Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4673: Cô rất thông minh

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đế thủ hét lên: “Hỗn xược! Ta là Nữ Đế Dao Trì!”“Cái tay này còn biết nói nữa? Còn là một cô gái?”, gương mặt xinh đẹp của Côn Ngô Mật Phi tối sầm lại.Cô rất thông minh, ngay lập tức phản ứng lại: “Không đúng, Nữ Đế Dao Trì? Cô là mảnh đế thi bị trấn giữ ở nhà tù số bảy đó, cô quả nhiên chạy thoát ra ngoài rồi!"“Tôi mặc kệ cô có phải là nữ đế gì đó hay không, mau rời khỏi... nơi đó của người đàn ông của tôi mau!”Côn Ngô Mật Phi giận dữ hét lên.Nữ Đế Dao Trì kiêu ngạo đáp: “Bổn đế nắm nơi này rất thuận tay”.“Ngươi kêu bổn đế xuống thì bổn đế phải làm theo sao?”“Nếu không xuống thì tôi đánh tới khi cô xuống!”Mày liễu Côn Ngô Mật Phi dựng lên!Những ngón tay búp măng nắm lấy hư không, một luồng sức mạnh cuốn tới, trong tay Côn Ngô Mật Phi liền xuất hiện một thanh trường kiếm màu xanh nước biển!Ép thẳng xuống phía dưới của Diệp Bắc Minh!Kiếm khí quét ngang, cực kỳ mạnh mếtDiệp Bắc Minh bị dọa cho nhảy dựng, cấp tốc lùi lại né một kiếm này!“Mật Phi, em muốn đánh cô ta hay là phế tôi thế?”Côn Ngô Mật Phi giật mình, vội vàng thu lại kiếm: “Vậy anh mau kêu cô ta xuống, sao có thể để mặc cô ta nằm lấy nơi đó như vậy được!”Sau khi Diệp Bắc Minh không ngừng khuyên ngăn thì Dao Trì mới buông tay. Giống như một làn khói hòa vào trong vị trí trái tim của Diệp Bắc Minh!Trực tiếp tiến vào không gian bên trong của Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, đến tầng thứ 108: “Diệp Bắc Minh, ngươi đúng là một tên gặp sắc quên nghĩa!”Dứt lời liền khóa chặt tầng thứ 108!Hơi thở biến mất.“Dao Trì?”Bất luận Diệp Bắc Minh có kêu gọi thế nào, Dao Trì cũng đều không trả lời!Tháp Càn Khôn Trấn Ngục liên tiếng: “Nhóc con, cô ấy phong tỏa tầng thứ 108 rồi, cả tôi cũng không cảm nhận được hơi thở của cô ấy nữa!”"Hừ! Muốn cướp người đàn ông của tôi? Nữ đế thì đã sao?”, Côn Ngô Mật Phi khit mũi, còn ngạo mạn hơn của Dao Trì, vịn lấy cổ Diệp Bắc Minh.Cô nhảy lên treo cả người lên thân thể anh, mắt đẹp chớp chớp.“Không ngờ anh thực sự thoát ra khỏi nhà tù số bảy, người đàn ông mà Côn Ngô Mật Phi em nhìn trúng quả nhiên không tồi!”Khóe miệng Diệp Bắc Minh không kìm được giật giật: "Nếu đã thích tôi, tại sao còn phong ấn ký ức của tôi?”“Còn không phải tại anh sao?”

Đế thủ hét lên: “Hỗn xược! Ta là Nữ Đế Dao Trì!”

“Cái tay này còn biết nói nữa? Còn là một cô gái?”, gương mặt xinh đẹp của Côn Ngô Mật Phi tối sầm lại.

Cô rất thông minh, ngay lập tức phản ứng lại: “Không đúng, Nữ Đế Dao Trì? Cô là mảnh đế thi bị trấn giữ ở nhà tù số bảy đó, cô quả nhiên chạy thoát ra ngoài rồi!"

“Tôi mặc kệ cô có phải là nữ đế gì đó hay không, mau rời khỏi... nơi đó của người đàn ông của tôi mau!”

Côn Ngô Mật Phi giận dữ hét lên.

Nữ Đế Dao Trì kiêu ngạo đáp: “Bổn đế nắm nơi này rất thuận tay”.

“Ngươi kêu bổn đế xuống thì bổn đế phải làm theo sao?”

“Nếu không xuống thì tôi đánh tới khi cô xuống!”

Mày liễu Côn Ngô Mật Phi dựng lên!

Những ngón tay búp măng nắm lấy hư không, một luồng sức mạnh cuốn tới, trong tay Côn Ngô Mật Phi liền xuất hiện một thanh trường kiếm màu xanh nước biển!

Ép thẳng xuống phía dưới của Diệp Bắc Minh!

Kiếm khí quét ngang, cực kỳ mạnh mết

Diệp Bắc Minh bị dọa cho nhảy dựng, cấp tốc lùi lại né một kiếm này!

“Mật Phi, em muốn đánh cô ta hay là phế tôi thế?”

Côn Ngô Mật Phi giật mình, vội vàng thu lại kiếm: “Vậy anh mau kêu cô ta xuống, sao có thể để mặc cô ta nằm lấy nơi đó như vậy được!”

Sau khi Diệp Bắc Minh không ngừng khuyên ngăn thì Dao Trì mới buông tay. Giống như một làn khói hòa vào trong vị trí trái tim của Diệp Bắc Minh!

Trực tiếp tiến vào không gian bên trong của Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, đến tầng thứ 108: “Diệp Bắc Minh, ngươi đúng là một tên gặp sắc quên nghĩa!”

Dứt lời liền khóa chặt tầng thứ 108!

Hơi thở biến mất.

“Dao Trì?”

Bất luận Diệp Bắc Minh có kêu gọi thế nào, Dao Trì cũng đều không trả lời!

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục liên tiếng: “Nhóc con, cô ấy phong tỏa tầng thứ 108 rồi, cả tôi cũng không cảm nhận được hơi thở của cô ấy nữa!”

"Hừ! Muốn cướp người đàn ông của tôi? Nữ đế thì đã sao?”, Côn Ngô Mật Phi khit mũi, còn ngạo mạn hơn của Dao Trì, vịn lấy cổ Diệp Bắc Minh.

Cô nhảy lên treo cả người lên thân thể anh, mắt đẹp chớp chớp.

“Không ngờ anh thực sự thoát ra khỏi nhà tù số bảy, người đàn ông mà Côn Ngô Mật Phi em nhìn trúng quả nhiên không tồi!”

Khóe miệng Diệp Bắc Minh không kìm được giật giật: "Nếu đã thích tôi, tại sao còn phong ấn ký ức của tôi?”

“Còn không phải tại anh sao?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đế thủ hét lên: “Hỗn xược! Ta là Nữ Đế Dao Trì!”“Cái tay này còn biết nói nữa? Còn là một cô gái?”, gương mặt xinh đẹp của Côn Ngô Mật Phi tối sầm lại.Cô rất thông minh, ngay lập tức phản ứng lại: “Không đúng, Nữ Đế Dao Trì? Cô là mảnh đế thi bị trấn giữ ở nhà tù số bảy đó, cô quả nhiên chạy thoát ra ngoài rồi!"“Tôi mặc kệ cô có phải là nữ đế gì đó hay không, mau rời khỏi... nơi đó của người đàn ông của tôi mau!”Côn Ngô Mật Phi giận dữ hét lên.Nữ Đế Dao Trì kiêu ngạo đáp: “Bổn đế nắm nơi này rất thuận tay”.“Ngươi kêu bổn đế xuống thì bổn đế phải làm theo sao?”“Nếu không xuống thì tôi đánh tới khi cô xuống!”Mày liễu Côn Ngô Mật Phi dựng lên!Những ngón tay búp măng nắm lấy hư không, một luồng sức mạnh cuốn tới, trong tay Côn Ngô Mật Phi liền xuất hiện một thanh trường kiếm màu xanh nước biển!Ép thẳng xuống phía dưới của Diệp Bắc Minh!Kiếm khí quét ngang, cực kỳ mạnh mếtDiệp Bắc Minh bị dọa cho nhảy dựng, cấp tốc lùi lại né một kiếm này!“Mật Phi, em muốn đánh cô ta hay là phế tôi thế?”Côn Ngô Mật Phi giật mình, vội vàng thu lại kiếm: “Vậy anh mau kêu cô ta xuống, sao có thể để mặc cô ta nằm lấy nơi đó như vậy được!”Sau khi Diệp Bắc Minh không ngừng khuyên ngăn thì Dao Trì mới buông tay. Giống như một làn khói hòa vào trong vị trí trái tim của Diệp Bắc Minh!Trực tiếp tiến vào không gian bên trong của Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, đến tầng thứ 108: “Diệp Bắc Minh, ngươi đúng là một tên gặp sắc quên nghĩa!”Dứt lời liền khóa chặt tầng thứ 108!Hơi thở biến mất.“Dao Trì?”Bất luận Diệp Bắc Minh có kêu gọi thế nào, Dao Trì cũng đều không trả lời!Tháp Càn Khôn Trấn Ngục liên tiếng: “Nhóc con, cô ấy phong tỏa tầng thứ 108 rồi, cả tôi cũng không cảm nhận được hơi thở của cô ấy nữa!”"Hừ! Muốn cướp người đàn ông của tôi? Nữ đế thì đã sao?”, Côn Ngô Mật Phi khit mũi, còn ngạo mạn hơn của Dao Trì, vịn lấy cổ Diệp Bắc Minh.Cô nhảy lên treo cả người lên thân thể anh, mắt đẹp chớp chớp.“Không ngờ anh thực sự thoát ra khỏi nhà tù số bảy, người đàn ông mà Côn Ngô Mật Phi em nhìn trúng quả nhiên không tồi!”Khóe miệng Diệp Bắc Minh không kìm được giật giật: "Nếu đã thích tôi, tại sao còn phong ấn ký ức của tôi?”“Còn không phải tại anh sao?”

Chương 4673: Cô rất thông minh