Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 5165: Kẻ nào đấy!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Tôi đây!"Diệp Bắc Minh nhếch môi cười, sau đó thẳng tay vung kiếm lên chém! Gào!Một con huyết long lao ra, mấy trăm người ở cổng nhà họ Tiêu hóa thành huyết vụ ngay chỗ!"Kẻ nào đấy!"Âm thanh ầm ầm đã thu hút sự chú ý của các thành viên nhà họ Tiêu.Hơn một trăm lão giả đứng trên không trung, bay về phía cổng nhà họ Tiêu, vào khoảnh khắc trông thấy Diệp Bắc Minh, tất cả sững sờ: "Diệp Bắc Minh? Cậu chưa chết?""Sao có thể chứt""Tiểu tạp chủng, cậu to gan thật đấy, cậu còn dám tới nhà họ Tiêu!"Một lão giả có râu quát."Có gì mà tôi không dám? Tôi đã bảo rồi, tôi sẽ giết đến khi dòng máu nhà họ Tiêu đoạn tuyệt!" Diệp Bắc Minh cười.Một kiếm điên cuồng chém ra!Hơn một trăm lão giả nhà họ Tiêu căn bản không chống đỡ được, hơn một phần ba số người hóa thành huyết vụ ngay tại chỗ!Cùng lúc đó, trong điện chính nhà họ Tiêu.Tiêu Lục Quốc, đường đường là lão tổ nhà họ Tiêu, thế mà giờ phút này lại đang khom lưng cúi đầu, khoanh tay lại như một đứa trẻ, đứng trước mặt một thanh niên trẻ!Không chỉ có Tiêu Lục Quốc.Những lão giả khác của nhà họ Tiêu cũng đang rất hoảng sợiBởi vì, người thanh niên trước mặt!Có khí tức kh*ng b* hơn cả lão giả cảnh giới Tế Đạo tầng chín mấy lần!Anh ta chỉ ngồi ở đó, đã làm người ta cảm thấy áp bách cực kỳ, anh ta nâng mắt lên đã dọa cho người nhà họ Tiêu toát mồ hôi lạnh!"Nếu không vì tổ tiên nhà họ Hoa ta nợ nhà họ Tiêu ngươi một ân tình!"Tiêu Lục Quốc cúi mặt, nghẹn đỏ mặt, không dám nói thêm một câu thừa thãi nào!Thanh niên chỉ xuống đất: "l**m sạch đi!"Tiêu Lục Quốc khế quát: "Còn ngây ra đó làm gì? Người đây, l**m sạch sàn nhà đi, đừng làm bẩn mắt Hoa thiếu!""Vâng!" 

"Tôi đây!"

Diệp Bắc Minh nhếch môi cười, sau đó thẳng tay vung kiếm lên chém! Gào!

Một con huyết long lao ra, mấy trăm người ở cổng nhà họ Tiêu hóa thành huyết vụ ngay chỗ!

"Kẻ nào đấy!"

Âm thanh ầm ầm đã thu hút sự chú ý của các thành viên nhà họ Tiêu.

Hơn một trăm lão giả đứng trên không trung, bay về phía cổng nhà họ Tiêu, vào khoảnh khắc trông thấy Diệp Bắc Minh, tất cả sững sờ: "Diệp Bắc Minh? Cậu chưa chết?"

"Sao có thể chứt"

"Tiểu tạp chủng, cậu to gan thật đấy, cậu còn dám tới nhà họ Tiêu!"

Một lão giả có râu quát.

"Có gì mà tôi không dám? Tôi đã bảo rồi, tôi sẽ giết đến khi dòng máu nhà họ Tiêu đoạn tuyệt!" Diệp Bắc Minh cười.

Một kiếm điên cuồng chém ra!

Hơn một trăm lão giả nhà họ Tiêu căn bản không chống đỡ được, hơn một phần ba số người hóa thành huyết vụ ngay tại chỗ!

Cùng lúc đó, trong điện chính nhà họ Tiêu.

Tiêu Lục Quốc, đường đường là lão tổ nhà họ Tiêu, thế mà giờ phút này lại đang khom lưng cúi đầu, khoanh tay lại như một đứa trẻ, đứng trước mặt một thanh niên trẻ!

Không chỉ có Tiêu Lục Quốc.

Những lão giả khác của nhà họ Tiêu cũng đang rất hoảng sợi

Bởi vì, người thanh niên trước mặt!

Có khí tức kh*ng b* hơn cả lão giả cảnh giới Tế Đạo tầng chín mấy lần!

Anh ta chỉ ngồi ở đó, đã làm người ta cảm thấy áp bách cực kỳ, anh ta nâng mắt lên đã dọa cho người nhà họ Tiêu toát mồ hôi lạnh!

"Nếu không vì tổ tiên nhà họ Hoa ta nợ nhà họ Tiêu ngươi một ân tình!"

Tiêu Lục Quốc cúi mặt, nghẹn đỏ mặt, không dám nói thêm một câu thừa thãi nào!

Thanh niên chỉ xuống đất: "l**m sạch đi!"

Tiêu Lục Quốc khế quát: "Còn ngây ra đó làm gì? Người đây, l**m sạch sàn nhà đi, đừng làm bẩn mắt Hoa thiếu!"

"Vâng!" 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Tôi đây!"Diệp Bắc Minh nhếch môi cười, sau đó thẳng tay vung kiếm lên chém! Gào!Một con huyết long lao ra, mấy trăm người ở cổng nhà họ Tiêu hóa thành huyết vụ ngay chỗ!"Kẻ nào đấy!"Âm thanh ầm ầm đã thu hút sự chú ý của các thành viên nhà họ Tiêu.Hơn một trăm lão giả đứng trên không trung, bay về phía cổng nhà họ Tiêu, vào khoảnh khắc trông thấy Diệp Bắc Minh, tất cả sững sờ: "Diệp Bắc Minh? Cậu chưa chết?""Sao có thể chứt""Tiểu tạp chủng, cậu to gan thật đấy, cậu còn dám tới nhà họ Tiêu!"Một lão giả có râu quát."Có gì mà tôi không dám? Tôi đã bảo rồi, tôi sẽ giết đến khi dòng máu nhà họ Tiêu đoạn tuyệt!" Diệp Bắc Minh cười.Một kiếm điên cuồng chém ra!Hơn một trăm lão giả nhà họ Tiêu căn bản không chống đỡ được, hơn một phần ba số người hóa thành huyết vụ ngay tại chỗ!Cùng lúc đó, trong điện chính nhà họ Tiêu.Tiêu Lục Quốc, đường đường là lão tổ nhà họ Tiêu, thế mà giờ phút này lại đang khom lưng cúi đầu, khoanh tay lại như một đứa trẻ, đứng trước mặt một thanh niên trẻ!Không chỉ có Tiêu Lục Quốc.Những lão giả khác của nhà họ Tiêu cũng đang rất hoảng sợiBởi vì, người thanh niên trước mặt!Có khí tức kh*ng b* hơn cả lão giả cảnh giới Tế Đạo tầng chín mấy lần!Anh ta chỉ ngồi ở đó, đã làm người ta cảm thấy áp bách cực kỳ, anh ta nâng mắt lên đã dọa cho người nhà họ Tiêu toát mồ hôi lạnh!"Nếu không vì tổ tiên nhà họ Hoa ta nợ nhà họ Tiêu ngươi một ân tình!"Tiêu Lục Quốc cúi mặt, nghẹn đỏ mặt, không dám nói thêm một câu thừa thãi nào!Thanh niên chỉ xuống đất: "l**m sạch đi!"Tiêu Lục Quốc khế quát: "Còn ngây ra đó làm gì? Người đây, l**m sạch sàn nhà đi, đừng làm bẩn mắt Hoa thiếu!""Vâng!" 

Chương 5165: Kẻ nào đấy!