Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 5137: Ta là cái thá gì ư?

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh lắc đầu cười lạnh: "Ngươi là cái thá gì? Có tư cách gì đòi ta trả lời câu hỏil""Ha ha ha ha ha!"Lịch Chuyết cười đau cả bụng: "Ta là cái thá gì ư?"Tiếng cười dừng lại!Vèo! Chỉ trong một bước đã xuất hiện trước mặt Diệp Bắc Minh, tựa như thần linh trên trời hạ phàm: "Đối với đám dân bản địa ở thế giới các ngươi, ta chính là thần!""Bí mật của ngươi, bản công tử không muốn biết nữa!""Ngươi có thể chết rồi!"Bụp!Anh ta vung tay đánh thẳng vào Diệp Bắc Minh! "Lịch Chuyết, dừng tay!"Tô Diên phản ứng lại, hoảng hốt kêu lên.Lịch Chuyết làm như không nghe thấy!Kình khí mạnh mẽ nổ tung, Diệp Bắc Minh nổ tung, hóa thành một làn huyết vụ ngay tại chỗ!Tô Diên tức tái mặt: "Lịch Chuyết... anh... sao anh có thể giết người của thế giới này chứ! Anh đã vi phạm quy tắc!""Anh cứ đợi đấy, tôi nhất định phải quay về báo cáo việc thí luyện cho các vị trưởng lão!"Lịch Chuyết cứ làm như không nghe thấy vậy!Anh ta nắm chặt tay!Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục bay ra, rơi vào tay anh ta!'Vung tay lên, luồng sát khí hùng hậu tỏa ra!"§ss... Bất hủ đế kim! Một thanh đế kiếm được đúc từ một khối Bất Hủ Đế Kim nguyên khối, thảo nào lực sát thương lại kh*ng b* thết" Lịch Chuyết hít một ngụm khí lạnh, ánh mắt tràn ngập kích động.Tô Diên quát: "Lịch Chuyết, tôi lệnh cho anh, bỏ thanh kiếm đó xuống!""Lịch công tử, Tô cô nương đang nói chuyện với anh đó..." Hoàng Lương nhắc nhở một câu.Lịch Chuyết nắm chặt tay, vung kiếm Càn Khôn Trấn Ngục lên chém, Hoàng Lương chỉ thấy cổ lành lạnh, đầu rơi ra!Kiếm khí thổi quét tới, cái đầu của Hoàng Lương nổ tung ngay tại chỗ, thần hồn tan biến!Thi thể. Đồ rầm xuống đất!Cảnh tượng này làm những người khác sững sờiTô Diên ngẩn ra một lúc, mới hồi thần: "Lịch Chuyết, anh điên à? Anh đang làm cái gì vậy?""Anh vừa giết Hoàng Lương đấy!"Lịch Chuyết nhếch môi cười: "Đúng đấy! Tôi đã giết Hoàng Lương, cô có ý kiến à?"Tô Diên tức giận quát: "Lịch Chuyết, tôi phải bẩm báo..." Còn chưa nói hết câu!Lịch Chuyết đã lắc mình di chuyển, gần như là trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Tô Diên!Một bàn tay quỷ mị bóp cổ Tô Diên! Rồi nhấc lên cao! Làm chân cô ta rời khỏi mặt đất!"Cô bảo gì cơ? Cô muốn bẩm báo cho ai?" Lịch Chuyết cười.Nửa câu sau của Tô Diên nghẹn trong cổ họng!"Tô Diên! Cô kiêu ngạo cái gì? Nhà họ Tô thì ghê ghớm lắm sao?""Chỗ này là hạ giới! Cô tưởng nhà họ Tô có thể theo dõi mọi chuyện ở đây từng giờ từng khắc sao? Chỉ cần tôi giết sạch tất cả các người, thì sẽ không còn ai biết ở đây đã xảy ra chuyện gì!"Lịch Chuyết lắc đầu: "Khi về, tôi sẽ nói cho người nhà họ Tô biết!"

Diệp Bắc Minh lắc đầu cười lạnh: "Ngươi là cái thá gì? Có tư cách gì đòi ta trả lời câu hỏil"

"Ha ha ha ha ha!"

Lịch Chuyết cười đau cả bụng: "Ta là cái thá gì ư?"

Tiếng cười dừng lại!

Vèo! Chỉ trong một bước đã xuất hiện trước mặt Diệp Bắc Minh, tựa như thần linh trên trời hạ phàm: "Đối với đám dân bản địa ở thế giới các ngươi, ta chính là thần!"

"Bí mật của ngươi, bản công tử không muốn biết nữa!"

"Ngươi có thể chết rồi!"

Bụp!

Anh ta vung tay đánh thẳng vào Diệp Bắc Minh! "Lịch Chuyết, dừng tay!"

Tô Diên phản ứng lại, hoảng hốt kêu lên.

Lịch Chuyết làm như không nghe thấy!

Kình khí mạnh mẽ nổ tung, Diệp Bắc Minh nổ tung, hóa thành một làn huyết vụ ngay tại chỗ!

Tô Diên tức tái mặt: "Lịch Chuyết... anh... sao anh có thể giết người của thế giới này chứ! Anh đã vi phạm quy tắc!"

"Anh cứ đợi đấy, tôi nhất định phải quay về báo cáo việc thí luyện cho các vị trưởng lão!"

Lịch Chuyết cứ làm như không nghe thấy vậy!

Anh ta nắm chặt tay!

Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục bay ra, rơi vào tay anh ta!

'Vung tay lên, luồng sát khí hùng hậu tỏa ra!

"§ss... Bất hủ đế kim! Một thanh đế kiếm được đúc từ một khối Bất Hủ Đế Kim nguyên khối, thảo nào lực sát thương lại kh*ng b* thết" Lịch Chuyết hít một ngụm khí lạnh, ánh mắt tràn ngập kích động.

Tô Diên quát: "Lịch Chuyết, tôi lệnh cho anh, bỏ thanh kiếm đó xuống!"

"Lịch công tử, Tô cô nương đang nói chuyện với anh đó..." Hoàng Lương nhắc nhở một câu.

Lịch Chuyết nắm chặt tay, vung kiếm Càn Khôn Trấn Ngục lên chém, Hoàng Lương chỉ thấy cổ lành lạnh, đầu rơi ra!

Kiếm khí thổi quét tới, cái đầu của Hoàng Lương nổ tung ngay tại chỗ, thần hồn tan biến!

Thi thể. Đồ rầm xuống đất!

Cảnh tượng này làm những người khác sững sời

Tô Diên ngẩn ra một lúc, mới hồi thần: "Lịch Chuyết, anh điên à? Anh đang làm cái gì vậy?"

"Anh vừa giết Hoàng Lương đấy!"

Lịch Chuyết nhếch môi cười: "Đúng đấy! Tôi đã giết Hoàng Lương, cô có ý kiến à?"

Tô Diên tức giận quát: "Lịch Chuyết, tôi phải bẩm báo..." Còn chưa nói hết câu!

Lịch Chuyết đã lắc mình di chuyển, gần như là trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Tô Diên!

Một bàn tay quỷ mị bóp cổ Tô Diên! Rồi nhấc lên cao! Làm chân cô ta rời khỏi mặt đất!

"Cô bảo gì cơ? Cô muốn bẩm báo cho ai?" Lịch Chuyết cười.

Nửa câu sau của Tô Diên nghẹn trong cổ họng!

"Tô Diên! Cô kiêu ngạo cái gì? Nhà họ Tô thì ghê ghớm lắm sao?"

"Chỗ này là hạ giới! Cô tưởng nhà họ Tô có thể theo dõi mọi chuyện ở đây từng giờ từng khắc sao? Chỉ cần tôi giết sạch tất cả các người, thì sẽ không còn ai biết ở đây đã xảy ra chuyện gì!"

Lịch Chuyết lắc đầu: "Khi về, tôi sẽ nói cho người nhà họ Tô biết!"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh lắc đầu cười lạnh: "Ngươi là cái thá gì? Có tư cách gì đòi ta trả lời câu hỏil""Ha ha ha ha ha!"Lịch Chuyết cười đau cả bụng: "Ta là cái thá gì ư?"Tiếng cười dừng lại!Vèo! Chỉ trong một bước đã xuất hiện trước mặt Diệp Bắc Minh, tựa như thần linh trên trời hạ phàm: "Đối với đám dân bản địa ở thế giới các ngươi, ta chính là thần!""Bí mật của ngươi, bản công tử không muốn biết nữa!""Ngươi có thể chết rồi!"Bụp!Anh ta vung tay đánh thẳng vào Diệp Bắc Minh! "Lịch Chuyết, dừng tay!"Tô Diên phản ứng lại, hoảng hốt kêu lên.Lịch Chuyết làm như không nghe thấy!Kình khí mạnh mẽ nổ tung, Diệp Bắc Minh nổ tung, hóa thành một làn huyết vụ ngay tại chỗ!Tô Diên tức tái mặt: "Lịch Chuyết... anh... sao anh có thể giết người của thế giới này chứ! Anh đã vi phạm quy tắc!""Anh cứ đợi đấy, tôi nhất định phải quay về báo cáo việc thí luyện cho các vị trưởng lão!"Lịch Chuyết cứ làm như không nghe thấy vậy!Anh ta nắm chặt tay!Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục bay ra, rơi vào tay anh ta!'Vung tay lên, luồng sát khí hùng hậu tỏa ra!"§ss... Bất hủ đế kim! Một thanh đế kiếm được đúc từ một khối Bất Hủ Đế Kim nguyên khối, thảo nào lực sát thương lại kh*ng b* thết" Lịch Chuyết hít một ngụm khí lạnh, ánh mắt tràn ngập kích động.Tô Diên quát: "Lịch Chuyết, tôi lệnh cho anh, bỏ thanh kiếm đó xuống!""Lịch công tử, Tô cô nương đang nói chuyện với anh đó..." Hoàng Lương nhắc nhở một câu.Lịch Chuyết nắm chặt tay, vung kiếm Càn Khôn Trấn Ngục lên chém, Hoàng Lương chỉ thấy cổ lành lạnh, đầu rơi ra!Kiếm khí thổi quét tới, cái đầu của Hoàng Lương nổ tung ngay tại chỗ, thần hồn tan biến!Thi thể. Đồ rầm xuống đất!Cảnh tượng này làm những người khác sững sờiTô Diên ngẩn ra một lúc, mới hồi thần: "Lịch Chuyết, anh điên à? Anh đang làm cái gì vậy?""Anh vừa giết Hoàng Lương đấy!"Lịch Chuyết nhếch môi cười: "Đúng đấy! Tôi đã giết Hoàng Lương, cô có ý kiến à?"Tô Diên tức giận quát: "Lịch Chuyết, tôi phải bẩm báo..." Còn chưa nói hết câu!Lịch Chuyết đã lắc mình di chuyển, gần như là trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Tô Diên!Một bàn tay quỷ mị bóp cổ Tô Diên! Rồi nhấc lên cao! Làm chân cô ta rời khỏi mặt đất!"Cô bảo gì cơ? Cô muốn bẩm báo cho ai?" Lịch Chuyết cười.Nửa câu sau của Tô Diên nghẹn trong cổ họng!"Tô Diên! Cô kiêu ngạo cái gì? Nhà họ Tô thì ghê ghớm lắm sao?""Chỗ này là hạ giới! Cô tưởng nhà họ Tô có thể theo dõi mọi chuyện ở đây từng giờ từng khắc sao? Chỉ cần tôi giết sạch tất cả các người, thì sẽ không còn ai biết ở đây đã xảy ra chuyện gì!"Lịch Chuyết lắc đầu: "Khi về, tôi sẽ nói cho người nhà họ Tô biết!"

Chương 5137: Ta là cái thá gì ư?