Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 4644: Cô nhóc này
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đôi mắt đẹp của Viên Tử Y trừng lớn, giận dữ nhìn Diệp Bắc Minh chăm chăm: “Anh là một tên xấu xa! Tôi tin tưởng anh như vậy, tại sao anh lại lừa dối tôi?"Diệp Bắc Minh cười đáp: “Tôi lừa cô đó, thế nào?”“Anh! Tôi cắn chết anh!”Viên Tử Y tức giận đùng đùng.Lao thẳng tới, túm lấy cánh tay Diệp Bắc Minh, hung hăng cắn mạnh xuống!Nhưng cô lo lắng sế cắn đau Diệp Bắc Minh nên cũng chẳng dùng bao nhiêu sức lực!“Sao thế? Sợ rồi à?” Viên Tử Y không buông ra, vẫn tỏ ra vô cùng hung hãn. Khóe miệng Diệp Bắc Minh giật giật: “Xin lỗi cô, tôi sai rồi!”"Hừ! Thế còn được, nể mặt anh cứu người Viên gia chúng tôi, tôi tạm thời tha thứ cho anh”, Viên Tử Y hờn trách hai câu liền buông Diệp Bắc Minh ra.Diệp Bắc Minh dùng một ý nghĩ, tháp Càn Khôn Trấn Ngục liền rung chuyển! Một khoảng hư không mở ra, mọi người trong Viên gia đều rơi ra ngoài!Bọn họ liếc Diệp Bắc Minh một cái thật sâu, không nói một lời liền quay người bỏ chạy!Viên Tử Y vội đuổi theo: “Tộc trưởng, chú bảy, chú chín...” “Cút! Cút đi! Cô đúng là thứ sao chổi mà!” “Đừng đi theo chúng tôi, mau cút đi!”“Nếu không phải này? Cút đi cho tôi, đừng có lại đây!!ại cô, sao chúng tôi có thể rơi vào kết cục thê thảm thếNhững người này như điên dại muốn chạy thoát thân! Viên Tử Y rất ấm ức, chán chường ngồi sụp xuống đất. Nước mắt tí tách rơi!Diệp Bắc Minh bước tới, lạnh lùng nói: “Con người ai cũng phải trưởng thành, tôi quả thực đã lừa dối cô!”“Tôi kêu cô đưa mình tới gia tộc Côn Ngô chính là vì muốn lợi dụng cô!”“Bây giờ cô đã nhìn thấy chưa? Cho dù là người trong gia tộc cũng sẽ ruồng bỏ cô một cách không thương tiếc khi cô mang tới nguy hiểm cho họ!"“Nhà Côn Ngô mà cô hầu hạ vô số năm, sau khi cô phạm lỗi cũng sẽ không ngần ngại xử tử cô!”Viên Tử Y ngẩng phắt đầu, đôi mắt to đầy nước: "Tại sao bọn họ lại làm như vậy?"Cô nhóc này.Sở hữu một trái tim thuần khiết đến cực điểm! Cho dù đến hiện tại cô ấy vẫn không hiểu! “Haiz”.Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Lừa gạt, xảo trá, tham lam, d*c v*ng!""Bản chất con người từ xưa đến nay đã như vậy ri"Tôi lừa cô để đạt được mục đích của mình, nhà Côn Ngô giết cô là để trút giận!”“Đồ xấu xa anh, tôi phải đi tìm tiểu thư nhà tôi!”
Đôi mắt đẹp của Viên Tử Y trừng lớn, giận dữ nhìn Diệp Bắc Minh chăm chăm: “Anh là một tên xấu xa! Tôi tin tưởng anh như vậy, tại sao anh lại lừa dối tôi?"
Diệp Bắc Minh cười đáp: “Tôi lừa cô đó, thế nào?”
“Anh! Tôi cắn chết anh!”
Viên Tử Y tức giận đùng đùng.
Lao thẳng tới, túm lấy cánh tay Diệp Bắc Minh, hung hăng cắn mạnh xuống!
Nhưng cô lo lắng sế cắn đau Diệp Bắc Minh nên cũng chẳng dùng bao nhiêu sức lực!
“Sao thế? Sợ rồi à?” Viên Tử Y không buông ra, vẫn tỏ ra vô cùng hung hãn. Khóe miệng Diệp Bắc Minh giật giật: “Xin lỗi cô, tôi sai rồi!”
"Hừ! Thế còn được, nể mặt anh cứu người Viên gia chúng tôi, tôi tạm thời tha thứ cho anh”, Viên Tử Y hờn trách hai câu liền buông Diệp Bắc Minh ra.
Diệp Bắc Minh dùng một ý nghĩ, tháp Càn Khôn Trấn Ngục liền rung chuyển! Một khoảng hư không mở ra, mọi người trong Viên gia đều rơi ra ngoài!
Bọn họ liếc Diệp Bắc Minh một cái thật sâu, không nói một lời liền quay người bỏ chạy!
Viên Tử Y vội đuổi theo: “Tộc trưởng, chú bảy, chú chín...” “Cút! Cút đi! Cô đúng là thứ sao chổi mà!” “Đừng đi theo chúng tôi, mau cút đi!”
“Nếu không phải này? Cút đi cho tôi, đừng có lại đây!!
ại cô, sao chúng tôi có thể rơi vào kết cục thê thảm thế
Những người này như điên dại muốn chạy thoát thân! Viên Tử Y rất ấm ức, chán chường ngồi sụp xuống đất. Nước mắt tí tách rơi!
Diệp Bắc Minh bước tới, lạnh lùng nói: “Con người ai cũng phải trưởng thành, tôi quả thực đã lừa dối cô!”
“Tôi kêu cô đưa mình tới gia tộc Côn Ngô chính là vì muốn lợi dụng cô!”
“Bây giờ cô đã nhìn thấy chưa? Cho dù là người trong gia tộc cũng sẽ ruồng bỏ cô một cách không thương tiếc khi cô mang tới nguy hiểm cho họ!"
“Nhà Côn Ngô mà cô hầu hạ vô số năm, sau khi cô phạm lỗi cũng sẽ không ngần ngại xử tử cô!”
Viên Tử Y ngẩng phắt đầu, đôi mắt to đầy nước: "Tại sao bọn họ lại làm như vậy?"
Cô nhóc này.
Sở hữu một trái tim thuần khiết đến cực điểm! Cho dù đến hiện tại cô ấy vẫn không hiểu! “Haiz”.
Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Lừa gạt, xảo trá, tham lam, d*c v*ng!"
"Bản chất con người từ xưa đến nay đã như vậy ri
"Tôi lừa cô để đạt được mục đích của mình, nhà Côn Ngô giết cô là để trút giận!”
“Đồ xấu xa anh, tôi phải đi tìm tiểu thư nhà tôi!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đôi mắt đẹp của Viên Tử Y trừng lớn, giận dữ nhìn Diệp Bắc Minh chăm chăm: “Anh là một tên xấu xa! Tôi tin tưởng anh như vậy, tại sao anh lại lừa dối tôi?"Diệp Bắc Minh cười đáp: “Tôi lừa cô đó, thế nào?”“Anh! Tôi cắn chết anh!”Viên Tử Y tức giận đùng đùng.Lao thẳng tới, túm lấy cánh tay Diệp Bắc Minh, hung hăng cắn mạnh xuống!Nhưng cô lo lắng sế cắn đau Diệp Bắc Minh nên cũng chẳng dùng bao nhiêu sức lực!“Sao thế? Sợ rồi à?” Viên Tử Y không buông ra, vẫn tỏ ra vô cùng hung hãn. Khóe miệng Diệp Bắc Minh giật giật: “Xin lỗi cô, tôi sai rồi!”"Hừ! Thế còn được, nể mặt anh cứu người Viên gia chúng tôi, tôi tạm thời tha thứ cho anh”, Viên Tử Y hờn trách hai câu liền buông Diệp Bắc Minh ra.Diệp Bắc Minh dùng một ý nghĩ, tháp Càn Khôn Trấn Ngục liền rung chuyển! Một khoảng hư không mở ra, mọi người trong Viên gia đều rơi ra ngoài!Bọn họ liếc Diệp Bắc Minh một cái thật sâu, không nói một lời liền quay người bỏ chạy!Viên Tử Y vội đuổi theo: “Tộc trưởng, chú bảy, chú chín...” “Cút! Cút đi! Cô đúng là thứ sao chổi mà!” “Đừng đi theo chúng tôi, mau cút đi!”“Nếu không phải này? Cút đi cho tôi, đừng có lại đây!!ại cô, sao chúng tôi có thể rơi vào kết cục thê thảm thếNhững người này như điên dại muốn chạy thoát thân! Viên Tử Y rất ấm ức, chán chường ngồi sụp xuống đất. Nước mắt tí tách rơi!Diệp Bắc Minh bước tới, lạnh lùng nói: “Con người ai cũng phải trưởng thành, tôi quả thực đã lừa dối cô!”“Tôi kêu cô đưa mình tới gia tộc Côn Ngô chính là vì muốn lợi dụng cô!”“Bây giờ cô đã nhìn thấy chưa? Cho dù là người trong gia tộc cũng sẽ ruồng bỏ cô một cách không thương tiếc khi cô mang tới nguy hiểm cho họ!"“Nhà Côn Ngô mà cô hầu hạ vô số năm, sau khi cô phạm lỗi cũng sẽ không ngần ngại xử tử cô!”Viên Tử Y ngẩng phắt đầu, đôi mắt to đầy nước: "Tại sao bọn họ lại làm như vậy?"Cô nhóc này.Sở hữu một trái tim thuần khiết đến cực điểm! Cho dù đến hiện tại cô ấy vẫn không hiểu! “Haiz”.Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Lừa gạt, xảo trá, tham lam, d*c v*ng!""Bản chất con người từ xưa đến nay đã như vậy ri"Tôi lừa cô để đạt được mục đích của mình, nhà Côn Ngô giết cô là để trút giận!”“Đồ xấu xa anh, tôi phải đi tìm tiểu thư nhà tôi!”