Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4607: Cuối cùng

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Nhưng cô ta đã nhìn thấy ngươi, nếu cô ta chạy rồi, ngươi sẽ rất bị động!”Cuối cùng, Đế thủ lại bổ sung một câu: “Ngươi cũng không muốn gương mặt này của mình bị toàn bộ Nguyên Thủy Chân Giới săn lùng chứ?”Diệp Bắc Minh thầm chửi rủa một câu!Anh một bước tiến lên, sử dụng Ảnh Thuấn! Trong nháy mắt đã ngăn trước mặt Viên Tử Y! “Cô gái, cô đi đâu thế?"Viên Tử Y kinh hãi, hoàn toàn không ngờ tới tốc độ của Diệp Bắc Minh lại nhanh như vậy!Chiếc nhẫn ngọc màu lam trên ngón tay như búp măng lóe lên, một thanh trường kiếm lạnh băng lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay cô ta: “Tránh ra, đừng chắn đường của tôi!”“Một Đạo Tôn như anh hoàn toàn không phải là đối thủ của tôi đâu!”"Tránh ra, tránh việc mất mạng!”Nói đoạn trường kiếm trong tay liền chém mạnh về phía đầu của Diệp Bắc Minh!Kiếm khí cực kỳ sắc bén, hư không cũng vì một chiêu này mà bị xé toạc ra một lỗ hổng!Diệp Bắc Minh đứng nguyên tại chỗ, không chút động lòng, giống như không hề có ý định né tránh vậy!"Này, anh có phải đồ ngốc không thế?” Viên Tử Y sẵng giọng quát một tiếng: “Mau tránh ra!” Diệp Bắc Minh vẫn làm thinh!“Anh...”Viên Tử Y bất lực, lo lắng Diệp Bắc Minh không né thoát nổi. Trường kiếm trong tay nghiêng xéo ra một bên, chém về phía vai anh! Thậm chí.Cô ta còn lo lắng Diệp Bắc Minh không tiếp nổi một kiếm này, mà lật ngửa kiếm, dùng sống kiếm đập xuống bả vai anh!Cùng lúc đó.Viên Tử Y còn rút đi phần lớn uy lực của chiêu này, sức tấn công chỉ bằng một phần mười so với lúc đầu!Nếu như kiếm này đâm trúng, nhiều nhất cũng chỉ đánh bay anh ra ngoài, thậm chí còn không hề bị thương!Diệp Bắc Minh có chút khó hiểu: “Tiểu Tháp à, cô nhóc này cũng quá nhân từ rồi chăng?”Anh vốn nghĩ sẽ trực tiếp dốc toàn lực, g**t ch*t cô gái áo tím này trong giây lát!Tuy nhiên cô gái này lại nương tay, không hề có ý định g**t ch*t anh! Điều này khiến Diệp Bắc Minh ngược lại có chút không đành lòng! Anh nghiêng mình, nhẹ nhàng tránh khỏi một chiêu này!

“Nhưng cô ta đã nhìn thấy ngươi, nếu cô ta chạy rồi, ngươi sẽ rất bị động!”

Cuối cùng, Đế thủ lại bổ sung một câu: “Ngươi cũng không muốn gương mặt này của mình bị toàn bộ Nguyên Thủy Chân Giới săn lùng chứ?”

Diệp Bắc Minh thầm chửi rủa một câu!

Anh một bước tiến lên, sử dụng Ảnh Thuấn! Trong nháy mắt đã ngăn trước mặt Viên Tử Y! “Cô gái, cô đi đâu thế?"

Viên Tử Y kinh hãi, hoàn toàn không ngờ tới tốc độ của Diệp Bắc Minh lại nhanh như vậy!

Chiếc nhẫn ngọc màu lam trên ngón tay như búp măng lóe lên, một thanh trường kiếm lạnh băng lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay cô ta: “Tránh ra, đừng chắn đường của tôi!”

“Một Đạo Tôn như anh hoàn toàn không phải là đối thủ của tôi đâu!”

"Tránh ra, tránh việc mất mạng!”

Nói đoạn trường kiếm trong tay liền chém mạnh về phía đầu của Diệp Bắc Minh!

Kiếm khí cực kỳ sắc bén, hư không cũng vì một chiêu này mà bị xé toạc ra một lỗ hổng!

Diệp Bắc Minh đứng nguyên tại chỗ, không chút động lòng, giống như không hề có ý định né tránh vậy!

"Này, anh có phải đồ ngốc không thế?” Viên Tử Y sẵng giọng quát một tiếng: “Mau tránh ra!” Diệp Bắc Minh vẫn làm thinh!

“Anh...”

Viên Tử Y bất lực, lo lắng Diệp Bắc Minh không né thoát nổi. Trường kiếm trong tay nghiêng xéo ra một bên, chém về phía vai anh! Thậm chí.

Cô ta còn lo lắng Diệp Bắc Minh không tiếp nổi một kiếm này, mà lật ngửa kiếm, dùng sống kiếm đập xuống bả vai anh!

Cùng lúc đó.

Viên Tử Y còn rút đi phần lớn uy lực của chiêu này, sức tấn công chỉ bằng một phần mười so với lúc đầu!

Nếu như kiếm này đâm trúng, nhiều nhất cũng chỉ đánh bay anh ra ngoài, thậm chí còn không hề bị thương!

Diệp Bắc Minh có chút khó hiểu: “Tiểu Tháp à, cô nhóc này cũng quá nhân từ rồi chăng?”

Anh vốn nghĩ sẽ trực tiếp dốc toàn lực, g**t ch*t cô gái áo tím này trong giây lát!

Tuy nhiên cô gái này lại nương tay, không hề có ý định g**t ch*t anh! Điều này khiến Diệp Bắc Minh ngược lại có chút không đành lòng! Anh nghiêng mình, nhẹ nhàng tránh khỏi một chiêu này!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Nhưng cô ta đã nhìn thấy ngươi, nếu cô ta chạy rồi, ngươi sẽ rất bị động!”Cuối cùng, Đế thủ lại bổ sung một câu: “Ngươi cũng không muốn gương mặt này của mình bị toàn bộ Nguyên Thủy Chân Giới săn lùng chứ?”Diệp Bắc Minh thầm chửi rủa một câu!Anh một bước tiến lên, sử dụng Ảnh Thuấn! Trong nháy mắt đã ngăn trước mặt Viên Tử Y! “Cô gái, cô đi đâu thế?"Viên Tử Y kinh hãi, hoàn toàn không ngờ tới tốc độ của Diệp Bắc Minh lại nhanh như vậy!Chiếc nhẫn ngọc màu lam trên ngón tay như búp măng lóe lên, một thanh trường kiếm lạnh băng lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay cô ta: “Tránh ra, đừng chắn đường của tôi!”“Một Đạo Tôn như anh hoàn toàn không phải là đối thủ của tôi đâu!”"Tránh ra, tránh việc mất mạng!”Nói đoạn trường kiếm trong tay liền chém mạnh về phía đầu của Diệp Bắc Minh!Kiếm khí cực kỳ sắc bén, hư không cũng vì một chiêu này mà bị xé toạc ra một lỗ hổng!Diệp Bắc Minh đứng nguyên tại chỗ, không chút động lòng, giống như không hề có ý định né tránh vậy!"Này, anh có phải đồ ngốc không thế?” Viên Tử Y sẵng giọng quát một tiếng: “Mau tránh ra!” Diệp Bắc Minh vẫn làm thinh!“Anh...”Viên Tử Y bất lực, lo lắng Diệp Bắc Minh không né thoát nổi. Trường kiếm trong tay nghiêng xéo ra một bên, chém về phía vai anh! Thậm chí.Cô ta còn lo lắng Diệp Bắc Minh không tiếp nổi một kiếm này, mà lật ngửa kiếm, dùng sống kiếm đập xuống bả vai anh!Cùng lúc đó.Viên Tử Y còn rút đi phần lớn uy lực của chiêu này, sức tấn công chỉ bằng một phần mười so với lúc đầu!Nếu như kiếm này đâm trúng, nhiều nhất cũng chỉ đánh bay anh ra ngoài, thậm chí còn không hề bị thương!Diệp Bắc Minh có chút khó hiểu: “Tiểu Tháp à, cô nhóc này cũng quá nhân từ rồi chăng?”Anh vốn nghĩ sẽ trực tiếp dốc toàn lực, g**t ch*t cô gái áo tím này trong giây lát!Tuy nhiên cô gái này lại nương tay, không hề có ý định g**t ch*t anh! Điều này khiến Diệp Bắc Minh ngược lại có chút không đành lòng! Anh nghiêng mình, nhẹ nhàng tránh khỏi một chiêu này!

Chương 4607: Cuối cùng