Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 5054: Có đỡ được không?
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Ha ha... không ngờ, nhà họ Diệp giấu kỹ thế, lại nỡ đưa một món tàn thứ phẩm cho ngươi, dù vậy, ngươi cũng chết chắc thôi!"Mấy người chợt hiểu ra! Hóa ra là tàn thứ phẩm!Cùng lúc đó, Tiêu Đế nắm chặt thước Vô Lượng, khí thế tăng l*n đ*nh điểm: "Chỉ là một món tàn thứ phẩm, ngươi nghĩ nó có thể bảo vệ ngươi sao?”"Đi chết đi!"Thước Vô Lượng nghiền áp tới, thế như chẻ tre!"Tiểu Tháp! Có đỡ được không?"Diệp Bắc Minh thầm sốt ruột, một cảm giác nguy hiểm tột cùng ập đến."Đệt! Không đỡ được cũng phải đỡ, chẳng lẽ bảo bổn tháp trơ mắt nhìn cậu chết à? Đệt!" Tháp Càn Khôn Trấn Ngục chửi thề, một bóng tháp cổ phình lên.Gồng mình chống đỡ! Bùm!Dướilột đòn này!Mọi thứ xung quanh bị hủy diệt hết!"Phụt..."Mặc dù tháp Càn Khôn Trấn Ngục đã đỡ được phần lớn uy lực, nhưng một phần mười dư lực còn lại vẫn rơi vào Diệp Bắc Minh, làm anh đã bị thương nặng rồi lại hộc máu tiếp!Vậy mà trụ được rồi!Diệp Lỗi, Diệp Đông, Diệp U U, Diệp Khang, bốn người đơ ra!Diệp Quỳnh cũng che miệng, nước mắt rơi không ngớt!"Diệp Bắc Minh, ngươi thú vị hơn ta tưởng đấy, từ lúc ta có thước Vô Lượng đến nay, ngươi là người duy nhất bị thước Vô Lượng tấn công hai lần mà không chết!" Nét mặt Tiêu Đế hơi thay đổi.Sâu trong đáy mắt lóe lên một tia kinh ngạc!Người này, buộc phải chết!Nếu không, sau này chắc chắn sẽ là mối đe dọa đối với anh ta!"Tiếc là, hôm nay không ai có thể đỡ được lượt tấn công thứ ba của thước Vô Lượng nữa đâu!""Sau này, cũng không có!" Tiêu Đế nói xong câu cuối, anh ta giơ cao thước Vô Lượng! Âm ầm!Trên bầu trời, vô số tia sét cuồn cuộn kéo đến, tụ lại phía trên thước Vô Lượng!Mọi người nhìn chăm chút! "Trời ơi... Thần lôi trật tư!" Diệp Lỗi, Diệp Đông, Diệp U U, Diệp Khang, mấy người đó sợ choáng váng!Sáu lão giả cảnh giới Tế Đạo tầng tám đi cùng Tiêu Đế cũng liên tục lùi về sautThần lôi trật tự, được hình thành từ phép tắc Đại Đế, chỉ cần chạm vào sẽ tan thành tro bụi!"Chết đi!" Âm ầm ầm!Thần lôi trật tự tựa như cơn sóng thần, nghiền áp về phía trước, nham thạch xung quanh sơn cốc lập tức hóa thành tro bụi!Sơn cốc sừng sững ban đầu, lại bị 'ễạo đầu' trong một giây, nơi mà Thần lôi trật tự đánh xuống, mọi thứ đều tan biến!Khi Thần lôi trật tự đi tới vùng trời trên đỉnh đầu Diệp Bắc Minh! Toàn bộ sơn cốc đã trở thành một bình nguyên thẳng cánh cò bay!Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục ngưng trọng: "Chết tiệt! Bổn tháp không hiểu phép tắc Đại Đế, sợ là không đỡ được đòn này!""Nhóc con, cậu đi trước đi!" Nói xong.Tháp Càn Khôn Trấn Ngục dùng hết sức, cưỡng chế mở ra một con đường sống!"Bổn Tháp sẽ chặn đòn này cho cậu! Cậu phải sống đấy!"Diệp Bắc Minh ngẩng đầu nhìn lên trời cao.Anh chợt cười: "Tiểu tháp, tôi đã bỏ ông lại để chạy bao giờ chưa?"Dứt lời!Diệp Bắc Minh vung tay lấy ra một viên đan Tam Diệu Bất Tử!Đan này anh có được từ tay Triệu Thanh Tuyệt, thánh nữ Hỗn Nguyên tông! Dùng một viên, sẽ lập tức khôi phục sức mạnh và lành thương thếtAnh nuốt luôn!Một luồng sức mạnh thần bí khó lường ngưng tụ trong cơ thể!Giây tiếp theo.Diệp Bắc Minh đứng lên, chân giậm mạnh: "Đạo đài Luân Hồi, ra đây cho ta!" Âm ầm!Một cái đài cao hình tròn ngưng tụ thành hình dưới chân anh! Điểm khác. trước là, đạo đài Luân Hồi lần này mang màu đỏ tươi!"Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục, ra đây!"Diệp Bắc Minh đưa tay ra nắm.Một thanh kiếm thần có phong cách cổ xưa xuất hiện trong tay anh! "Giết!"Toàn bộ lực lượng trong cơ thể, nhoáng cái đã xuyên qua kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chém raIGào!Một con huyết long cao mười vạn trượng lao ra, che phủ cả bầu trời!Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đi cùng huyết long, lao về phía Thần lôi trật tự mà thước Vô Lượng triệu hồi ra, cả tượng vô cùng tráng lệ, cứ như thể đây là cuộc chiến giữa Đại Đế vậy!"Mẹ ơi, này... sao tôi có cảm giác mình đang xem hai Đại Đế đánh nhau vậy?""Diệp Bắc Minh... thực lực của Diệp Bắc Minh khủng khiếp vậy á?”"Này... vậy thì đáng sợ quá! Nếu Tiêu Đế không có thước Vô Lượng, chắc chắn không phải đối thủ của Diệp Bắc Minh! Ừng ực..."Diệp Lỗi, Diệp Đông, Diệp U U, Diệp Khang, bốn người quỳ trên mặt đất, run rẩy!Ánh mắt Tiêu Đế cực kỳ lạnh lẽo! Nếu không có thước Vô Lượng, anh ta có thăng được không? 'Ha hat'Giây tiếp theo, Tiêu Đế đã vứt suy nghĩ này ra sau đầu: Làm gì có nhiều nếu như thết Trong tay mình có thước Vô Lượng cơ mà!"
"Ha ha... không ngờ, nhà họ Diệp giấu kỹ thế, lại nỡ đưa một món tàn thứ phẩm cho ngươi, dù vậy, ngươi cũng chết chắc thôi!"
Mấy người chợt hiểu ra! Hóa ra là tàn thứ phẩm!
Cùng lúc đó, Tiêu Đế nắm chặt thước Vô Lượng, khí thế tăng l*n đ*nh điểm: "Chỉ là một món tàn thứ phẩm, ngươi nghĩ nó có thể bảo vệ ngươi sao?”
"Đi chết đi!"
Thước Vô Lượng nghiền áp tới, thế như chẻ tre!
"Tiểu Tháp! Có đỡ được không?"
Diệp Bắc Minh thầm sốt ruột, một cảm giác nguy hiểm tột cùng ập đến.
"Đệt! Không đỡ được cũng phải đỡ, chẳng lẽ bảo bổn tháp trơ mắt nhìn cậu chết à? Đệt!" Tháp Càn Khôn Trấn Ngục chửi thề, một bóng tháp cổ phình lên.
Gồng mình chống đỡ! Bùm!
Dưới
lột đòn này!
Mọi thứ xung quanh bị hủy diệt hết!
"Phụt..."
Mặc dù tháp Càn Khôn Trấn Ngục đã đỡ được phần lớn uy lực, nhưng một phần mười dư lực còn lại vẫn rơi vào Diệp Bắc Minh, làm anh đã bị thương nặng rồi lại hộc máu tiếp!
Vậy mà trụ được rồi!
Diệp Lỗi, Diệp Đông, Diệp U U, Diệp Khang, bốn người đơ ra!
Diệp Quỳnh cũng che miệng, nước mắt rơi không ngớt!
"Diệp Bắc Minh, ngươi thú vị hơn ta tưởng đấy, từ lúc ta có thước Vô Lượng đến nay, ngươi là người duy nhất bị thước Vô Lượng tấn công hai lần mà không chết!" Nét mặt Tiêu Đế hơi thay đổi.
Sâu trong đáy mắt lóe lên một tia kinh ngạc!
Người này, buộc phải chết!
Nếu không, sau này chắc chắn sẽ là mối đe dọa đối với anh ta!
"Tiếc là, hôm nay không ai có thể đỡ được lượt tấn công thứ ba của thước Vô Lượng nữa đâu!"
"Sau này, cũng không có!" Tiêu Đế nói xong câu cuối, anh ta giơ cao thước Vô Lượng! Âm ầm!
Trên bầu trời, vô số tia sét cuồn cuộn kéo đến, tụ lại phía trên thước Vô Lượng!
Mọi người nhìn chăm chút! "Trời ơi... Thần lôi trật tư!" Diệp Lỗi, Diệp Đông, Diệp U U, Diệp Khang, mấy người đó sợ choáng váng!
Sáu lão giả cảnh giới Tế Đạo tầng tám đi cùng Tiêu Đế cũng liên tục lùi về saut
Thần lôi trật tự, được hình thành từ phép tắc Đại Đế, chỉ cần chạm vào sẽ tan thành tro bụi!
"Chết đi!" Âm ầm ầm!
Thần lôi trật tự tựa như cơn sóng thần, nghiền áp về phía trước, nham thạch xung quanh sơn cốc lập tức hóa thành tro bụi!
Sơn cốc sừng sững ban đầu, lại bị 'ễạo đầu' trong một giây, nơi mà Thần lôi trật tự đánh xuống, mọi thứ đều tan biến!
Khi Thần lôi trật tự đi tới vùng trời trên đỉnh đầu Diệp Bắc Minh! Toàn bộ sơn cốc đã trở thành một bình nguyên thẳng cánh cò bay!
Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục ngưng trọng: "Chết tiệt! Bổn tháp không hiểu phép tắc Đại Đế, sợ là không đỡ được đòn này!"
"Nhóc con, cậu đi trước đi!" Nói xong.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục dùng hết sức, cưỡng chế mở ra một con đường sống!
"Bổn Tháp sẽ chặn đòn này cho cậu! Cậu phải sống đấy!"
Diệp Bắc Minh ngẩng đầu nhìn lên trời cao.
Anh chợt cười: "Tiểu tháp, tôi đã bỏ ông lại để chạy bao giờ chưa?"
Dứt lời!
Diệp Bắc Minh vung tay lấy ra một viên đan Tam Diệu Bất Tử!
Đan này anh có được từ tay Triệu Thanh Tuyệt, thánh nữ Hỗn Nguyên tông! Dùng một viên, sẽ lập tức khôi phục sức mạnh và lành thương thết
Anh nuốt luôn!
Một luồng sức mạnh thần bí khó lường ngưng tụ trong cơ thể!
Giây tiếp theo.
Diệp Bắc Minh đứng lên, chân giậm mạnh: "Đạo đài Luân Hồi, ra đây cho ta!" Âm ầm!
Một cái đài cao hình tròn ngưng tụ thành hình dưới chân anh! Điểm khác. trước là, đạo đài Luân Hồi lần này mang màu đỏ tươi!
"Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục, ra đây!"
Diệp Bắc Minh đưa tay ra nắm.
Một thanh kiếm thần có phong cách cổ xưa xuất hiện trong tay anh! "Giết!"
Toàn bộ lực lượng trong cơ thể, nhoáng cái đã xuyên qua kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chém raI
Gào!
Một con huyết long cao mười vạn trượng lao ra, che phủ cả bầu trời!
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đi cùng huyết long, lao về phía Thần lôi trật tự mà thước Vô Lượng triệu hồi ra, cả tượng vô cùng tráng lệ, cứ như thể đây là cuộc chiến giữa Đại Đế vậy!
"Mẹ ơi, này... sao tôi có cảm giác mình đang xem hai Đại Đế đánh nhau vậy?"
"Diệp Bắc Minh... thực lực của Diệp Bắc Minh khủng khiếp vậy á?”
"Này... vậy thì đáng sợ quá! Nếu Tiêu Đế không có thước Vô Lượng, chắc chắn không phải đối thủ của Diệp Bắc Minh! Ừng ực..."
Diệp Lỗi, Diệp Đông, Diệp U U, Diệp Khang, bốn người quỳ trên mặt đất, run rẩy!
Ánh mắt Tiêu Đế cực kỳ lạnh lẽo! Nếu không có thước Vô Lượng, anh ta có thăng được không? 'Ha hat'
Giây tiếp theo, Tiêu Đế đã vứt suy nghĩ này ra sau đầu: Làm gì có nhiều nếu như thết Trong tay mình có thước Vô Lượng cơ mà!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Ha ha... không ngờ, nhà họ Diệp giấu kỹ thế, lại nỡ đưa một món tàn thứ phẩm cho ngươi, dù vậy, ngươi cũng chết chắc thôi!"Mấy người chợt hiểu ra! Hóa ra là tàn thứ phẩm!Cùng lúc đó, Tiêu Đế nắm chặt thước Vô Lượng, khí thế tăng l*n đ*nh điểm: "Chỉ là một món tàn thứ phẩm, ngươi nghĩ nó có thể bảo vệ ngươi sao?”"Đi chết đi!"Thước Vô Lượng nghiền áp tới, thế như chẻ tre!"Tiểu Tháp! Có đỡ được không?"Diệp Bắc Minh thầm sốt ruột, một cảm giác nguy hiểm tột cùng ập đến."Đệt! Không đỡ được cũng phải đỡ, chẳng lẽ bảo bổn tháp trơ mắt nhìn cậu chết à? Đệt!" Tháp Càn Khôn Trấn Ngục chửi thề, một bóng tháp cổ phình lên.Gồng mình chống đỡ! Bùm!Dướilột đòn này!Mọi thứ xung quanh bị hủy diệt hết!"Phụt..."Mặc dù tháp Càn Khôn Trấn Ngục đã đỡ được phần lớn uy lực, nhưng một phần mười dư lực còn lại vẫn rơi vào Diệp Bắc Minh, làm anh đã bị thương nặng rồi lại hộc máu tiếp!Vậy mà trụ được rồi!Diệp Lỗi, Diệp Đông, Diệp U U, Diệp Khang, bốn người đơ ra!Diệp Quỳnh cũng che miệng, nước mắt rơi không ngớt!"Diệp Bắc Minh, ngươi thú vị hơn ta tưởng đấy, từ lúc ta có thước Vô Lượng đến nay, ngươi là người duy nhất bị thước Vô Lượng tấn công hai lần mà không chết!" Nét mặt Tiêu Đế hơi thay đổi.Sâu trong đáy mắt lóe lên một tia kinh ngạc!Người này, buộc phải chết!Nếu không, sau này chắc chắn sẽ là mối đe dọa đối với anh ta!"Tiếc là, hôm nay không ai có thể đỡ được lượt tấn công thứ ba của thước Vô Lượng nữa đâu!""Sau này, cũng không có!" Tiêu Đế nói xong câu cuối, anh ta giơ cao thước Vô Lượng! Âm ầm!Trên bầu trời, vô số tia sét cuồn cuộn kéo đến, tụ lại phía trên thước Vô Lượng!Mọi người nhìn chăm chút! "Trời ơi... Thần lôi trật tư!" Diệp Lỗi, Diệp Đông, Diệp U U, Diệp Khang, mấy người đó sợ choáng váng!Sáu lão giả cảnh giới Tế Đạo tầng tám đi cùng Tiêu Đế cũng liên tục lùi về sautThần lôi trật tự, được hình thành từ phép tắc Đại Đế, chỉ cần chạm vào sẽ tan thành tro bụi!"Chết đi!" Âm ầm ầm!Thần lôi trật tự tựa như cơn sóng thần, nghiền áp về phía trước, nham thạch xung quanh sơn cốc lập tức hóa thành tro bụi!Sơn cốc sừng sững ban đầu, lại bị 'ễạo đầu' trong một giây, nơi mà Thần lôi trật tự đánh xuống, mọi thứ đều tan biến!Khi Thần lôi trật tự đi tới vùng trời trên đỉnh đầu Diệp Bắc Minh! Toàn bộ sơn cốc đã trở thành một bình nguyên thẳng cánh cò bay!Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục ngưng trọng: "Chết tiệt! Bổn tháp không hiểu phép tắc Đại Đế, sợ là không đỡ được đòn này!""Nhóc con, cậu đi trước đi!" Nói xong.Tháp Càn Khôn Trấn Ngục dùng hết sức, cưỡng chế mở ra một con đường sống!"Bổn Tháp sẽ chặn đòn này cho cậu! Cậu phải sống đấy!"Diệp Bắc Minh ngẩng đầu nhìn lên trời cao.Anh chợt cười: "Tiểu tháp, tôi đã bỏ ông lại để chạy bao giờ chưa?"Dứt lời!Diệp Bắc Minh vung tay lấy ra một viên đan Tam Diệu Bất Tử!Đan này anh có được từ tay Triệu Thanh Tuyệt, thánh nữ Hỗn Nguyên tông! Dùng một viên, sẽ lập tức khôi phục sức mạnh và lành thương thếtAnh nuốt luôn!Một luồng sức mạnh thần bí khó lường ngưng tụ trong cơ thể!Giây tiếp theo.Diệp Bắc Minh đứng lên, chân giậm mạnh: "Đạo đài Luân Hồi, ra đây cho ta!" Âm ầm!Một cái đài cao hình tròn ngưng tụ thành hình dưới chân anh! Điểm khác. trước là, đạo đài Luân Hồi lần này mang màu đỏ tươi!"Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục, ra đây!"Diệp Bắc Minh đưa tay ra nắm.Một thanh kiếm thần có phong cách cổ xưa xuất hiện trong tay anh! "Giết!"Toàn bộ lực lượng trong cơ thể, nhoáng cái đã xuyên qua kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chém raIGào!Một con huyết long cao mười vạn trượng lao ra, che phủ cả bầu trời!Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đi cùng huyết long, lao về phía Thần lôi trật tự mà thước Vô Lượng triệu hồi ra, cả tượng vô cùng tráng lệ, cứ như thể đây là cuộc chiến giữa Đại Đế vậy!"Mẹ ơi, này... sao tôi có cảm giác mình đang xem hai Đại Đế đánh nhau vậy?""Diệp Bắc Minh... thực lực của Diệp Bắc Minh khủng khiếp vậy á?”"Này... vậy thì đáng sợ quá! Nếu Tiêu Đế không có thước Vô Lượng, chắc chắn không phải đối thủ của Diệp Bắc Minh! Ừng ực..."Diệp Lỗi, Diệp Đông, Diệp U U, Diệp Khang, bốn người quỳ trên mặt đất, run rẩy!Ánh mắt Tiêu Đế cực kỳ lạnh lẽo! Nếu không có thước Vô Lượng, anh ta có thăng được không? 'Ha hat'Giây tiếp theo, Tiêu Đế đã vứt suy nghĩ này ra sau đầu: Làm gì có nhiều nếu như thết Trong tay mình có thước Vô Lượng cơ mà!"