Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4653: Anh dứt khoát đứng dậy

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trần Vũ Nhu ngơ người.Đứng trơ như trời trồng tại chỗ.“Con cũng không quen biết anh ta...”Tô Bi Vân phá lên cười: “Ha ha ha, bất kể con có quen cậu ta hay không!”“Thì Thần viện Thái Thương ta cắn chắc tên nhóc này rồi, lão phu còn đang thiếu một đệ tử bế quan đây, ừm...“Tên nhóc này nhìn thế nào cũng thấy càng lúc càng thuận mắt”.Những đệ tử của Thần viện Thái Thương xung quanh nghe được câu tán thưởng này đều đứng hình!Tô Bi Vân!Cảnh giới Tế Đạo!Cũng là đại trưởng lão Chấp Pháp Viện của Thần viện Thái Thương!“Thằng nhóc này có đức hạnh thế nào mà được Tô lão nhìn trúng đây!”, một vài tên đệ từ mặt đây ganh ghét nói.“Mẹ kiếp, còn phải hỏi nữa sao, là thiên phú nghịch thiên đó?”, cũng có người than thở.Bùm! Bùm! Bùm....Liên tiếp hơn chục tia thiên lôi giáng xuống.Đều bị Diệp Bắc Minh dễ dàng ngăn cản!Hơi thở của anh đột nhiên thay đổi, là dấu hiệu của đột phá!Cảnh giới Đại năng, tầng thứ hailDiệp Bắc Minh khoanh chân ngồi xếp bằng, chuẩn bị tiếp tục hấp thu.Dao Trì nhắc nhở một câu: “Diệp Bắc Minh, ngươi còn muốn tiếp tục đột phá sao?”“Sao thế? Cơ hội tốt như vậy đương nhiên phải tiếp tục hấp thu rồi!”, Diệp Bắc Minh hồn nhiên đáp.Núi Ngộ Đạo quả là một kho tàng báu vật đối với anh!Diệp Bắc Minh thậm chí còn cảm thấy.Chỉ cần hút lấy toàn bộ năng lượng của ngọn núi này!Thì việc thăng cấp tới cảnh giới Đại Đạo cũng không phải vấn đề to tát gì!Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng nhắc nhở:"Nhóc con, cậu gây ra động tĩnh quá lớn rồi đó!”“Hầu như tất cả mọi người trong Thần viện Thái Thương đều bị cậu hấp dẫn tới đây rồi”.“Nếu còn tiếp tục đột phá, e rằng sẽ rước phải phiền phức rất lớn!” Diệp Bắc Minh lúc này mới ý thức được. Bên ngoài núi Ngộ Đạo hiện tại người đông nghìn nghịt!Khắp nơi trên mặt đất và không trung dày đặc người, giống như đàn kiến vậy, đều đang chen chúc tràn về phía này!“Xem ra tôi phải ra ngoài một chuyến thôi...”Khóe miệng Diệp Bắc Minh giật giật.Anh dứt khoát đứng dậy, đi ra ngoài núi!“Tới rồi, tới rồi!"

Trần Vũ Nhu ngơ người.

Đứng trơ như trời trồng tại chỗ.

“Con cũng không quen biết anh ta...”

Tô Bi Vân phá lên cười: “Ha ha ha, bất kể con có quen cậu ta hay không!”

“Thì Thần viện Thái Thương ta cắn chắc tên nhóc này rồi, lão phu còn đang thiếu một đệ tử bế quan đây, ừm...

“Tên nhóc này nhìn thế nào cũng thấy càng lúc càng thuận mắt”.

Những đệ tử của Thần viện Thái Thương xung quanh nghe được câu tán thưởng này đều đứng hình!

Tô Bi Vân!

Cảnh giới Tế Đạo!

Cũng là đại trưởng lão Chấp Pháp Viện của Thần viện Thái Thương!

“Thằng nhóc này có đức hạnh thế nào mà được Tô lão nhìn trúng đây!”, một vài tên đệ từ mặt đây ganh ghét nói.

“Mẹ kiếp, còn phải hỏi nữa sao, là thiên phú nghịch thiên đó?”, cũng có người than thở.

Bùm! Bùm! Bùm....

Liên tiếp hơn chục tia thiên lôi giáng xuống.

Đều bị Diệp Bắc Minh dễ dàng ngăn cản!

Hơi thở của anh đột nhiên thay đổi, là dấu hiệu của đột phá!

Cảnh giới Đại năng, tầng thứ hail

Diệp Bắc Minh khoanh chân ngồi xếp bằng, chuẩn bị tiếp tục hấp thu.

Dao Trì nhắc nhở một câu: “Diệp Bắc Minh, ngươi còn muốn tiếp tục đột phá sao?”

“Sao thế? Cơ hội tốt như vậy đương nhiên phải tiếp tục hấp thu rồi!”, Diệp Bắc Minh hồn nhiên đáp.

Núi Ngộ Đạo quả là một kho tàng báu vật đối với anh!

Diệp Bắc Minh thậm chí còn cảm thấy.

Chỉ cần hút lấy toàn bộ năng lượng của ngọn núi này!

Thì việc thăng cấp tới cảnh giới Đại Đạo cũng không phải vấn đề to tát gì!

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng nhắc nhở:"Nhóc con, cậu gây ra động tĩnh quá lớn rồi đó!”

“Hầu như tất cả mọi người trong Thần viện Thái Thương đều bị cậu hấp dẫn tới đây rồi”.

“Nếu còn tiếp tục đột phá, e rằng sẽ rước phải phiền phức rất lớn!” Diệp Bắc Minh lúc này mới ý thức được. Bên ngoài núi Ngộ Đạo hiện tại người đông nghìn nghịt!

Khắp nơi trên mặt đất và không trung dày đặc người, giống như đàn kiến vậy, đều đang chen chúc tràn về phía này!

“Xem ra tôi phải ra ngoài một chuyến thôi...”

Khóe miệng Diệp Bắc Minh giật giật.

Anh dứt khoát đứng dậy, đi ra ngoài núi!

“Tới rồi, tới rồi!"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trần Vũ Nhu ngơ người.Đứng trơ như trời trồng tại chỗ.“Con cũng không quen biết anh ta...”Tô Bi Vân phá lên cười: “Ha ha ha, bất kể con có quen cậu ta hay không!”“Thì Thần viện Thái Thương ta cắn chắc tên nhóc này rồi, lão phu còn đang thiếu một đệ tử bế quan đây, ừm...“Tên nhóc này nhìn thế nào cũng thấy càng lúc càng thuận mắt”.Những đệ tử của Thần viện Thái Thương xung quanh nghe được câu tán thưởng này đều đứng hình!Tô Bi Vân!Cảnh giới Tế Đạo!Cũng là đại trưởng lão Chấp Pháp Viện của Thần viện Thái Thương!“Thằng nhóc này có đức hạnh thế nào mà được Tô lão nhìn trúng đây!”, một vài tên đệ từ mặt đây ganh ghét nói.“Mẹ kiếp, còn phải hỏi nữa sao, là thiên phú nghịch thiên đó?”, cũng có người than thở.Bùm! Bùm! Bùm....Liên tiếp hơn chục tia thiên lôi giáng xuống.Đều bị Diệp Bắc Minh dễ dàng ngăn cản!Hơi thở của anh đột nhiên thay đổi, là dấu hiệu của đột phá!Cảnh giới Đại năng, tầng thứ hailDiệp Bắc Minh khoanh chân ngồi xếp bằng, chuẩn bị tiếp tục hấp thu.Dao Trì nhắc nhở một câu: “Diệp Bắc Minh, ngươi còn muốn tiếp tục đột phá sao?”“Sao thế? Cơ hội tốt như vậy đương nhiên phải tiếp tục hấp thu rồi!”, Diệp Bắc Minh hồn nhiên đáp.Núi Ngộ Đạo quả là một kho tàng báu vật đối với anh!Diệp Bắc Minh thậm chí còn cảm thấy.Chỉ cần hút lấy toàn bộ năng lượng của ngọn núi này!Thì việc thăng cấp tới cảnh giới Đại Đạo cũng không phải vấn đề to tát gì!Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng nhắc nhở:"Nhóc con, cậu gây ra động tĩnh quá lớn rồi đó!”“Hầu như tất cả mọi người trong Thần viện Thái Thương đều bị cậu hấp dẫn tới đây rồi”.“Nếu còn tiếp tục đột phá, e rằng sẽ rước phải phiền phức rất lớn!” Diệp Bắc Minh lúc này mới ý thức được. Bên ngoài núi Ngộ Đạo hiện tại người đông nghìn nghịt!Khắp nơi trên mặt đất và không trung dày đặc người, giống như đàn kiến vậy, đều đang chen chúc tràn về phía này!“Xem ra tôi phải ra ngoài một chuyến thôi...”Khóe miệng Diệp Bắc Minh giật giật.Anh dứt khoát đứng dậy, đi ra ngoài núi!“Tới rồi, tới rồi!"

Chương 4653: Anh dứt khoát đứng dậy