Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4831: Sư phụ tôi rất bận!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mười mấy thanh niên có mặt ở đó đều cười đùa!Dương sư huynh liếc nhìn người phụ nữ: "Cô quỳ xa thế làm gì? Tôi không nhìn thấy con của cô, làm sao biết biết cô cần sư phụ tôi trị bệnh cho?”"Sư phụ tôi rất bận!""Người đưa đến để sư phụ tôi chữa bệnh phải được tôi khám trước.""Được!"Thiếu phụ đang định đứng dậy. "Hả? Bò qua đây!" Dương sư huynh hừ lạnh một tiếng. Thiếu phụ ngây ra.Lập tức ôm đứa bé sơ sinh vào lòng, từng bước một bò về phía Dương sư huynh.Khi còn cách Dương sư huynh khoảng một mét thì dừng lại!"Để tôi xem đứa bé!"Dương sư huynh giơ tay đi về phía đứa bé trong lòng người phụ nữ! Đột nhiên.Anh ta đưa tay vượt qua đứa bé, dùng hai ngón tay nhéo vào cổ áo của người phụ nữ!"Anh định làm gì?" Người phụ nữ hoảng sợ. Ôm đứa trẻ trong tay, vẻ mặt thay đổi, lùi lại phía sau!Dương sư huynh sầm mặt nói: 'Haha! Không cần mạng của đứa bé này nữa à?”Thanh niên bên cạnh cùng với hơn chục người khác cùng mắng chửi: "Con khốn, Dương sư huynh muốn xem con của cô, cô chạy cái gì?”"Chết tiệt! Cô có cần mạng của con mình nữa không?”"Sao cô lại khốn kiếp như vậy? Làm như Dương sư huynh có thể ăn thịt cô không bằng?""Nếu không muốn cứu mạng con của cô thì cút đi ngay! Vạn Y Cốc không phải là nơi để một con khốn như cô đến!""Nếu muốn cứu mạng con cô thì tiếp tục quỳ dưới chân Dương sư huynh đi, đừng có làm lỡ việc Dương sư huynh khám cho con cô!"Nghe những âm thanh bên tai.Thân thể thiếu phụ run rẩy!Đôi mắt đã đỏ hoe!"Hu hu hu..."Trên mặt Dương sư huynh lộ ra vẻ thích thú: "Cũng tàm tạm!""Cô yên tâm, tôi nhất định sẽ bẩm báo sư phụ, đảm bảo ngày mai nhất định sẽ chữa trị cho con gái côi”Anh ta đưa tay ra, tiến về phía ngực của người phụ nữ! Nắm lấy viền áo của cô ta, từ từ mở ra một khoảng trống!Thân thể người phụ nữ run lên, cúi đầu, trong mắt tràn đầy những giọt nước mắt tủi nhục, không có bất kỳ phản kháng nào!

Mười mấy thanh niên có mặt ở đó đều cười đùa!

Dương sư huynh liếc nhìn người phụ nữ: "Cô quỳ xa thế làm gì? Tôi không nhìn thấy con của cô, làm sao biết biết cô cần sư phụ tôi trị bệnh cho?”

"Sư phụ tôi rất bận!"

"Người đưa đến để sư phụ tôi chữa bệnh phải được tôi khám trước."

"Được!"

Thiếu phụ đang định đứng dậy. "Hả? Bò qua đây!" Dương sư huynh hừ lạnh một tiếng. Thiếu phụ ngây ra.

Lập tức ôm đứa bé sơ sinh vào lòng, từng bước một bò về phía Dương sư huynh.

Khi còn cách Dương sư huynh khoảng một mét thì dừng lại!

"Để tôi xem đứa bé!"

Dương sư huynh giơ tay đi về phía đứa bé trong lòng người phụ nữ! Đột nhiên.

Anh ta đưa tay vượt qua đứa bé, dùng hai ngón tay nhéo vào cổ áo của người phụ nữ!

"Anh định làm gì?" Người phụ nữ hoảng sợ. Ôm đứa trẻ trong tay, vẻ mặt thay đổi, lùi lại phía sau!

Dương sư huynh sầm mặt nói: 'Haha! Không cần mạng của đứa bé này nữa à?”

Thanh niên bên cạnh cùng với hơn chục người khác cùng mắng chửi: "Con khốn, Dương sư huynh muốn xem con của cô, cô chạy cái gì?”

"Chết tiệt! Cô có cần mạng của con mình nữa không?”

"Sao cô lại khốn kiếp như vậy? Làm như Dương sư huynh có thể ăn thịt cô không bằng?"

"Nếu không muốn cứu mạng con của cô thì cút đi ngay! Vạn Y Cốc không phải là nơi để một con khốn như cô đến!"

"Nếu muốn cứu mạng con cô thì tiếp tục quỳ dưới chân Dương sư huynh đi, đừng có làm lỡ việc Dương sư huynh khám cho con cô!"

Nghe những âm thanh bên tai.

Thân thể thiếu phụ run rẩy!

Đôi mắt đã đỏ hoe!

"Hu hu hu..."

Trên mặt Dương sư huynh lộ ra vẻ thích thú: "Cũng tàm tạm!"

"Cô yên tâm, tôi nhất định sẽ bẩm báo sư phụ, đảm bảo ngày mai nhất định sẽ chữa trị cho con gái côi”

Anh ta đưa tay ra, tiến về phía ngực của người phụ nữ! Nắm lấy viền áo của cô ta, từ từ mở ra một khoảng trống!

Thân thể người phụ nữ run lên, cúi đầu, trong mắt tràn đầy những giọt nước mắt tủi nhục, không có bất kỳ phản kháng nào!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mười mấy thanh niên có mặt ở đó đều cười đùa!Dương sư huynh liếc nhìn người phụ nữ: "Cô quỳ xa thế làm gì? Tôi không nhìn thấy con của cô, làm sao biết biết cô cần sư phụ tôi trị bệnh cho?”"Sư phụ tôi rất bận!""Người đưa đến để sư phụ tôi chữa bệnh phải được tôi khám trước.""Được!"Thiếu phụ đang định đứng dậy. "Hả? Bò qua đây!" Dương sư huynh hừ lạnh một tiếng. Thiếu phụ ngây ra.Lập tức ôm đứa bé sơ sinh vào lòng, từng bước một bò về phía Dương sư huynh.Khi còn cách Dương sư huynh khoảng một mét thì dừng lại!"Để tôi xem đứa bé!"Dương sư huynh giơ tay đi về phía đứa bé trong lòng người phụ nữ! Đột nhiên.Anh ta đưa tay vượt qua đứa bé, dùng hai ngón tay nhéo vào cổ áo của người phụ nữ!"Anh định làm gì?" Người phụ nữ hoảng sợ. Ôm đứa trẻ trong tay, vẻ mặt thay đổi, lùi lại phía sau!Dương sư huynh sầm mặt nói: 'Haha! Không cần mạng của đứa bé này nữa à?”Thanh niên bên cạnh cùng với hơn chục người khác cùng mắng chửi: "Con khốn, Dương sư huynh muốn xem con của cô, cô chạy cái gì?”"Chết tiệt! Cô có cần mạng của con mình nữa không?”"Sao cô lại khốn kiếp như vậy? Làm như Dương sư huynh có thể ăn thịt cô không bằng?""Nếu không muốn cứu mạng con của cô thì cút đi ngay! Vạn Y Cốc không phải là nơi để một con khốn như cô đến!""Nếu muốn cứu mạng con cô thì tiếp tục quỳ dưới chân Dương sư huynh đi, đừng có làm lỡ việc Dương sư huynh khám cho con cô!"Nghe những âm thanh bên tai.Thân thể thiếu phụ run rẩy!Đôi mắt đã đỏ hoe!"Hu hu hu..."Trên mặt Dương sư huynh lộ ra vẻ thích thú: "Cũng tàm tạm!""Cô yên tâm, tôi nhất định sẽ bẩm báo sư phụ, đảm bảo ngày mai nhất định sẽ chữa trị cho con gái côi”Anh ta đưa tay ra, tiến về phía ngực của người phụ nữ! Nắm lấy viền áo của cô ta, từ từ mở ra một khoảng trống!Thân thể người phụ nữ run lên, cúi đầu, trong mắt tràn đầy những giọt nước mắt tủi nhục, không có bất kỳ phản kháng nào!

Chương 4831: Sư phụ tôi rất bận!