Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4990: Yên tâm đi!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Tôi..."Trên trán Diệp Tiên Phàm lập tức toát mồ hôi lạnh.Vừa rồi khi Diệp Bắc Minh lao tới, cú va chạm vừa rồi đã hoàn toàn nghiền nát lòng tin của anh ta!"Thánh tử... tôi... tôi... tôi xin lỗi, thánh tử..." Diệp Tiên Phàm hoàn toàn hoảng sợ.Trong lòng Diệp Bắc Minh khẽ chuyển động: "Tiểu Tháp, xem ra đã hù dọa được Diệp Tiên Phàm!"Đám người của Diệp Tiên Phàm đang chặn con đường mà anh phải đi qua!Thần lực của anh vẫn khô cạn!Chỉ có thể chấp nhận mạo hiểm để thử xem!Vừa xuất hiện, anh thật sự đã khiến Diệp Tiên Phàm sợ hãi!Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: "Cẩn thận, lòng dạ của Diệp Tiên Phàm rất thâm sâu, cậu ta trực tiếp thừa nhận sai lầm, bổn tháp cảm giác được có gì đó không đúng!""Yên tâm đi!"Diệp Bắc Minh truyền âm.Ánh mắt anh tối sâm, anh bước từng bước một về phía Diệp Tiên Phàm, không chút đề phòng!Thần lực không hề dao động một chút nào, cực kỳ tự tin! Đồng tử của Diệp Tiên Phàm hơi co lại, căn bản không dám làm bất kỳ hành động gì, để mặc cho Diệp Bắc Minh đi tới trước mặt, đưa tay ra, nhẹ nhàng vỗ võvào mặt anh taI"Bổn thánh tử đang ở trước mặt cậu, không phải cậu muốn g**t ch*t tôi sao?""Nào, ra tay đi!""Bổn thánh tử sẽ không phản kháng, làm đi!"Diệp Bắc Minh giang tay ra.Không hề có một chút phòng thủ nào!Diệp Tiên Phàm sợ đến dựng tóc gáy, trực tiếp quỳ rạp xuống đất: “Thánh tử, tôi thật sự biết mình sai rồi, tôi chỉ không phục, muốn cho anh một bài học, sao.tôi lại dám thật sự ra tay với anh!""Anh tin tôi đi, loại người giống như tôi dù có cho tôi một trăm lá gan, tôi cũng không dám giết thánh tử như anh!"“Những gì tôi vừa nói đều là những lời nói trong lúc giận dữ...” Bốp——IDiệp Bắc Minh tát anh ta một cái.Để lại một dấu bàn tay rõ ràng!"Anh..."Trong mắt Diệp Tiên Phàm tràn đầy sự tức giận, nắm chặt năm đấm!"Nào, đánh vào đây này!"Diệp Bắc Minh tiến lên, dùng thái dương ấn vào nắm đấm của Diệp Tiên Phàm: "Mạnh lên, cố lên!""Không không không... Càng như vậy thì Diệp Tiên Phàm càng sợ hãi! Cơn tức giận lập tức tiêu tan, anh ta điên cuồng lắc đầu!"Thánh tử, tôi sai rồi, đây là phản ứng theo bản năng, làm sao tôi dám thật sự ra tay với thánh tử!""Quỳ xuống!" Diệp Bắc Minh nheo mắt lại. Diệp Tiên Phàm không dám làm trái lại, quỳ phịch xuống đất!Diệp Bắc Minh cười nghiền ngẫm: "Đúng là một con chó ngoan biết nghe lời, bổn thành tử tha thứ cho cậu thật sự không dám giết tôi!""Hôm nay tâm trạng tốt, tôi tha cho cậu một lần! Lần sau gặp bổn thánh tử, cậu hãy quỳ xuống đất nói chuyện!"Quay đầu và tiến sâu hơn vào hang Thần MatlTrong giây lát.Diệp Tiên Phàm cảm giác được điều gì đó không đúng lắm!Với tính cách quả quyết và quyết đoán của Diệp Bắc Minh, nếu biết mình có ý định giết anh ta, anh ta chắc chắn sẽ không thể buông tha cho mình dễ dàng như vậy được!Chỉ sỉ nhục một trận là xong?

"Tôi..."

Trên trán Diệp Tiên Phàm lập tức toát mồ hôi lạnh.

Vừa rồi khi Diệp Bắc Minh lao tới, cú va chạm vừa rồi đã hoàn toàn nghiền nát lòng tin của anh ta!

"Thánh tử... tôi... tôi... tôi xin lỗi, thánh tử..." Diệp Tiên Phàm hoàn toàn hoảng sợ.

Trong lòng Diệp Bắc Minh khẽ chuyển động: "Tiểu Tháp, xem ra đã hù dọa được Diệp Tiên Phàm!"

Đám người của Diệp Tiên Phàm đang chặn con đường mà anh phải đi qua!

Thần lực của anh vẫn khô cạn!

Chỉ có thể chấp nhận mạo hiểm để thử xem!

Vừa xuất hiện, anh thật sự đã khiến Diệp Tiên Phàm sợ hãi!

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: "Cẩn thận, lòng dạ của Diệp Tiên Phàm rất thâm sâu, cậu ta trực tiếp thừa nhận sai lầm, bổn tháp cảm giác được có gì đó không đúng!"

"Yên tâm đi!"

Diệp Bắc Minh truyền âm.

Ánh mắt anh tối sâm, anh bước từng bước một về phía Diệp Tiên Phàm, không chút đề phòng!

Thần lực không hề dao động một chút nào, cực kỳ tự tin! Đồng tử của Diệp Tiên Phàm hơi co lại, căn bản không dám làm bất kỳ hành động gì, để mặc cho Diệp Bắc Minh đi tới trước mặt, đưa tay ra, nhẹ nhàng vỗ võ

vào mặt anh taI

"Bổn thánh tử đang ở trước mặt cậu, không phải cậu muốn g**t ch*t tôi sao?"

"Nào, ra tay đi!"

"Bổn thánh tử sẽ không phản kháng, làm đi!"

Diệp Bắc Minh giang tay ra.

Không hề có một chút phòng thủ nào!

Diệp Tiên Phàm sợ đến dựng tóc gáy, trực tiếp quỳ rạp xuống đất: “Thánh tử, tôi thật sự biết mình sai rồi, tôi chỉ không phục, muốn cho anh một bài học, sao.

tôi lại dám thật sự ra tay với anh!"

"Anh tin tôi đi, loại người giống như tôi dù có cho tôi một trăm lá gan, tôi cũng không dám giết thánh tử như anh!"

“Những gì tôi vừa nói đều là những lời nói trong lúc giận dữ...” Bốp——I

Diệp Bắc Minh tát anh ta một cái.

Để lại một dấu bàn tay rõ ràng!

"Anh..."

Trong mắt Diệp Tiên Phàm tràn đầy sự tức giận, nắm chặt năm đấm!

"Nào, đánh vào đây này!"

Diệp Bắc Minh tiến lên, dùng thái dương ấn vào nắm đấm của Diệp Tiên Phàm: "Mạnh lên, cố lên!"

"Không không không... Càng như vậy thì Diệp Tiên Phàm càng sợ hãi! Cơn tức giận lập tức tiêu tan, anh ta điên cuồng lắc đầu!

"Thánh tử, tôi sai rồi, đây là phản ứng theo bản năng, làm sao tôi dám thật sự ra tay với thánh tử!"

"Quỳ xuống!" Diệp Bắc Minh nheo mắt lại. Diệp Tiên Phàm không dám làm trái lại, quỳ phịch xuống đất!

Diệp Bắc Minh cười nghiền ngẫm: "Đúng là một con chó ngoan biết nghe lời, bổn thành tử tha thứ cho cậu thật sự không dám giết tôi!"

"Hôm nay tâm trạng tốt, tôi tha cho cậu một lần! Lần sau gặp bổn thánh tử, cậu hãy quỳ xuống đất nói chuyện!"

Quay đầu và tiến sâu hơn vào hang Thần Matl

Trong giây lát.

Diệp Tiên Phàm cảm giác được điều gì đó không đúng lắm!

Với tính cách quả quyết và quyết đoán của Diệp Bắc Minh, nếu biết mình có ý định giết anh ta, anh ta chắc chắn sẽ không thể buông tha cho mình dễ dàng như vậy được!

Chỉ sỉ nhục một trận là xong?

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Tôi..."Trên trán Diệp Tiên Phàm lập tức toát mồ hôi lạnh.Vừa rồi khi Diệp Bắc Minh lao tới, cú va chạm vừa rồi đã hoàn toàn nghiền nát lòng tin của anh ta!"Thánh tử... tôi... tôi... tôi xin lỗi, thánh tử..." Diệp Tiên Phàm hoàn toàn hoảng sợ.Trong lòng Diệp Bắc Minh khẽ chuyển động: "Tiểu Tháp, xem ra đã hù dọa được Diệp Tiên Phàm!"Đám người của Diệp Tiên Phàm đang chặn con đường mà anh phải đi qua!Thần lực của anh vẫn khô cạn!Chỉ có thể chấp nhận mạo hiểm để thử xem!Vừa xuất hiện, anh thật sự đã khiến Diệp Tiên Phàm sợ hãi!Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: "Cẩn thận, lòng dạ của Diệp Tiên Phàm rất thâm sâu, cậu ta trực tiếp thừa nhận sai lầm, bổn tháp cảm giác được có gì đó không đúng!""Yên tâm đi!"Diệp Bắc Minh truyền âm.Ánh mắt anh tối sâm, anh bước từng bước một về phía Diệp Tiên Phàm, không chút đề phòng!Thần lực không hề dao động một chút nào, cực kỳ tự tin! Đồng tử của Diệp Tiên Phàm hơi co lại, căn bản không dám làm bất kỳ hành động gì, để mặc cho Diệp Bắc Minh đi tới trước mặt, đưa tay ra, nhẹ nhàng vỗ võvào mặt anh taI"Bổn thánh tử đang ở trước mặt cậu, không phải cậu muốn g**t ch*t tôi sao?""Nào, ra tay đi!""Bổn thánh tử sẽ không phản kháng, làm đi!"Diệp Bắc Minh giang tay ra.Không hề có một chút phòng thủ nào!Diệp Tiên Phàm sợ đến dựng tóc gáy, trực tiếp quỳ rạp xuống đất: “Thánh tử, tôi thật sự biết mình sai rồi, tôi chỉ không phục, muốn cho anh một bài học, sao.tôi lại dám thật sự ra tay với anh!""Anh tin tôi đi, loại người giống như tôi dù có cho tôi một trăm lá gan, tôi cũng không dám giết thánh tử như anh!"“Những gì tôi vừa nói đều là những lời nói trong lúc giận dữ...” Bốp——IDiệp Bắc Minh tát anh ta một cái.Để lại một dấu bàn tay rõ ràng!"Anh..."Trong mắt Diệp Tiên Phàm tràn đầy sự tức giận, nắm chặt năm đấm!"Nào, đánh vào đây này!"Diệp Bắc Minh tiến lên, dùng thái dương ấn vào nắm đấm của Diệp Tiên Phàm: "Mạnh lên, cố lên!""Không không không... Càng như vậy thì Diệp Tiên Phàm càng sợ hãi! Cơn tức giận lập tức tiêu tan, anh ta điên cuồng lắc đầu!"Thánh tử, tôi sai rồi, đây là phản ứng theo bản năng, làm sao tôi dám thật sự ra tay với thánh tử!""Quỳ xuống!" Diệp Bắc Minh nheo mắt lại. Diệp Tiên Phàm không dám làm trái lại, quỳ phịch xuống đất!Diệp Bắc Minh cười nghiền ngẫm: "Đúng là một con chó ngoan biết nghe lời, bổn thành tử tha thứ cho cậu thật sự không dám giết tôi!""Hôm nay tâm trạng tốt, tôi tha cho cậu một lần! Lần sau gặp bổn thánh tử, cậu hãy quỳ xuống đất nói chuyện!"Quay đầu và tiến sâu hơn vào hang Thần MatlTrong giây lát.Diệp Tiên Phàm cảm giác được điều gì đó không đúng lắm!Với tính cách quả quyết và quyết đoán của Diệp Bắc Minh, nếu biết mình có ý định giết anh ta, anh ta chắc chắn sẽ không thể buông tha cho mình dễ dàng như vậy được!Chỉ sỉ nhục một trận là xong?

Chương 4990: Yên tâm đi!