Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 4588: Trước cửa nhà tù số bảy
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh giật mình, lập tức tiến vào trạng thái cảnh giác."Không phải ở đây mà là ở lối vào nhà tù!”, Đế thủ đáp: “Về phận bọn hắn là ai, đương nhiên là đời sau mang trong mình đế huyết rồi!”Trước cửa nhà tù số bảy, có hàng chục bóng người bước ra cùng một lúc.Người dẫn đầu là một thanh niên cực kỳ đẹp trai, sở hữu khuôn mặt tỷ lệ vàng cùng dáng người mảnh khảnh cao lớn!Từ giây phút hắn xuất hiện, một hơi thở thống trị chín phương trời mười phương đất, chỉ ta cao quý liền ập tới!“Tham kiến công tử Bất Hủ!”Lão Tể cùng lão Đấu thấy người này lập tức quỳ xuống đất.Người đến không ai khác chính là Bất Hủ Vấn Thiên!Bất Hủ Vấn Thiên phớt lờ hai người họ, thay vào đó quét mắt nhìn tới tấm bia mẫu thạch Hỗn Độn!Hơi nhíu mày nói: “Mật Phi, em cũng quá nghịch ngợm rồi đó!” “Vật này là tượng đài ranh giới của Nhà tù số bảy, một khi nó sụp đổ, chẳng phải phép tắc của nhà tù sẽ tiếp xúc trực tiếp với Nguyên Thủy Chân Giới rồisao?”“Công tử, chính vì phép tắc của nhà tù này khôi phục nên một phần thi thể của Đế mới tỉnh lại”, lão Tể nói.Bốp!Bất Hủ Vấn Thiên không báo trước vung tới một cái tát, lão Tể trực tiếp lộn nhào xuống dưới đất!Phụt! Phun ra một ngụm máu! Ông ta ngay cả tư cách nổi giận cũng không có, trong lòng lúc này chỉ có nỗi sợ hãi vô tận, cũng không để ý tới vết thương mà lồm cồm bò dậy, điên cuồngdập đầu!Lão Đấu ở bên cạnh sớm đã bị dọa tới mức hồn vía lên mây, chỉ có thể dập đầu theo!“Công tử, xin lỗi.... tôi xin lỗi...” Bất Hủ Vấn Thiên thản nhiên hỏi: “Sai ở đâu?”Lão Tể nuốt nước bọt, thận trọng đáp: “Thứ nhất là do chúng tôi vô dụng, không tìm được thứ kia!”"Thứ hai, chúng tôi không nên không để ý tới cô Côn Ngô!”"Thứ ba, chúng tôi vậy mà kinh động tới công tử Bất Hủ, thực sự là lỗi sai chồng chất nỗi sail”Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
Diệp Bắc Minh giật mình, lập tức tiến vào trạng thái cảnh giác.
"Không phải ở đây mà là ở lối vào nhà tù!”, Đế thủ đáp: “Về phận bọn hắn là ai, đương nhiên là đời sau mang trong mình đế huyết rồi!”
Trước cửa nhà tù số bảy, có hàng chục bóng người bước ra cùng một lúc.
Người dẫn đầu là một thanh niên cực kỳ đẹp trai, sở hữu khuôn mặt tỷ lệ vàng cùng dáng người mảnh khảnh cao lớn!
Từ giây phút hắn xuất hiện, một hơi thở thống trị chín phương trời mười phương đất, chỉ ta cao quý liền ập tới!
“Tham kiến công tử Bất Hủ!”
Lão Tể cùng lão Đấu thấy người này lập tức quỳ xuống đất.
Người đến không ai khác chính là Bất Hủ Vấn Thiên!
Bất Hủ Vấn Thiên phớt lờ hai người họ, thay vào đó quét mắt nhìn tới tấm bia mẫu thạch Hỗn Độn!
Hơi nhíu mày nói: “Mật Phi, em cũng quá nghịch ngợm rồi đó!” “Vật này là tượng đài ranh giới của Nhà tù số bảy, một khi nó sụp đổ, chẳng phải phép tắc của nhà tù sẽ tiếp xúc trực tiếp với Nguyên Thủy Chân Giới rồi
sao?”
“Công tử, chính vì phép tắc của nhà tù này khôi phục nên một phần thi thể của Đế mới tỉnh lại”, lão Tể nói.
Bốp!
Bất Hủ Vấn Thiên không báo trước vung tới một cái tát, lão Tể trực tiếp lộn nhào xuống dưới đất!
Phụt! Phun ra một ngụm máu! Ông ta ngay cả tư cách nổi giận cũng không có, trong lòng lúc này chỉ có nỗi sợ hãi vô tận, cũng không để ý tới vết thương mà lồm cồm bò dậy, điên cuồng
dập đầu!
Lão Đấu ở bên cạnh sớm đã bị dọa tới mức hồn vía lên mây, chỉ có thể dập đầu theo!
“Công tử, xin lỗi.... tôi xin lỗi...” Bất Hủ Vấn Thiên thản nhiên hỏi: “Sai ở đâu?”
Lão Tể nuốt nước bọt, thận trọng đáp: “Thứ nhất là do chúng tôi vô dụng, không tìm được thứ kia!”
"Thứ hai, chúng tôi không nên không để ý tới cô Côn Ngô!”
"Thứ ba, chúng tôi vậy mà kinh động tới công tử Bất Hủ, thực sự là lỗi sai chồng chất nỗi sail”
Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh giật mình, lập tức tiến vào trạng thái cảnh giác."Không phải ở đây mà là ở lối vào nhà tù!”, Đế thủ đáp: “Về phận bọn hắn là ai, đương nhiên là đời sau mang trong mình đế huyết rồi!”Trước cửa nhà tù số bảy, có hàng chục bóng người bước ra cùng một lúc.Người dẫn đầu là một thanh niên cực kỳ đẹp trai, sở hữu khuôn mặt tỷ lệ vàng cùng dáng người mảnh khảnh cao lớn!Từ giây phút hắn xuất hiện, một hơi thở thống trị chín phương trời mười phương đất, chỉ ta cao quý liền ập tới!“Tham kiến công tử Bất Hủ!”Lão Tể cùng lão Đấu thấy người này lập tức quỳ xuống đất.Người đến không ai khác chính là Bất Hủ Vấn Thiên!Bất Hủ Vấn Thiên phớt lờ hai người họ, thay vào đó quét mắt nhìn tới tấm bia mẫu thạch Hỗn Độn!Hơi nhíu mày nói: “Mật Phi, em cũng quá nghịch ngợm rồi đó!” “Vật này là tượng đài ranh giới của Nhà tù số bảy, một khi nó sụp đổ, chẳng phải phép tắc của nhà tù sẽ tiếp xúc trực tiếp với Nguyên Thủy Chân Giới rồisao?”“Công tử, chính vì phép tắc của nhà tù này khôi phục nên một phần thi thể của Đế mới tỉnh lại”, lão Tể nói.Bốp!Bất Hủ Vấn Thiên không báo trước vung tới một cái tát, lão Tể trực tiếp lộn nhào xuống dưới đất!Phụt! Phun ra một ngụm máu! Ông ta ngay cả tư cách nổi giận cũng không có, trong lòng lúc này chỉ có nỗi sợ hãi vô tận, cũng không để ý tới vết thương mà lồm cồm bò dậy, điên cuồngdập đầu!Lão Đấu ở bên cạnh sớm đã bị dọa tới mức hồn vía lên mây, chỉ có thể dập đầu theo!“Công tử, xin lỗi.... tôi xin lỗi...” Bất Hủ Vấn Thiên thản nhiên hỏi: “Sai ở đâu?”Lão Tể nuốt nước bọt, thận trọng đáp: “Thứ nhất là do chúng tôi vô dụng, không tìm được thứ kia!”"Thứ hai, chúng tôi không nên không để ý tới cô Côn Ngô!”"Thứ ba, chúng tôi vậy mà kinh động tới công tử Bất Hủ, thực sự là lỗi sai chồng chất nỗi sail”Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website