Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4812: Ngụy biện!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tháp Càn Khôn Trấn Ngục tức giận: "Cô mà ra tay, ít nhất tên nhóc này sẽ không thê thảm như này!""Bổn đế ra tay, tất nhiên sẽ không thảm như vậy!"Giọng Dao Trì lạnh băng: "Thậm chí, cậu ta còn không có cơ hội để thảm như này!""Cậu ta sẽ bị xóa sổ ngay lập tức, ngay cả ông - tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng sẽ tan thành tro bụi!""Một khi đám người đó biết được, sau khi tôi trốn khỏi nhà tù số bảy, vẫn luôn ở cùng Diệp Bắc Minh! Thì đừng nói là một Bất Hủ Nhan, dù có mười Bất Hủ Nhan, một trăm Bất Hủ Nhan cầu xin, Diệp Bắc Minh cũng chết chắc!""Hiểu chưa? Bổn đế không ra tay, chính là sự bảo vệ tốt nhất dành cho Diệp Bắc Minh!""Ngụy biện!"'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục rất là tức giận, gào lên: "Bây giờ nhóc Diệp đã ra nông nỗi này, còn cô vẫn không sao!""Nếu cậu ấy không bình phục được, bổn Tháp có tự bạo cũng phải kéo. cô chết cùng!"Dao Trì cười nhạt: "Vết thương do cảnh giới Tế Đạo gây ra chỉ là chuyện nhỏ, bổn đế có cách cứu!""Nhưng hơi phiền toái! Nếu người của Vạn Y Cốc có cách chữa, thì cứ để người của Vạn Y Cốc cứu đi!"Tháp Càn Khôn Trấn Ngục không nể nang: "Tôi thấy cô căn bản không có cách cứu!"Dao Trì nói với giọng kiêu ngạo: "Tin hay không tùy ông, cả đời bổn đế làm việc, chưa bao giờ phải giải thích cho bất kỳ ai!"Trong nhà tù số sáu, tầng 7.Tay Bất Hủ Bất Bại đang cầm một khối thạch anh liên tục phát sáng. "Bất Hủ Nhan đã đưa Diệp Bắc Minh rời khỏi tộc Bất Hủ rồi!""Hai người này đi thẳng lên phía Bắc, không biết định đi đâu!"Trong khối thạch anh, truyền ra giọng của Bất Hủ Thương: "Thằng ranh đó giết Thiên Nhi, vi phụ phải tự tay g**t ch*t thằng ranh đó!""Bất Bại, cuộc so tài tông tộc còn mấy ngày nữa là kết thúc?” Bất Hủ Bất Bại trả lời: 'Khoảng ba ngày!" "Tốt!"Bất Hủ Thương thấp giọng nói: "Cha và mẹ con sẽ dẫn người đi truy. đuổi thăng nhãi đó trước!""Nếu trong vòng ba ngày mà bắt được cậu ta, bọn ta sẽ đưa cậu ta về tộc Bất Hủ, nếu không bắt được, con hãy đến tìm cha và mẹ con!""Cha, liệu có nguy hiểm không?”Bất Hủ Bất Bại nhíu mày.Cảnh tượng Diệp Bắc Minh nhập ma đã làm anh ta khiếp sợ.Bất Hủ Thương tỏ vẻ hung ác: "Một tên phế vật, còn lật trời được chắc?"Một ngày sau, trên đường đến Vạn Y Cốc.Bất Hủ Nhan cõng Diệp Bắc Minh, chạy nhanh như thỏ băng qua núi rừng: "Không ngờ mấy kẻ chết tiệt đó lại dám đuổi theo?""Diệp Bắc Minh anh yên tâm đi, tôi sẽ không để cho họ bắt được anh!""Tôi thề nhất định sẽ đưa anh đến Vạn Y Cốc, để Vạn Đỉnh Thiên chữa khỏi cho anhl"Bất Hủ Nhan phản ứng nhanh, nghiêng người tránh đi, sau đó đá một nhát vào người huyết ảnh!Cô ấy cõng Diệp Bắc Minh, xoay một vòng xinh đẹp trên không trung, rồi nhảy ra xa vài chục mét!"Thanh Diện Lang, Bất Hủ Thương, ông dám ra tay với tôi tr?"Bất Hủ Nhan cắn răng, nhìn chằm chằm vào huyết ảnh to trăm trượng kial

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục tức giận: "Cô mà ra tay, ít nhất tên nhóc này sẽ không thê thảm như này!"

"Bổn đế ra tay, tất nhiên sẽ không thảm như vậy!"

Giọng Dao Trì lạnh băng: "Thậm chí, cậu ta còn không có cơ hội để thảm như này!"

"Cậu ta sẽ bị xóa sổ ngay lập tức, ngay cả ông - tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng sẽ tan thành tro bụi!"

"Một khi đám người đó biết được, sau khi tôi trốn khỏi nhà tù số bảy, vẫn luôn ở cùng Diệp Bắc Minh! Thì đừng nói là một Bất Hủ Nhan, dù có mười Bất Hủ Nhan, một trăm Bất Hủ Nhan cầu xin, Diệp Bắc Minh cũng chết chắc!"

"Hiểu chưa? Bổn đế không ra tay, chính là sự bảo vệ tốt nhất dành cho Diệp Bắc Minh!"

"Ngụy biện!"

'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục rất là tức giận, gào lên: "Bây giờ nhóc Diệp đã ra nông nỗi này, còn cô vẫn không sao!"

"Nếu cậu ấy không bình phục được, bổn Tháp có tự bạo cũng phải kéo. cô chết cùng!"

Dao Trì cười nhạt: "Vết thương do cảnh giới Tế Đạo gây ra chỉ là chuyện nhỏ, bổn đế có cách cứu!"

"Nhưng hơi phiền toái! Nếu người của Vạn Y Cốc có cách chữa, thì cứ để người của Vạn Y Cốc cứu đi!"

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục không nể nang: "Tôi thấy cô căn bản không có cách cứu!"

Dao Trì nói với giọng kiêu ngạo: "Tin hay không tùy ông, cả đời bổn đế làm việc, chưa bao giờ phải giải thích cho bất kỳ ai!"

Trong nhà tù số sáu, tầng 7.

Tay Bất Hủ Bất Bại đang cầm một khối thạch anh liên tục phát sáng. "Bất Hủ Nhan đã đưa Diệp Bắc Minh rời khỏi tộc Bất Hủ rồi!"

"Hai người này đi thẳng lên phía Bắc, không biết định đi đâu!"

Trong khối thạch anh, truyền ra giọng của Bất Hủ Thương: "Thằng ranh đó giết Thiên Nhi, vi phụ phải tự tay g**t ch*t thằng ranh đó!"

"Bất Bại, cuộc so tài tông tộc còn mấy ngày nữa là kết thúc?” Bất Hủ Bất Bại trả lời: 'Khoảng ba ngày!" "Tốt!"

Bất Hủ Thương thấp giọng nói: "Cha và mẹ con sẽ dẫn người đi truy. đuổi thăng nhãi đó trước!"

"Nếu trong vòng ba ngày mà bắt được cậu ta, bọn ta sẽ đưa cậu ta về tộc Bất Hủ, nếu không bắt được, con hãy đến tìm cha và mẹ con!"

"Cha, liệu có nguy hiểm không?”

Bất Hủ Bất Bại nhíu mày.

Cảnh tượng Diệp Bắc Minh nhập ma đã làm anh ta khiếp sợ.

Bất Hủ Thương tỏ vẻ hung ác: "Một tên phế vật, còn lật trời được chắc?"

Một ngày sau, trên đường đến Vạn Y Cốc.

Bất Hủ Nhan cõng Diệp Bắc Minh, chạy nhanh như thỏ băng qua núi rừng: "Không ngờ mấy kẻ chết tiệt đó lại dám đuổi theo?"

"Diệp Bắc Minh anh yên tâm đi, tôi sẽ không để cho họ bắt được anh!"

"Tôi thề nhất định sẽ đưa anh đến Vạn Y Cốc, để Vạn Đỉnh Thiên chữa khỏi cho anhl"

Bất Hủ Nhan phản ứng nhanh, nghiêng người tránh đi, sau đó đá một nhát vào người huyết ảnh!

Cô ấy cõng Diệp Bắc Minh, xoay một vòng xinh đẹp trên không trung, rồi nhảy ra xa vài chục mét!

"Thanh Diện Lang, Bất Hủ Thương, ông dám ra tay với tôi tr?"

Bất Hủ Nhan cắn răng, nhìn chằm chằm vào huyết ảnh to trăm trượng kial

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tháp Càn Khôn Trấn Ngục tức giận: "Cô mà ra tay, ít nhất tên nhóc này sẽ không thê thảm như này!""Bổn đế ra tay, tất nhiên sẽ không thảm như vậy!"Giọng Dao Trì lạnh băng: "Thậm chí, cậu ta còn không có cơ hội để thảm như này!""Cậu ta sẽ bị xóa sổ ngay lập tức, ngay cả ông - tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng sẽ tan thành tro bụi!""Một khi đám người đó biết được, sau khi tôi trốn khỏi nhà tù số bảy, vẫn luôn ở cùng Diệp Bắc Minh! Thì đừng nói là một Bất Hủ Nhan, dù có mười Bất Hủ Nhan, một trăm Bất Hủ Nhan cầu xin, Diệp Bắc Minh cũng chết chắc!""Hiểu chưa? Bổn đế không ra tay, chính là sự bảo vệ tốt nhất dành cho Diệp Bắc Minh!""Ngụy biện!"'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục rất là tức giận, gào lên: "Bây giờ nhóc Diệp đã ra nông nỗi này, còn cô vẫn không sao!""Nếu cậu ấy không bình phục được, bổn Tháp có tự bạo cũng phải kéo. cô chết cùng!"Dao Trì cười nhạt: "Vết thương do cảnh giới Tế Đạo gây ra chỉ là chuyện nhỏ, bổn đế có cách cứu!""Nhưng hơi phiền toái! Nếu người của Vạn Y Cốc có cách chữa, thì cứ để người của Vạn Y Cốc cứu đi!"Tháp Càn Khôn Trấn Ngục không nể nang: "Tôi thấy cô căn bản không có cách cứu!"Dao Trì nói với giọng kiêu ngạo: "Tin hay không tùy ông, cả đời bổn đế làm việc, chưa bao giờ phải giải thích cho bất kỳ ai!"Trong nhà tù số sáu, tầng 7.Tay Bất Hủ Bất Bại đang cầm một khối thạch anh liên tục phát sáng. "Bất Hủ Nhan đã đưa Diệp Bắc Minh rời khỏi tộc Bất Hủ rồi!""Hai người này đi thẳng lên phía Bắc, không biết định đi đâu!"Trong khối thạch anh, truyền ra giọng của Bất Hủ Thương: "Thằng ranh đó giết Thiên Nhi, vi phụ phải tự tay g**t ch*t thằng ranh đó!""Bất Bại, cuộc so tài tông tộc còn mấy ngày nữa là kết thúc?” Bất Hủ Bất Bại trả lời: 'Khoảng ba ngày!" "Tốt!"Bất Hủ Thương thấp giọng nói: "Cha và mẹ con sẽ dẫn người đi truy. đuổi thăng nhãi đó trước!""Nếu trong vòng ba ngày mà bắt được cậu ta, bọn ta sẽ đưa cậu ta về tộc Bất Hủ, nếu không bắt được, con hãy đến tìm cha và mẹ con!""Cha, liệu có nguy hiểm không?”Bất Hủ Bất Bại nhíu mày.Cảnh tượng Diệp Bắc Minh nhập ma đã làm anh ta khiếp sợ.Bất Hủ Thương tỏ vẻ hung ác: "Một tên phế vật, còn lật trời được chắc?"Một ngày sau, trên đường đến Vạn Y Cốc.Bất Hủ Nhan cõng Diệp Bắc Minh, chạy nhanh như thỏ băng qua núi rừng: "Không ngờ mấy kẻ chết tiệt đó lại dám đuổi theo?""Diệp Bắc Minh anh yên tâm đi, tôi sẽ không để cho họ bắt được anh!""Tôi thề nhất định sẽ đưa anh đến Vạn Y Cốc, để Vạn Đỉnh Thiên chữa khỏi cho anhl"Bất Hủ Nhan phản ứng nhanh, nghiêng người tránh đi, sau đó đá một nhát vào người huyết ảnh!Cô ấy cõng Diệp Bắc Minh, xoay một vòng xinh đẹp trên không trung, rồi nhảy ra xa vài chục mét!"Thanh Diện Lang, Bất Hủ Thương, ông dám ra tay với tôi tr?"Bất Hủ Nhan cắn răng, nhìn chằm chằm vào huyết ảnh to trăm trượng kial

Chương 4812: Ngụy biện!