Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 4727: Các ngươi nói ai hả?
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… U Nhược trầm mặt, tức giận nói: "Các ngươi nói ai hả?”Phạm Anh Kiệt nhếch môi bỡn cợt: "Đương nhiên là nói hai người rồi, chẳng lế ở đây còn tên nhà quê nào khác à?""Ha ha hai"Đám thanh niên áo xanh ôm bụng cười to.Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Một đám phế vật! May mà chúng tôi không gia nhập đế cung Hồng Hoang, không thì lại phải làm bạn với đám phế vật nàyđấy nhỉ?""Đều đã tu luyện đến Đại Đạo Chỉ Thượng tầng năm tầng sáu rồi, IQ vẫn như trẻ lên bai""Đồ nhà quê... là câu châm chọc vô dụng nhất là tôi từng nghe, không có sức sát thương đâu..."Từ trước đến nay, có câu nói ác độc nào mà anh chưa nghe đâu?Đồ nhà quê... cái kiểu câu châm chọc này mà cũng có lực sát thương á? "Xi.U Nhược phì cười.Đám Phạm Anh Kiệt bực bội: "Tên kia, anh bảo ai là đồ phế vật hả?""Tất nhiên là nói bảy người các cậu rồi, chẳng lẽ ở đây còn có phế vật khác à?”Diệp Bắc Minh không khách khí tí nào.Sau đó anh lại nhìn sang U Nhược với vẻ ngập ngừng: "U Nhược cô nương, cô có phải phế vật không?”"Đương nhiên là không!"U Nhược che miệng, rất là phối hợp hỏi Diệp Bắc Minh: "Diệp công tử, anh là phế vật à?"“Tôi cũng không!”Diệp Bắc Minh mỉm cười: "Thế cô đoán ai là phế vật?" "Đù mét"Phạm Anh Kiệt như thùng thuốc nổ, châm lửa là cháy.Khí tức của Đại Đạo Chỉ Thượng tầng sáu lập tức thổi tới!Nếu không có thanh niên áo xanh đứng bên cạnh giữ lại, e là anh ta đã ra tay với Diệp Bắc Minh rồi!"Phạm sư huynh, huynh quên quy định của đế cung à?""Ai mà đánh nhau riêng sẽ phải úp mặt vào tường một trăm triệu năm đấy!"Nghe đến con số một trăm triệu năm, Phạm Anh Kiệt nuốt nước miếng!Anh ta nhanh chóng bình tĩnh lại.Rồi lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh: "Tên kia, anh có dám lên đài đánh một trận với tôi không? Xem xem rốt cuộc ai là phế vật!"Diệp Bắc Minh lắc đầu, không nói gì! "Sao nào? Không dám à?” Phạm Anh Kiệt châm chọc.Diệp Bắc Minh nhìn anh ta với ánh mắt thương hại: "Cậu không chỉ vô dụng, còn não tàn hả?""Tôi mới ở cảnh giới Đại Năng tầng hai, còn cậu đã là Đại Đạo Chi Thượng tầng sáu rồi!""Tôi với cậu lên võ đài đánh một trận ư? Sao cậu có thể nói ra cậu đấy vậy?""Phốc... Diệp công tử, anh..." U Nhược che miệng.
U Nhược trầm mặt, tức giận nói: "Các ngươi nói ai hả?”
Phạm Anh Kiệt nhếch môi bỡn cợt: "Đương nhiên là nói hai người rồi, chẳng lế ở đây còn tên nhà quê nào khác à?"
"Ha ha hai"
Đám thanh niên áo xanh ôm bụng cười to.
Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Một đám phế vật! May mà chúng tôi không gia nhập đế cung Hồng Hoang, không thì lại phải làm bạn với đám phế vật này
đấy nhỉ?"
"Đều đã tu luyện đến Đại Đạo Chỉ Thượng tầng năm tầng sáu rồi, IQ vẫn như trẻ lên bai"
"Đồ nhà quê... là câu châm chọc vô dụng nhất là tôi từng nghe, không có sức sát thương đâu..."
Từ trước đến nay, có câu nói ác độc nào mà anh chưa nghe đâu?
Đồ nhà quê... cái kiểu câu châm chọc này mà cũng có lực sát thương á? "Xi.
U Nhược phì cười.
Đám Phạm Anh Kiệt bực bội: "Tên kia, anh bảo ai là đồ phế vật hả?"
"Tất nhiên là nói bảy người các cậu rồi, chẳng lẽ ở đây còn có phế vật khác à?”
Diệp Bắc Minh không khách khí tí nào.
Sau đó anh lại nhìn sang U Nhược với vẻ ngập ngừng: "U Nhược cô nương, cô có phải phế vật không?”
"Đương nhiên là không!"
U Nhược che miệng, rất là phối hợp hỏi Diệp Bắc Minh: "Diệp công tử, anh là phế vật à?"
“Tôi cũng không!”
Diệp Bắc Minh mỉm cười: "Thế cô đoán ai là phế vật?" "Đù mét"
Phạm Anh Kiệt như thùng thuốc nổ, châm lửa là cháy.
Khí tức của Đại Đạo Chỉ Thượng tầng sáu lập tức thổi tới!
Nếu không có thanh niên áo xanh đứng bên cạnh giữ lại, e là anh ta đã ra tay với Diệp Bắc Minh rồi!
"Phạm sư huynh, huynh quên quy định của đế cung à?"
"Ai mà đánh nhau riêng sẽ phải úp mặt vào tường một trăm triệu năm đấy!"
Nghe đến con số một trăm triệu năm, Phạm Anh Kiệt nuốt nước miếng!
Anh ta nhanh chóng bình tĩnh lại.
Rồi lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh: "Tên kia, anh có dám lên đài đánh một trận với tôi không? Xem xem rốt cuộc ai là phế vật!"
Diệp Bắc Minh lắc đầu, không nói gì! "Sao nào? Không dám à?” Phạm Anh Kiệt châm chọc.
Diệp Bắc Minh nhìn anh ta với ánh mắt thương hại: "Cậu không chỉ vô dụng, còn não tàn hả?"
"Tôi mới ở cảnh giới Đại Năng tầng hai, còn cậu đã là Đại Đạo Chi Thượng tầng sáu rồi!"
"Tôi với cậu lên võ đài đánh một trận ư? Sao cậu có thể nói ra cậu đấy vậy?"
"Phốc... Diệp công tử, anh..." U Nhược che miệng.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… U Nhược trầm mặt, tức giận nói: "Các ngươi nói ai hả?”Phạm Anh Kiệt nhếch môi bỡn cợt: "Đương nhiên là nói hai người rồi, chẳng lế ở đây còn tên nhà quê nào khác à?""Ha ha hai"Đám thanh niên áo xanh ôm bụng cười to.Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Một đám phế vật! May mà chúng tôi không gia nhập đế cung Hồng Hoang, không thì lại phải làm bạn với đám phế vật nàyđấy nhỉ?""Đều đã tu luyện đến Đại Đạo Chỉ Thượng tầng năm tầng sáu rồi, IQ vẫn như trẻ lên bai""Đồ nhà quê... là câu châm chọc vô dụng nhất là tôi từng nghe, không có sức sát thương đâu..."Từ trước đến nay, có câu nói ác độc nào mà anh chưa nghe đâu?Đồ nhà quê... cái kiểu câu châm chọc này mà cũng có lực sát thương á? "Xi.U Nhược phì cười.Đám Phạm Anh Kiệt bực bội: "Tên kia, anh bảo ai là đồ phế vật hả?""Tất nhiên là nói bảy người các cậu rồi, chẳng lẽ ở đây còn có phế vật khác à?”Diệp Bắc Minh không khách khí tí nào.Sau đó anh lại nhìn sang U Nhược với vẻ ngập ngừng: "U Nhược cô nương, cô có phải phế vật không?”"Đương nhiên là không!"U Nhược che miệng, rất là phối hợp hỏi Diệp Bắc Minh: "Diệp công tử, anh là phế vật à?"“Tôi cũng không!”Diệp Bắc Minh mỉm cười: "Thế cô đoán ai là phế vật?" "Đù mét"Phạm Anh Kiệt như thùng thuốc nổ, châm lửa là cháy.Khí tức của Đại Đạo Chỉ Thượng tầng sáu lập tức thổi tới!Nếu không có thanh niên áo xanh đứng bên cạnh giữ lại, e là anh ta đã ra tay với Diệp Bắc Minh rồi!"Phạm sư huynh, huynh quên quy định của đế cung à?""Ai mà đánh nhau riêng sẽ phải úp mặt vào tường một trăm triệu năm đấy!"Nghe đến con số một trăm triệu năm, Phạm Anh Kiệt nuốt nước miếng!Anh ta nhanh chóng bình tĩnh lại.Rồi lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh: "Tên kia, anh có dám lên đài đánh một trận với tôi không? Xem xem rốt cuộc ai là phế vật!"Diệp Bắc Minh lắc đầu, không nói gì! "Sao nào? Không dám à?” Phạm Anh Kiệt châm chọc.Diệp Bắc Minh nhìn anh ta với ánh mắt thương hại: "Cậu không chỉ vô dụng, còn não tàn hả?""Tôi mới ở cảnh giới Đại Năng tầng hai, còn cậu đã là Đại Đạo Chi Thượng tầng sáu rồi!""Tôi với cậu lên võ đài đánh một trận ư? Sao cậu có thể nói ra cậu đấy vậy?""Phốc... Diệp công tử, anh..." U Nhược che miệng.