Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4898: Cảnh giới Tế Đạo tầng sáu!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Cảnh giới Tế Đạo tầng sáu!"Cảm nhận được khí tức của ba lão giả, Vạn Đỉnh Thiên giật mình, khuôn mặt già nua trắng bệch!Diệp Bắc Minh thản nhiên nói: "Đồ vô dụng Tuyết Bạch Y đó hả? Các người đến nhanh thật đấy!"Ngụy Vân tức đến nỗi mặt tái mét: "Con trai tôi, là thiên chỉ kiêu tử, kẻ hiếm có trên đời, thế mà, cậu, dám bảo nó là đồ vô dụng?”"Diệp Bắc Minh, cậu, khốn kiếp!"Diệp Bắc Minh bật cười: "Hoa ra tật nói lắp của tên vô dụng đó kế thừa từ bà à?""Cậu muốn chết!"Ngụy Vân nổi cơn tam bành.Thẳng tay đánh ra một chưởng!Hư Không nổ tung như mặt gương!Không khí xung quanh lập tức bị hút sạch!Chỉ một bước đã xuất hiện trước mặt Diệp Bắc Minh, năm ngón tay thô bạo chộp về phía cổ họng anh!"Trò gì đây?" Diệp Bắc Minh cười nhạt, tung ra một cú đá!Ngụy Vân còn chưa chạm tay vào Diệp Bắc Minh, đã bay ra ngoài như một con chó chết, b* ng*c ngạo nghễ nổ tung, máu chảy đầm đìa!"Á...Ngụy Vân kinh hoàng hét lên thảm thiết, Tuyết Đại Nham tiến lên đỡ được bà ta, khuôn mặt già u ám: "Ngụy Vân, cô xúc động quá rồi!""Lúc ở tộc Bất Hủ, cô đã biết tên nhóc này có thể g**t ch*t cảnh giới Tế Đạo tầng bốn, thế mà cô còn dám làm thế này!""Lão tổ, do tôi muốn báo thù cho con trai tôi quái"Ngụy Vân hộc máu, sau đó móc ra mười viên đan dược rồi nuốt hết: "Xin lão tổ ra tay, g**t ch*t tên này!"'Thấy Ngụy Vân không có nguy hiểm đến tính mạng, Tuyết Đại Nham gật đầu.Ông ta quay người, đôi mắt lạnh lùng khóa chặt Diệp Bắc Minh!"Chàng trai trẻ, lão phu cho cậu một cơ hội, cậu..." Tuyết Đại Nham đang định nói.Diệp Bắc Minh cười ngạo nghễ ngắt lời luôn: "Một người chết, không cần nói nhảm nhiều vậy!""Ha ha ha! Nói hay lắm, một người chết!”Tuyết Đại Nham cười gắn gật đầu: "Đúng là không cần thiết phải phí lời!"Ông ta giậm mạnh chân xuống đất!"Băng thiên tuyết địa!""Phong cho tai"Tuyết Đại Nham vung tay lên!Tuyết trên không trung tụ về phía Diệp Bắc Minh!Tiếp xúc với cơ thể anh, trong chớp mắt đã đóng băng anh!

"Cảnh giới Tế Đạo tầng sáu!"

Cảm nhận được khí tức của ba lão giả, Vạn Đỉnh Thiên giật mình, khuôn mặt già nua trắng bệch!

Diệp Bắc Minh thản nhiên nói: "Đồ vô dụng Tuyết Bạch Y đó hả? Các người đến nhanh thật đấy!"

Ngụy Vân tức đến nỗi mặt tái mét: "Con trai tôi, là thiên chỉ kiêu tử, kẻ hiếm có trên đời, thế mà, cậu, dám bảo nó là đồ vô dụng?”

"Diệp Bắc Minh, cậu, khốn kiếp!"

Diệp Bắc Minh bật cười: "Hoa ra tật nói lắp của tên vô dụng đó kế thừa từ bà à?"

"Cậu muốn chết!"

Ngụy Vân nổi cơn tam bành.

Thẳng tay đánh ra một chưởng!

Hư Không nổ tung như mặt gương!

Không khí xung quanh lập tức bị hút sạch!

Chỉ một bước đã xuất hiện trước mặt Diệp Bắc Minh, năm ngón tay thô bạo chộp về phía cổ họng anh!

"Trò gì đây?" Diệp Bắc Minh cười nhạt, tung ra một cú đá!

Ngụy Vân còn chưa chạm tay vào Diệp Bắc Minh, đã bay ra ngoài như một con chó chết, b* ng*c ngạo nghễ nổ tung, máu chảy đầm đìa!

"Á...

Ngụy Vân kinh hoàng hét lên thảm thiết, Tuyết Đại Nham tiến lên đỡ được bà ta, khuôn mặt già u ám: "Ngụy Vân, cô xúc động quá rồi!"

"Lúc ở tộc Bất Hủ, cô đã biết tên nhóc này có thể g**t ch*t cảnh giới Tế Đạo tầng bốn, thế mà cô còn dám làm thế này!"

"Lão tổ, do tôi muốn báo thù cho con trai tôi quái"

Ngụy Vân hộc máu, sau đó móc ra mười viên đan dược rồi nuốt hết: "Xin lão tổ ra tay, g**t ch*t tên này!"

'Thấy Ngụy Vân không có nguy hiểm đến tính mạng, Tuyết Đại Nham gật đầu.

Ông ta quay người, đôi mắt lạnh lùng khóa chặt Diệp Bắc Minh!

"Chàng trai trẻ, lão phu cho cậu một cơ hội, cậu..." Tuyết Đại Nham đang định nói.

Diệp Bắc Minh cười ngạo nghễ ngắt lời luôn: "Một người chết, không cần nói nhảm nhiều vậy!"

"Ha ha ha! Nói hay lắm, một người chết!”

Tuyết Đại Nham cười gắn gật đầu: "Đúng là không cần thiết phải phí lời!"

Ông ta giậm mạnh chân xuống đất!

"Băng thiên tuyết địa!"

"Phong cho tai"

Tuyết Đại Nham vung tay lên!

Tuyết trên không trung tụ về phía Diệp Bắc Minh!

Tiếp xúc với cơ thể anh, trong chớp mắt đã đóng băng anh!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Cảnh giới Tế Đạo tầng sáu!"Cảm nhận được khí tức của ba lão giả, Vạn Đỉnh Thiên giật mình, khuôn mặt già nua trắng bệch!Diệp Bắc Minh thản nhiên nói: "Đồ vô dụng Tuyết Bạch Y đó hả? Các người đến nhanh thật đấy!"Ngụy Vân tức đến nỗi mặt tái mét: "Con trai tôi, là thiên chỉ kiêu tử, kẻ hiếm có trên đời, thế mà, cậu, dám bảo nó là đồ vô dụng?”"Diệp Bắc Minh, cậu, khốn kiếp!"Diệp Bắc Minh bật cười: "Hoa ra tật nói lắp của tên vô dụng đó kế thừa từ bà à?""Cậu muốn chết!"Ngụy Vân nổi cơn tam bành.Thẳng tay đánh ra một chưởng!Hư Không nổ tung như mặt gương!Không khí xung quanh lập tức bị hút sạch!Chỉ một bước đã xuất hiện trước mặt Diệp Bắc Minh, năm ngón tay thô bạo chộp về phía cổ họng anh!"Trò gì đây?" Diệp Bắc Minh cười nhạt, tung ra một cú đá!Ngụy Vân còn chưa chạm tay vào Diệp Bắc Minh, đã bay ra ngoài như một con chó chết, b* ng*c ngạo nghễ nổ tung, máu chảy đầm đìa!"Á...Ngụy Vân kinh hoàng hét lên thảm thiết, Tuyết Đại Nham tiến lên đỡ được bà ta, khuôn mặt già u ám: "Ngụy Vân, cô xúc động quá rồi!""Lúc ở tộc Bất Hủ, cô đã biết tên nhóc này có thể g**t ch*t cảnh giới Tế Đạo tầng bốn, thế mà cô còn dám làm thế này!""Lão tổ, do tôi muốn báo thù cho con trai tôi quái"Ngụy Vân hộc máu, sau đó móc ra mười viên đan dược rồi nuốt hết: "Xin lão tổ ra tay, g**t ch*t tên này!"'Thấy Ngụy Vân không có nguy hiểm đến tính mạng, Tuyết Đại Nham gật đầu.Ông ta quay người, đôi mắt lạnh lùng khóa chặt Diệp Bắc Minh!"Chàng trai trẻ, lão phu cho cậu một cơ hội, cậu..." Tuyết Đại Nham đang định nói.Diệp Bắc Minh cười ngạo nghễ ngắt lời luôn: "Một người chết, không cần nói nhảm nhiều vậy!""Ha ha ha! Nói hay lắm, một người chết!”Tuyết Đại Nham cười gắn gật đầu: "Đúng là không cần thiết phải phí lời!"Ông ta giậm mạnh chân xuống đất!"Băng thiên tuyết địa!""Phong cho tai"Tuyết Đại Nham vung tay lên!Tuyết trên không trung tụ về phía Diệp Bắc Minh!Tiếp xúc với cơ thể anh, trong chớp mắt đã đóng băng anh!

Chương 4898: Cảnh giới Tế Đạo tầng sáu!