Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4612: Đã hiểu!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh gật đầu: "Tin rồi!"Giọng điệu của Đế thủ vẫn ngạo mạn như cũ: “Trận chiến này ngươi tiêu hao bao nhiêu sức lực rồi?”Diệp Bắc Minh thật thà trả lời: "Không đến một phần trăm!"“Phong cách chiến đấu của ngươi vốn thô bạo, dồn quá nhiều sức mạnh, chỉ điên cuồng muốn đè bẹp đối phương!”“Nhưng ngươi lại không biết, một trận đấu thực sự chú trọng tới lấy nhu thắng cương!” _“Ngươi cần phải bạo phát, lại bạo phát, mới có thể vượt cấp giết địch!“Mà bổn đế chỉ cần dùng một hạt cát, nhành cỏ hay thậm chí một sợi tóc. cũng có thể giết người!”“Đã hiểu!”Diệp Bắc Minh vẻ mặt nghiêm túc.Dưới sự chỉ huy của Đế thủ, trận chiến vừa rồi dễ như bỡn! Hơn nữa.Mỗi một chiêu thức đều vừa phải, bất luận là nhiều hơn hay giảm đi một phần cũng đều không có hiệu quả như vậy!Đế thủ bay tới, rơi xuống đỉnh đầu Diệp Bắc Minh, vỗ nhẹ: “Nhớ cho kỹ, học cho tốt!”"Được rồi, con Tổ Long thượng cổ này đã chết từ lâu rồi, long nguyên ở ngay trong phần đầu!”“Hấp thụ nó đi, bổn đế bảo đảm ngươi có thể tiến vào cảnh giới Thiên Tôn!” Diệp Bắc Minh có chút không xác định.Một viên long nguyên thực sự có thể giúp anh đột phá tới cảnh giới Thiên Tôn sao?Ôm theo tâm tình ngờ vực này, Diệp Bắc Minh nhanh chóng bước về phía trước.Đi tới phía trước cái đầu Tổ Long thượng cổ, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục trong tay hạ xuống.Đầu của Tổ Long thượng cổ tách ra, từ bên trong liền lao ra một con tổ long màu vàng giống như cá chạch.Diệp Bắc Minh vươn tay tóm lấy, một ngụm nuốt xuống! Bên ngoài nhà tù số bảy.Một ông lão sắc mặt tái nhợt nhưng không giấu được nét uy nghiêm hét lên: “Côn Ngô Mật Phi, cô đã biết tội hay chưa?”"Các lực lượng chủ lực của Nhà tù số bảy luôn thay phiên nhau túc trực”.“Nhưng cô lại lén lút rời khỏi vị trí, khiến cho nhà tù số bảy sụp đổ, nếu đế thi bên trong trốn thoát ra ngoài, cô gánh nổi trách nhiệm này không?”“Thần viện Thái Thượng làm việc thế nào thế? Đệ tử của các người ngu dốt, các người cũng không hiểu chuyện luôn sao?”“Nhà tù số bảy quan trọng đến mức nào? Vô số kỷ nguyên qua đi, chưa từng xảy ra loại chuyện này!”“Chỉ duy nhất đến lượt Thần viện Thái Thượng các người canh chừng thì lại xảy ra chuyện!”Vô số ánh mắt lạnh băng xung quanh đều rơi xuống người Côn Ngô Mật Phi!Sắc mặt của một nhóm trưởng lão của Thần viện Thái Thượng ai nấy đều đen kịt như đáy nồi!

Diệp Bắc Minh gật đầu: "Tin rồi!"

Giọng điệu của Đế thủ vẫn ngạo mạn như cũ: “Trận chiến này ngươi tiêu hao bao nhiêu sức lực rồi?”

Diệp Bắc Minh thật thà trả lời: "Không đến một phần trăm!"

“Phong cách chiến đấu của ngươi vốn thô bạo, dồn quá nhiều sức mạnh, chỉ điên cuồng muốn đè bẹp đối phương!”

“Nhưng ngươi lại không biết, một trận đấu thực sự chú trọng tới lấy nhu thắng cương!” _

“Ngươi cần phải bạo phát, lại bạo phát, mới có thể vượt cấp giết địch!

“Mà bổn đế chỉ cần dùng một hạt cát, nhành cỏ hay thậm chí một sợi tóc. cũng có thể giết người!”

“Đã hiểu!”

Diệp Bắc Minh vẻ mặt nghiêm túc.

Dưới sự chỉ huy của Đế thủ, trận chiến vừa rồi dễ như bỡn! Hơn nữa.

Mỗi một chiêu thức đều vừa phải, bất luận là nhiều hơn hay giảm đi một phần cũng đều không có hiệu quả như vậy!

Đế thủ bay tới, rơi xuống đỉnh đầu Diệp Bắc Minh, vỗ nhẹ: “Nhớ cho kỹ, học cho tốt!”

"Được rồi, con Tổ Long thượng cổ này đã chết từ lâu rồi, long nguyên ở ngay trong phần đầu!”

“Hấp thụ nó đi, bổn đế bảo đảm ngươi có thể tiến vào cảnh giới Thiên Tôn!” Diệp Bắc Minh có chút không xác định.

Một viên long nguyên thực sự có thể giúp anh đột phá tới cảnh giới Thiên Tôn sao?

Ôm theo tâm tình ngờ vực này, Diệp Bắc Minh nhanh chóng bước về phía trước.

Đi tới phía trước cái đầu Tổ Long thượng cổ, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục trong tay hạ xuống.

Đầu của Tổ Long thượng cổ tách ra, từ bên trong liền lao ra một con tổ long màu vàng giống như cá chạch.

Diệp Bắc Minh vươn tay tóm lấy, một ngụm nuốt xuống! Bên ngoài nhà tù số bảy.

Một ông lão sắc mặt tái nhợt nhưng không giấu được nét uy nghiêm hét lên: “Côn Ngô Mật Phi, cô đã biết tội hay chưa?”

"Các lực lượng chủ lực của Nhà tù số bảy luôn thay phiên nhau túc trực”.

“Nhưng cô lại lén lút rời khỏi vị trí, khiến cho nhà tù số bảy sụp đổ, nếu đế thi bên trong trốn thoát ra ngoài, cô gánh nổi trách nhiệm này không?”

“Thần viện Thái Thượng làm việc thế nào thế? Đệ tử của các người ngu dốt, các người cũng không hiểu chuyện luôn sao?”

“Nhà tù số bảy quan trọng đến mức nào? Vô số kỷ nguyên qua đi, chưa từng xảy ra loại chuyện này!”

“Chỉ duy nhất đến lượt Thần viện Thái Thượng các người canh chừng thì lại xảy ra chuyện!”

Vô số ánh mắt lạnh băng xung quanh đều rơi xuống người Côn Ngô Mật Phi!

Sắc mặt của một nhóm trưởng lão của Thần viện Thái Thượng ai nấy đều đen kịt như đáy nồi!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh gật đầu: "Tin rồi!"Giọng điệu của Đế thủ vẫn ngạo mạn như cũ: “Trận chiến này ngươi tiêu hao bao nhiêu sức lực rồi?”Diệp Bắc Minh thật thà trả lời: "Không đến một phần trăm!"“Phong cách chiến đấu của ngươi vốn thô bạo, dồn quá nhiều sức mạnh, chỉ điên cuồng muốn đè bẹp đối phương!”“Nhưng ngươi lại không biết, một trận đấu thực sự chú trọng tới lấy nhu thắng cương!” _“Ngươi cần phải bạo phát, lại bạo phát, mới có thể vượt cấp giết địch!“Mà bổn đế chỉ cần dùng một hạt cát, nhành cỏ hay thậm chí một sợi tóc. cũng có thể giết người!”“Đã hiểu!”Diệp Bắc Minh vẻ mặt nghiêm túc.Dưới sự chỉ huy của Đế thủ, trận chiến vừa rồi dễ như bỡn! Hơn nữa.Mỗi một chiêu thức đều vừa phải, bất luận là nhiều hơn hay giảm đi một phần cũng đều không có hiệu quả như vậy!Đế thủ bay tới, rơi xuống đỉnh đầu Diệp Bắc Minh, vỗ nhẹ: “Nhớ cho kỹ, học cho tốt!”"Được rồi, con Tổ Long thượng cổ này đã chết từ lâu rồi, long nguyên ở ngay trong phần đầu!”“Hấp thụ nó đi, bổn đế bảo đảm ngươi có thể tiến vào cảnh giới Thiên Tôn!” Diệp Bắc Minh có chút không xác định.Một viên long nguyên thực sự có thể giúp anh đột phá tới cảnh giới Thiên Tôn sao?Ôm theo tâm tình ngờ vực này, Diệp Bắc Minh nhanh chóng bước về phía trước.Đi tới phía trước cái đầu Tổ Long thượng cổ, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục trong tay hạ xuống.Đầu của Tổ Long thượng cổ tách ra, từ bên trong liền lao ra một con tổ long màu vàng giống như cá chạch.Diệp Bắc Minh vươn tay tóm lấy, một ngụm nuốt xuống! Bên ngoài nhà tù số bảy.Một ông lão sắc mặt tái nhợt nhưng không giấu được nét uy nghiêm hét lên: “Côn Ngô Mật Phi, cô đã biết tội hay chưa?”"Các lực lượng chủ lực của Nhà tù số bảy luôn thay phiên nhau túc trực”.“Nhưng cô lại lén lút rời khỏi vị trí, khiến cho nhà tù số bảy sụp đổ, nếu đế thi bên trong trốn thoát ra ngoài, cô gánh nổi trách nhiệm này không?”“Thần viện Thái Thượng làm việc thế nào thế? Đệ tử của các người ngu dốt, các người cũng không hiểu chuyện luôn sao?”“Nhà tù số bảy quan trọng đến mức nào? Vô số kỷ nguyên qua đi, chưa từng xảy ra loại chuyện này!”“Chỉ duy nhất đến lượt Thần viện Thái Thượng các người canh chừng thì lại xảy ra chuyện!”Vô số ánh mắt lạnh băng xung quanh đều rơi xuống người Côn Ngô Mật Phi!Sắc mặt của một nhóm trưởng lão của Thần viện Thái Thượng ai nấy đều đen kịt như đáy nồi!

Chương 4612: Đã hiểu!