Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4940: Liền hình thành biển ý thức!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Tối nay sẽ gột rửa bụi trần cho anh ở đây, nhưng vẫn còn mấy canh giờ nữa, tôi đưa anh về chỗ ở trước nhé?" Diệp Quỳnh đề nghị."Được!"Diệp Bắc Minh gật đầu.Diệp Quỳnh dẫn hắn đáp xuống núi Huyền Phù: "Trên ngọn núi này có chín long mạch! Nếu ngày thường anh kích hoạt trận pháp, sẽ không ai có thể quấy rầy anh."Cô đưa Diệp Bắc Minh tới một cung điện xa hoat"Đây là nơi ở trước đây của anh, không biết anh có còn nhớ không! Vẫn luôn giữ lại cho anh đấy, hiện tại không có người hầu, sau này tôi sẽ chọn một vàingười đưa đến cho anh!”“Anh nghỉ ngơi đi, tôi còn có việc phải đi trước đây, đến giờ tôi sẽ đến đón anh”Dặn dò vài câu, cô xoay người rời đi.Diệp Bắc Minh khởi động trận pháp, phong tỏa toàn bộ ngọn núi đang lơ lửng!Ngồi xuống khoanh chân. Thần hồn tiến vào nghĩa địa Hỗn Độn!Đi tới trước mặt Hạ Nhược Tuyết, thần hồn của cô đang xông vào biển ý thức!Xung quanh tối đen như mực, đưa tay ra cũng không nhìn thấy năm ngón tay, như một lỗ đen vậy!"Nhược Tuyết!"Dù Diệp Bắc Minh có gọi thế nào thì cũng chỉ có sự im lặng chết chóc! 'Thần hồn ghê gớm như Dao Trì cũng hoàn toàn biến mất không nhìn thấy. "Chuyện gì đang xảy ra vậy?"Diệp Bắc Minh sầm mặt, không ngừng tìm kiếm, thậm chí còn triệu hồi ra Thần Phủ của mình. Vẫn là thang trong biển ý thức khô héo của Hạ Nhược Tuyết!† sự im lặng chết chóc, thần hồn hắn đang langBa canh giờ trôi qua. Không có bất kỳ thu hoạch gì, hắn thất vọng rút lui. Trở về nghĩa địa Hỗn Độn!'Tấm bia mộ thứ ba rung chuyển, một bóng người bay ra từ đó, chính là Diệp Tiêu Dao!"Túc chủ, chắc là ngươi vẫn chưa tìm được thần hồn thất lạc của cô gái này phải không?”Diệp Bắc Minh kinh ngạc, Diệp Tiêu Dao làm thế nào mà ra được?Không phải tên này nói thần hồn của hẳn ta rất yếu, sau bảy ngày sẽ tiêu tán sao?"Tiền bối, sao người biết?"Diệp Tiêu Dao nói: 'Suy nghĩ của con người là vô tận, biển ý thức cũng là vô tận!""Một người có thể tưởng tượng ra trời đất, sự bao la của vũ trụ, toàn bộ vạn vật trong trời đất đều tưởng tượng trong đầu của mình, cụ thể hóa mà ra!”"Liền hình thành biển ý thức!"Diệp Bắc Minh cau mày: "Tiền bối, rốt cuộc người muốn nói cái gì?"Diệp Tiêu Dao nói: "Biển ý thức của một người có thể lớn hơn toàn bộ vũ trụ!" "Một khi thần hồn đi lạc, nó sẽ vĩnh viễn rơi vào bóng tối!""Ngươi cố tìm, nhất định sẽ không tìm thấy thần hồn đi lạc của cô ấy!"Khóe miệng Diệp Bắc Minh giật giậ thừa sao?”"Tiền bối, không phải người đang nói

"Tối nay sẽ gột rửa bụi trần cho anh ở đây, nhưng vẫn còn mấy canh giờ nữa, tôi đưa anh về chỗ ở trước nhé?" Diệp Quỳnh đề nghị.

"Được!"

Diệp Bắc Minh gật đầu.

Diệp Quỳnh dẫn hắn đáp xuống núi Huyền Phù: "Trên ngọn núi này có chín long mạch! Nếu ngày thường anh kích hoạt trận pháp, sẽ không ai có thể quấy rầy anh."

Cô đưa Diệp Bắc Minh tới một cung điện xa hoat

"Đây là nơi ở trước đây của anh, không biết anh có còn nhớ không! Vẫn luôn giữ lại cho anh đấy, hiện tại không có người hầu, sau này tôi sẽ chọn một vài

người đưa đến cho anh!”

“Anh nghỉ ngơi đi, tôi còn có việc phải đi trước đây, đến giờ tôi sẽ đến đón anh”

Dặn dò vài câu, cô xoay người rời đi.

Diệp Bắc Minh khởi động trận pháp, phong tỏa toàn bộ ngọn núi đang lơ lửng!

Ngồi xuống khoanh chân. Thần hồn tiến vào nghĩa địa Hỗn Độn!

Đi tới trước mặt Hạ Nhược Tuyết, thần hồn của cô đang xông vào biển ý thức!

Xung quanh tối đen như mực, đưa tay ra cũng không nhìn thấy năm ngón tay, như một lỗ đen vậy!

"Nhược Tuyết!"

Dù Diệp Bắc Minh có gọi thế nào thì cũng chỉ có sự im lặng chết chóc! 'Thần hồn ghê gớm như Dao Trì cũng hoàn toàn biến mất không nhìn thấy. "Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

Diệp Bắc Minh sầm mặt, không ngừng tìm kiếm, thậm chí còn triệu hồi ra Thần Phủ của mình. Vẫn là thang trong biển ý thức khô héo của Hạ Nhược Tuyết!

† sự im lặng chết chóc, thần hồn hắn đang lang

Ba canh giờ trôi qua. Không có bất kỳ thu hoạch gì, hắn thất vọng rút lui. Trở về nghĩa địa Hỗn Độn!

'Tấm bia mộ thứ ba rung chuyển, một bóng người bay ra từ đó, chính là Diệp Tiêu Dao!

"Túc chủ, chắc là ngươi vẫn chưa tìm được thần hồn thất lạc của cô gái này phải không?”

Diệp Bắc Minh kinh ngạc, Diệp Tiêu Dao làm thế nào mà ra được?

Không phải tên này nói thần hồn của hẳn ta rất yếu, sau bảy ngày sẽ tiêu tán sao?

"Tiền bối, sao người biết?"

Diệp Tiêu Dao nói: 'Suy nghĩ của con người là vô tận, biển ý thức cũng là vô tận!"

"Một người có thể tưởng tượng ra trời đất, sự bao la của vũ trụ, toàn bộ vạn vật trong trời đất đều tưởng tượng trong đầu của mình, cụ thể hóa mà ra!”

"Liền hình thành biển ý thức!"

Diệp Bắc Minh cau mày: "Tiền bối, rốt cuộc người muốn nói cái gì?"

Diệp Tiêu Dao nói: "Biển ý thức của một người có thể lớn hơn toàn bộ vũ trụ!" "Một khi thần hồn đi lạc, nó sẽ vĩnh viễn rơi vào bóng tối!"

"Ngươi cố tìm, nhất định sẽ không tìm thấy thần hồn đi lạc của cô ấy!"

Khóe miệng Diệp Bắc Minh giật giậ thừa sao?”

"Tiền bối, không phải người đang nói

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Tối nay sẽ gột rửa bụi trần cho anh ở đây, nhưng vẫn còn mấy canh giờ nữa, tôi đưa anh về chỗ ở trước nhé?" Diệp Quỳnh đề nghị."Được!"Diệp Bắc Minh gật đầu.Diệp Quỳnh dẫn hắn đáp xuống núi Huyền Phù: "Trên ngọn núi này có chín long mạch! Nếu ngày thường anh kích hoạt trận pháp, sẽ không ai có thể quấy rầy anh."Cô đưa Diệp Bắc Minh tới một cung điện xa hoat"Đây là nơi ở trước đây của anh, không biết anh có còn nhớ không! Vẫn luôn giữ lại cho anh đấy, hiện tại không có người hầu, sau này tôi sẽ chọn một vàingười đưa đến cho anh!”“Anh nghỉ ngơi đi, tôi còn có việc phải đi trước đây, đến giờ tôi sẽ đến đón anh”Dặn dò vài câu, cô xoay người rời đi.Diệp Bắc Minh khởi động trận pháp, phong tỏa toàn bộ ngọn núi đang lơ lửng!Ngồi xuống khoanh chân. Thần hồn tiến vào nghĩa địa Hỗn Độn!Đi tới trước mặt Hạ Nhược Tuyết, thần hồn của cô đang xông vào biển ý thức!Xung quanh tối đen như mực, đưa tay ra cũng không nhìn thấy năm ngón tay, như một lỗ đen vậy!"Nhược Tuyết!"Dù Diệp Bắc Minh có gọi thế nào thì cũng chỉ có sự im lặng chết chóc! 'Thần hồn ghê gớm như Dao Trì cũng hoàn toàn biến mất không nhìn thấy. "Chuyện gì đang xảy ra vậy?"Diệp Bắc Minh sầm mặt, không ngừng tìm kiếm, thậm chí còn triệu hồi ra Thần Phủ của mình. Vẫn là thang trong biển ý thức khô héo của Hạ Nhược Tuyết!† sự im lặng chết chóc, thần hồn hắn đang langBa canh giờ trôi qua. Không có bất kỳ thu hoạch gì, hắn thất vọng rút lui. Trở về nghĩa địa Hỗn Độn!'Tấm bia mộ thứ ba rung chuyển, một bóng người bay ra từ đó, chính là Diệp Tiêu Dao!"Túc chủ, chắc là ngươi vẫn chưa tìm được thần hồn thất lạc của cô gái này phải không?”Diệp Bắc Minh kinh ngạc, Diệp Tiêu Dao làm thế nào mà ra được?Không phải tên này nói thần hồn của hẳn ta rất yếu, sau bảy ngày sẽ tiêu tán sao?"Tiền bối, sao người biết?"Diệp Tiêu Dao nói: 'Suy nghĩ của con người là vô tận, biển ý thức cũng là vô tận!""Một người có thể tưởng tượng ra trời đất, sự bao la của vũ trụ, toàn bộ vạn vật trong trời đất đều tưởng tượng trong đầu của mình, cụ thể hóa mà ra!”"Liền hình thành biển ý thức!"Diệp Bắc Minh cau mày: "Tiền bối, rốt cuộc người muốn nói cái gì?"Diệp Tiêu Dao nói: "Biển ý thức của một người có thể lớn hơn toàn bộ vũ trụ!" "Một khi thần hồn đi lạc, nó sẽ vĩnh viễn rơi vào bóng tối!""Ngươi cố tìm, nhất định sẽ không tìm thấy thần hồn đi lạc của cô ấy!"Khóe miệng Diệp Bắc Minh giật giậ thừa sao?”"Tiền bối, không phải người đang nói

Chương 4940: Liền hình thành biển ý thức!