Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 4715: Vùng luân hồi
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Vùng luân hồi..."Mọi người trong quán trọ kinh ngạc lùi về saulHọ hãi hùng nhìn Diệp Bắc Minh như thấy quái vật! Mọi thứ liên quan đến luân hồi, thời gian!Ở Chân giới ban sơ, đây là lĩnh vực mà bất kỳ ai, bất kỳ thế lực nào cũng không được đụng vào!Diệp Bắc Minh đứng trên đài luân hồi: "Tôi đụng vào đấy, thì sao?""Lế nào anh không biết, quy luật luân hồi là cấm ky ở Chân giới ban sơ sao?" Tố Vấn nhíu mày.Diệp Bắc Minh chửi ầm lên: "Cấm ky cái mẹ nhà cô ấy, Diệp Bắc Minh tôi muốn học phép tắc gì, còn cần đến lượt người khác đồng ý sao?"Lúc này.Thần hồn của Côn Ngô Mật Phi lại tan đi ba phần nữa! "Thời gian ngược dòng, nghịch chuyển luân hồi!"Diệp Bắc Minh tiếp tục hét to.Sau khi lặp đi lặp lại mười lần, bất kể có ra sao, thần hồn của Côn Ngôn Mật Phi cũng không thể tiêu tan tiếp được nữa!Cuối cùng.Trường kiếm kêu keng một tiếng!Một đạo hư ảnh, xuất hiện trên đài luân hồi. Chính là thần hồn của Côn Ngô Mật Phi!Cô ấy mặt đẫm lệ, vẻ mặt phức tạp: "Tiểu Minh Minh, vì sao? Tại sao lại ngăn chị?""Chị không nên sống trên đời này nữa, tại sao em không để chị chết đi?" Diệp Bắc Minh đỏ mắt: "Tộc Côn Ngô không cần chị, em cần chị!" "Bố mẹ chị không yêu chị, em yêu chị!""Sau này ai dám động vào một cọng tóc của chị, Diệp Bắc Minh em có lên trời, hay xuống Cửu U cũng giết không thaI""Tiểu Minh Minh..."Côn Ngô Mật Phi rơi lệ đầy mặt, cật lực gật đầu: "Được, nghe em hết!" Diệp Bắc Minh tiến lên một bước: "Chị còn muốn chết nữa không?” "Không chết nữa!""Được, vậy em sẽ đắp nặn lại thân thể cho chị!" Diệp Bắc Minh gật đầu.Côn Ngô Mật Phi hơi do dự, chẳng lẽ Diệp Bắc Minh cất một giọt máu của cô ấy là để khôi phục thân thể cho cô ấy sao?Có vẻ anh đã nhận ra vẻ khó xử của Côn Ngô Mật Phi!Diệp Bắc Minh cười: "Chị yên tâm, cứ tin tưởng eml" "Được!"Côn Ngô Mật Phi hít sâu một hơi.Dưới ánh mắt tò mò của mọi người.Diệp Bắc Minh giơ năm ngón tay lên trời, một viên đá màu đen xuất hiện trong lòng bàn tay anh.Khí hỗn độn dập dềnh! "Đá mẹ Hỗn Độn!" Mọi người trợn tròn mắt.Nhìn chằm chằm hòn đá mẹ Hỗn Độn trong tay Diệp Bắc Minh, ai nấy hít vào một ngụm khí lạnh, da đầu run lên, hô hấp dồn dập!Mở to mắt nhìn! "Không ngờ tên này lại lấy được đá mẹ Hỗn Độn?""Thời hoàng đế sụp đổ, bảy hòn đá mẹ Hỗn Độn đã bị các vị đại đế hợp sức xây nên bảy nhà tù, kể từ đó vật này không còn xuất hiện trên đời nữa!""Bảy viên đá mẹ Hỗn Độn đó được phép thuật Đại Đế bảo vệ, người bình thường không thể lấy được!""Cái tên này lấy đâu ra đá mẹ Hỗn Độn thế?" Mọi người xôn xao!Đến cả Tố Vấn, cũng trợn tròn mắt, hoàn toàn phá vỡ giới hạn nhận thức của cô ta!
"Vùng luân hồi..."
Mọi người trong quán trọ kinh ngạc lùi về saul
Họ hãi hùng nhìn Diệp Bắc Minh như thấy quái vật! Mọi thứ liên quan đến luân hồi, thời gian!
Ở Chân giới ban sơ, đây là lĩnh vực mà bất kỳ ai, bất kỳ thế lực nào cũng không được đụng vào!
Diệp Bắc Minh đứng trên đài luân hồi: "Tôi đụng vào đấy, thì sao?"
"Lế nào anh không biết, quy luật luân hồi là cấm ky ở Chân giới ban sơ sao?" Tố Vấn nhíu mày.
Diệp Bắc Minh chửi ầm lên: "Cấm ky cái mẹ nhà cô ấy, Diệp Bắc Minh tôi muốn học phép tắc gì, còn cần đến lượt người khác đồng ý sao?"
Lúc này.
Thần hồn của Côn Ngô Mật Phi lại tan đi ba phần nữa! "Thời gian ngược dòng, nghịch chuyển luân hồi!"
Diệp Bắc Minh tiếp tục hét to.
Sau khi lặp đi lặp lại mười lần, bất kể có ra sao, thần hồn của Côn Ngôn Mật Phi cũng không thể tiêu tan tiếp được nữa!
Cuối cùng.
Trường kiếm kêu keng một tiếng!
Một đạo hư ảnh, xuất hiện trên đài luân hồi. Chính là thần hồn của Côn Ngô Mật Phi!
Cô ấy mặt đẫm lệ, vẻ mặt phức tạp: "Tiểu Minh Minh, vì sao? Tại sao lại ngăn chị?"
"Chị không nên sống trên đời này nữa, tại sao em không để chị chết đi?" Diệp Bắc Minh đỏ mắt: "Tộc Côn Ngô không cần chị, em cần chị!" "Bố mẹ chị không yêu chị, em yêu chị!"
"Sau này ai dám động vào một cọng tóc của chị, Diệp Bắc Minh em có lên trời, hay xuống Cửu U cũng giết không thaI"
"Tiểu Minh Minh..."
Côn Ngô Mật Phi rơi lệ đầy mặt, cật lực gật đầu: "Được, nghe em hết!" Diệp Bắc Minh tiến lên một bước: "Chị còn muốn chết nữa không?” "Không chết nữa!"
"Được, vậy em sẽ đắp nặn lại thân thể cho chị!" Diệp Bắc Minh gật đầu.
Côn Ngô Mật Phi hơi do dự, chẳng lẽ Diệp Bắc Minh cất một giọt máu của cô ấy là để khôi phục thân thể cho cô ấy sao?
Có vẻ anh đã nhận ra vẻ khó xử của Côn Ngô Mật Phi!
Diệp Bắc Minh cười: "Chị yên tâm, cứ tin tưởng eml" "Được!"
Côn Ngô Mật Phi hít sâu một hơi.
Dưới ánh mắt tò mò của mọi người.
Diệp Bắc Minh giơ năm ngón tay lên trời, một viên đá màu đen xuất hiện trong lòng bàn tay anh.
Khí hỗn độn dập dềnh! "Đá mẹ Hỗn Độn!" Mọi người trợn tròn mắt.
Nhìn chằm chằm hòn đá mẹ Hỗn Độn trong tay Diệp Bắc Minh, ai nấy hít vào một ngụm khí lạnh, da đầu run lên, hô hấp dồn dập!
Mở to mắt nhìn! "Không ngờ tên này lại lấy được đá mẹ Hỗn Độn?"
"Thời hoàng đế sụp đổ, bảy hòn đá mẹ Hỗn Độn đã bị các vị đại đế hợp sức xây nên bảy nhà tù, kể từ đó vật này không còn xuất hiện trên đời nữa!"
"Bảy viên đá mẹ Hỗn Độn đó được phép thuật Đại Đế bảo vệ, người bình thường không thể lấy được!"
"Cái tên này lấy đâu ra đá mẹ Hỗn Độn thế?" Mọi người xôn xao!
Đến cả Tố Vấn, cũng trợn tròn mắt, hoàn toàn phá vỡ giới hạn nhận thức của cô ta!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Vùng luân hồi..."Mọi người trong quán trọ kinh ngạc lùi về saulHọ hãi hùng nhìn Diệp Bắc Minh như thấy quái vật! Mọi thứ liên quan đến luân hồi, thời gian!Ở Chân giới ban sơ, đây là lĩnh vực mà bất kỳ ai, bất kỳ thế lực nào cũng không được đụng vào!Diệp Bắc Minh đứng trên đài luân hồi: "Tôi đụng vào đấy, thì sao?""Lế nào anh không biết, quy luật luân hồi là cấm ky ở Chân giới ban sơ sao?" Tố Vấn nhíu mày.Diệp Bắc Minh chửi ầm lên: "Cấm ky cái mẹ nhà cô ấy, Diệp Bắc Minh tôi muốn học phép tắc gì, còn cần đến lượt người khác đồng ý sao?"Lúc này.Thần hồn của Côn Ngô Mật Phi lại tan đi ba phần nữa! "Thời gian ngược dòng, nghịch chuyển luân hồi!"Diệp Bắc Minh tiếp tục hét to.Sau khi lặp đi lặp lại mười lần, bất kể có ra sao, thần hồn của Côn Ngôn Mật Phi cũng không thể tiêu tan tiếp được nữa!Cuối cùng.Trường kiếm kêu keng một tiếng!Một đạo hư ảnh, xuất hiện trên đài luân hồi. Chính là thần hồn của Côn Ngô Mật Phi!Cô ấy mặt đẫm lệ, vẻ mặt phức tạp: "Tiểu Minh Minh, vì sao? Tại sao lại ngăn chị?""Chị không nên sống trên đời này nữa, tại sao em không để chị chết đi?" Diệp Bắc Minh đỏ mắt: "Tộc Côn Ngô không cần chị, em cần chị!" "Bố mẹ chị không yêu chị, em yêu chị!""Sau này ai dám động vào một cọng tóc của chị, Diệp Bắc Minh em có lên trời, hay xuống Cửu U cũng giết không thaI""Tiểu Minh Minh..."Côn Ngô Mật Phi rơi lệ đầy mặt, cật lực gật đầu: "Được, nghe em hết!" Diệp Bắc Minh tiến lên một bước: "Chị còn muốn chết nữa không?” "Không chết nữa!""Được, vậy em sẽ đắp nặn lại thân thể cho chị!" Diệp Bắc Minh gật đầu.Côn Ngô Mật Phi hơi do dự, chẳng lẽ Diệp Bắc Minh cất một giọt máu của cô ấy là để khôi phục thân thể cho cô ấy sao?Có vẻ anh đã nhận ra vẻ khó xử của Côn Ngô Mật Phi!Diệp Bắc Minh cười: "Chị yên tâm, cứ tin tưởng eml" "Được!"Côn Ngô Mật Phi hít sâu một hơi.Dưới ánh mắt tò mò của mọi người.Diệp Bắc Minh giơ năm ngón tay lên trời, một viên đá màu đen xuất hiện trong lòng bàn tay anh.Khí hỗn độn dập dềnh! "Đá mẹ Hỗn Độn!" Mọi người trợn tròn mắt.Nhìn chằm chằm hòn đá mẹ Hỗn Độn trong tay Diệp Bắc Minh, ai nấy hít vào một ngụm khí lạnh, da đầu run lên, hô hấp dồn dập!Mở to mắt nhìn! "Không ngờ tên này lại lấy được đá mẹ Hỗn Độn?""Thời hoàng đế sụp đổ, bảy hòn đá mẹ Hỗn Độn đã bị các vị đại đế hợp sức xây nên bảy nhà tù, kể từ đó vật này không còn xuất hiện trên đời nữa!""Bảy viên đá mẹ Hỗn Độn đó được phép thuật Đại Đế bảo vệ, người bình thường không thể lấy được!""Cái tên này lấy đâu ra đá mẹ Hỗn Độn thế?" Mọi người xôn xao!Đến cả Tố Vấn, cũng trợn tròn mắt, hoàn toàn phá vỡ giới hạn nhận thức của cô ta!