Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4708: Nếu từ bỏ thì bây giờ có thể rời đi!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Để bọn họ gia nhập Hồng Hoang đế cung còn tốt hơn ở bên cạnh các người! Lão phu đương nhiên sẽ không ép buộc người khác làm gì, HồngHoang đế cung vẫn luôn hướng tới sự đồng thuận từ hai phía!"“Hồng Hoang đế cung lựa chọn các người, nhưng cũng cần các người lựa chọn Hồng Hoang đế cung!”“Nếu từ bỏ thì bây giờ có thể rời đi!”Dứt lời.Thạch Nghị bước sang một bên, cũng không nói thêm gì nữa!Thái độ này khiến trong lòng Diệp Bắc Minh khẽ động.“Tiểu Tháp à, ông cảm thấy thế nào?”Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Hai cô nhóc này ở lại với cậu phải chịu nguy hiểm cũng quên đi, về cơ bản vào ngày thường cũng chỉ có thể ngây người ở trong tháp!”“Tôi cho rằng để bọn họ gia nhập Hồng Hoang đế cung là một sự lựa chọn không tồi!""Ít nhất nhìn thái độ này của Thạch Nghị, còn tốt hơn nhiều so với đám người ở Thần viện Thái Thương kia!”“Cũng không cần lo lắng họ nếu đến Hồng Hoang đế cung sẽ bị bắt nạt”.Diệp Bắc Minh âm thầm gật đầu: "Tôi cũng nghĩ như vậy”.Sau đó quay đầu nhìn Tiêu Dung Phi cùng Tiêu Nhã Phi, bày tỏ suy nghĩ thật lòng của mình!“Hả? Anh Diệp, anh muốn đuổi chúng em đi sao?”Đôi mắt Tiêu Nhã Phi thoắt cái đỏ lên, nước mắt tí tách rơi xuống. Rồi một phát nhào vào trong ngực Diệp Bắc Minh!Ôm chặt lấy cổ anh mà nghẹn ngào: “Hu hu hu, em không muốn đi!” “Em và chị không dễ dàng gì mới tìm được anh!”“Mới qua bao lâu đâu, Nhã Phi không muốn rời xa anh Diệp, cả đời này đều không muốn!”Tiêu Dung Phi cũng cắn chặt môi hồng.Là một người chị, cảm xúc của cô tương đối bị kìm chếtNhưng.Vẻ mặt bướng bỉnh đã nói lên tất cả!Diệp Bắc Minh vỗ vỗ cái đầu nhỏ của cô, an ủi nói: “Em cũng nhìn thấy tình cảnh bây giờ của tôi rồi đó, hãy tới Hồng Hoang đế cung để nâng cao thực lực, sau này trở thành cánh tay phải của tôi không phải càng tốt hơn sao?” “Ngộ lỡ sau này các em tiến vào cảnh giới Tế Đạo, còn có thể bảo vệcho tôi nữa".“Tôi cũng không cần phải ngày ngày bị một đám Tế Đạo truy lùng khắpnơi”. Tiêu Nhã Phi cười khúc khích: "Em nào có năng lực đói” “Ngoan!” Diệp Bắc Minh tiếp tục xoa dịu: “Tới Hồng Hoang đế cung đi!” Tuy rằng Tiêu Nhã Phi không nỡ.

“Để bọn họ gia nhập Hồng Hoang đế cung còn tốt hơn ở bên cạnh các người! Lão phu đương nhiên sẽ không ép buộc người khác làm gì, Hồng

Hoang đế cung vẫn luôn hướng tới sự đồng thuận từ hai phía!"

“Hồng Hoang đế cung lựa chọn các người, nhưng cũng cần các người lựa chọn Hồng Hoang đế cung!”

“Nếu từ bỏ thì bây giờ có thể rời đi!”

Dứt lời.

Thạch Nghị bước sang một bên, cũng không nói thêm gì nữa!

Thái độ này khiến trong lòng Diệp Bắc Minh khẽ động.

“Tiểu Tháp à, ông cảm thấy thế nào?”

Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Hai cô nhóc này ở lại với cậu phải chịu nguy hiểm cũng quên đi, về cơ bản vào ngày thường cũng chỉ có thể ngây người ở trong tháp!”

“Tôi cho rằng để bọn họ gia nhập Hồng Hoang đế cung là một sự lựa chọn không tồi!"

"Ít nhất nhìn thái độ này của Thạch Nghị, còn tốt hơn nhiều so với đám người ở Thần viện Thái Thương kia!”

“Cũng không cần lo lắng họ nếu đến Hồng Hoang đế cung sẽ bị bắt nạt”.

Diệp Bắc Minh âm thầm gật đầu: "Tôi cũng nghĩ như vậy”.

Sau đó quay đầu nhìn Tiêu Dung Phi cùng Tiêu Nhã Phi, bày tỏ suy nghĩ thật lòng của mình!

“Hả? Anh Diệp, anh muốn đuổi chúng em đi sao?”

Đôi mắt Tiêu Nhã Phi thoắt cái đỏ lên, nước mắt tí tách rơi xuống. Rồi một phát nhào vào trong ngực Diệp Bắc Minh!

Ôm chặt lấy cổ anh mà nghẹn ngào: “Hu hu hu, em không muốn đi!” “Em và chị không dễ dàng gì mới tìm được anh!”

“Mới qua bao lâu đâu, Nhã Phi không muốn rời xa anh Diệp, cả đời này đều không muốn!”

Tiêu Dung Phi cũng cắn chặt môi hồng.

Là một người chị, cảm xúc của cô tương đối bị kìm chết

Nhưng.

Vẻ mặt bướng bỉnh đã nói lên tất cả!

Diệp Bắc Minh vỗ vỗ cái đầu nhỏ của cô, an ủi nói: “Em cũng nhìn thấy tình cảnh bây giờ của tôi rồi đó, hãy tới Hồng Hoang đế cung để nâng cao thực lực, sau này trở thành cánh tay phải của tôi không phải càng tốt hơn sao?” “Ngộ lỡ sau này các em tiến vào cảnh giới Tế Đạo, còn có thể bảo vệ

cho tôi nữa".

“Tôi cũng không cần phải ngày ngày bị một đám Tế Đạo truy lùng khắp

nơi”. Tiêu Nhã Phi cười khúc khích: "Em nào có năng lực đói” “Ngoan!” Diệp Bắc Minh tiếp tục xoa dịu: “Tới Hồng Hoang đế cung đi!” Tuy rằng Tiêu Nhã Phi không nỡ.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Để bọn họ gia nhập Hồng Hoang đế cung còn tốt hơn ở bên cạnh các người! Lão phu đương nhiên sẽ không ép buộc người khác làm gì, HồngHoang đế cung vẫn luôn hướng tới sự đồng thuận từ hai phía!"“Hồng Hoang đế cung lựa chọn các người, nhưng cũng cần các người lựa chọn Hồng Hoang đế cung!”“Nếu từ bỏ thì bây giờ có thể rời đi!”Dứt lời.Thạch Nghị bước sang một bên, cũng không nói thêm gì nữa!Thái độ này khiến trong lòng Diệp Bắc Minh khẽ động.“Tiểu Tháp à, ông cảm thấy thế nào?”Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Hai cô nhóc này ở lại với cậu phải chịu nguy hiểm cũng quên đi, về cơ bản vào ngày thường cũng chỉ có thể ngây người ở trong tháp!”“Tôi cho rằng để bọn họ gia nhập Hồng Hoang đế cung là một sự lựa chọn không tồi!""Ít nhất nhìn thái độ này của Thạch Nghị, còn tốt hơn nhiều so với đám người ở Thần viện Thái Thương kia!”“Cũng không cần lo lắng họ nếu đến Hồng Hoang đế cung sẽ bị bắt nạt”.Diệp Bắc Minh âm thầm gật đầu: "Tôi cũng nghĩ như vậy”.Sau đó quay đầu nhìn Tiêu Dung Phi cùng Tiêu Nhã Phi, bày tỏ suy nghĩ thật lòng của mình!“Hả? Anh Diệp, anh muốn đuổi chúng em đi sao?”Đôi mắt Tiêu Nhã Phi thoắt cái đỏ lên, nước mắt tí tách rơi xuống. Rồi một phát nhào vào trong ngực Diệp Bắc Minh!Ôm chặt lấy cổ anh mà nghẹn ngào: “Hu hu hu, em không muốn đi!” “Em và chị không dễ dàng gì mới tìm được anh!”“Mới qua bao lâu đâu, Nhã Phi không muốn rời xa anh Diệp, cả đời này đều không muốn!”Tiêu Dung Phi cũng cắn chặt môi hồng.Là một người chị, cảm xúc của cô tương đối bị kìm chếtNhưng.Vẻ mặt bướng bỉnh đã nói lên tất cả!Diệp Bắc Minh vỗ vỗ cái đầu nhỏ của cô, an ủi nói: “Em cũng nhìn thấy tình cảnh bây giờ của tôi rồi đó, hãy tới Hồng Hoang đế cung để nâng cao thực lực, sau này trở thành cánh tay phải của tôi không phải càng tốt hơn sao?” “Ngộ lỡ sau này các em tiến vào cảnh giới Tế Đạo, còn có thể bảo vệcho tôi nữa".“Tôi cũng không cần phải ngày ngày bị một đám Tế Đạo truy lùng khắpnơi”. Tiêu Nhã Phi cười khúc khích: "Em nào có năng lực đói” “Ngoan!” Diệp Bắc Minh tiếp tục xoa dịu: “Tới Hồng Hoang đế cung đi!” Tuy rằng Tiêu Nhã Phi không nỡ.

Chương 4708: Nếu từ bỏ thì bây giờ có thể rời đi!