽ không xảy ra chuyện gì đâu! Dù phải trả giá thế nào, tôi cũng muốn cô ấy bình phục!”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục im lặng!Một lúc sau mới phun ra một câu: “Tuy nhiên vừa rồi cậu tiếp xúc với cô ấy gần như vậy thực sự quá nguy hiểm”.“May mà trong người cậu có dòng khí hỗn độn, mặc dù sức mạnh ăn mòn của nước đen vô cùng đáng sợ nhưng nó vẫn không có cách nào làm ô nhiễm dòng khí hỗn độn cải”Tròn một ngày một đêm!Cuối cùng Hạ Nhược Tuyết cũng dừng lại trước một vùng nước tối tăm, không chút đắn đo nhảy vào trong đó!"Nước đenl" Tiêu Dung Phi cùng Tiêu Nhã Phi bàng hoàng thốt lên.Hai người họ hiển nhiên đã được chứng kiến sự khủng khiếp của nước đen, hoàn toàn không dám tiến lên!Diệp Bắc Minh dừng bước, nhìn chằm chằm vào dòng nước đen kịt trước mặt: “Sau khi nước đen trôi đi, phần lớn đều sẽ biến mất! Duy nhất chỉ còn tồn tại ở nơi này, Nhược Tuyết tiến vào rồi, tôi cũng phải xuống đó xem xeml”'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giật mình: “Nhóc con, cậu điên rồi à!”“Nước đen cực kỳ đáng sợ, cậu có khí hỗn độn trong người nên mới có thể tạm thời bảo vệ chính mình!""Nhưng... nhưng nếu cậu nhảy thẳng xuống đó, có trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì?”“Tôi đề nghị cậu canh giữ ở gần đây chờ cô Hạ ra ngoài rồi lại bàn tiếp!”Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Không còn thời gian nữa rồi!"“Từ biểu hiện vừa rồi của Nhược Tuyết, có lẽ cô ấy vẫn chưa bị ô nhiễm hoàn toàn!""Tôi phải năm bắt cơ hội này!"Dứt lời.Diệp Bắc Minh nhìn về phía Tiêu Dung Phi cùng Tiêu Nhã Phi: “Dung Phi, Nhã Phi, tôi phải đi vào vùng nước đen này một chuyến, hai người các em trốn ở bêncạnh đi!”“Bất luận tôi có thể mang Nhược Tuyết ra ngoài hay không, thì trong vòng ba ngày tôi nhất định sẽ trở lại!”"Nếu tôi không ra ngoài được, các em hãy tự mình tới đại lục Hỗn Độn, tìm bố mẹ tôi!”"KHÔNG!" Hai người bỗng nhiên hoảng sợ.Gấp đến mức rơi nước mặt lộp bộp, mỗi người túm chặt lấy một cánh tay của Diệp Bắc Minh, không dám buông lỏng!“Anh Diệp, chúng ta không dễ dàng gì mới gặp lại nhau, nước đen nguy hiểm lắm, anh không thể xuống đó được!”Hai người khóc rấm rứt, nước mắt chảy không ngừng!Diệp Bắc Minh hít sâu một hơi, chỉ nói một câu: “Nếu các em bị nước đen làm ô nhiễm, tôi cũng sẽ nghĩ mọi biện pháp cứu các eml”Thân thể yêu kiều của cả hai run lên. Lặng yên buông tay Diệp Bắc Minh ra.Tiếp đó, Diệp Bắc Minh dùng ý nghĩ kêu gọi dòng khí hỗn độn bao trùm lấy toàn thân mình!Tiến lên một bước và nhảy xuống dòng nước đen!Cơ thể anh nhanh chóng chìm xuống, giống như có một lực lượng nào đó đang kéo lấy chân anh vậy!Không biết qua bao lâu, tầm nhìn trước mắt bỗng nhiên trở nên rộng rãi sáng sủalTất cả dòng nước đen đều biến mất, sâu dưới lòng đất có một tế đàn cổ xưa màu đen!Có vô số bóng hình đứng xung quanh tế đàn!Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website