Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 5193: Nghe thấy điều này

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Cổ Yên Tuyết đôt nhiên đứng dây và lùi lai với vẻ mặt cảnh giác!"Haiz, sao cô lại phản ứng mạnh như thế?"Hoa Vũ Thần lắc đầu thở dài, cảm thấy bất lực: "Cứ giả vờ hồ đồ không phải là tốt sao? Ta còn chưa chuẩn bị vạch trần, sao cô lại phản ứng mạnh như vậy?”Thân ảnh Cổ Yên Tuyết lóe lên, cô muốn lao ra khỏi đại điện!Ông già lưng gù bước tới, chặn trước mặt Cổ Yên Tuyết: "Cổ cô nương, công tử nhà tôi còn chưa nói xong, cô muốn đi đâu?"Ông ta đá cô quay lại!Binh-!Cổ Yên Tuyết nặng nề ngã xuống đất! "Yên Tuyết!"Hoa Du Nhiên vẻ mặt đau lòng: "Ông già, ngươi dám làm bị thương Yên Tuyết? Ngươi chán sống rồi à!"Anh ta bước tới và tát ông già lưng gù một cái! Ông già lưng gù sợ hãi lùi lại, quỳ trên mặt đất!Hoa Vũ Thần cau mày: "Du Nhiên, Ô Cẩu đang nghe theo lệnh của anh, sao em lại đánh ông ta?”Hoa Du Nhiên quay đầu lại: "Anh, em thích Yên Tuyết, anh định làm gì?” "Em không cho phép anh làm tổn thương cô ấy!"Vẻ mặt của Hoa Vũ Thần dao động vài lần.Giây tiếp theo.Anh ta nở nụ cười: "Anh không muốn làm hại cô ta, nhưng cô ta dường như không thích eml"Sắc mặt Hoa Du Nhiên lạnh lùng, gật đầu: "Em đương nhiên có thể nhìn raI" "Không sao!" Hoa Vũ Thần cười nói. "Hả?"Hoa Du Nhiên có chút không hiểu, tức giận nói: "Anh, anh đang cười nhạo em à”Hoa Vũ Thần lộ ra một nụ cười, bước tới vỗ vỗ vai Hoa Du Nhiên: "Sao anh có thể cười nhạo em chứ? Anh có thứ tốt đây!"Anh ta ngửa tay lên, lấy ra một lọ thủy tinh!Bên trong đựng một bình máu, từ trong máu tươi đó tỏa ra một luồng khí đen nhàn nhạt!"Anh, đây là cái gì?"Hoa Du Nhiên sâu sắc nhận thức được, vật này rất nguy hiểm!Chỉ một cái nhìn thôi cũng khiến trái tim anh ta run lên vì sợ hãi!Hoa Vũ Thần giải thích: "Đây là máu của Hồn Chủ, đã được pha loãng!""Hồn Chủ?!!!"Hoa Du Nhiên giật mình, hít một hơi khí lạnh: "Anh! Gia tộc có lời dạy của tổ tiên, Hồn Tộc chính là kẻ thù vĩnh viễn của chúng ta!""Hơn nữa Hồn Tộc có dã tâm như vậy, sao anh lại có được máu của Hồn Chủ?"Cổ Yên Tuyết mở to mắt: "Hoa Vũ Thần, ngươi lại cấu kết với Hồn Tộc!" Hoa Vũ Thần phớt lờ lời nói của Cổ Yên Tuyết.Anh ta lắc đầu: "Em trai, lời dạy của tổ tiên cũng chưa chắc là đúng! Hồn Chủ đối với anh rất tốt, hơn nữa còn muốn nhận anh làm đồ đệ!""Thực lực của anh những năm gần đây tăng lên mạnh mẽ đều nhờ sự giúp đỡ của Hồn Chủ.""Nhưng... Hồn Tộc là kẻ xấu!" Mặc dù Hoa Du Nhiên ngu ngốc. Nhưng anh ta vẫn chưa hoàn toàn xấu!Hoa Vũ Thần tiếp tục lắc đầu: "Nếu Hồn Tộc là người xấu, tại sao lại không làm hại anh?”"Thật ra Hồn Chủ là một tiền bối có lý tưởng và hoài bão rất lớn!""Đương nhiên!""Được!"Hoa Du Nhiên cầm lấy bình thủy tinh, nắm lấy chiếc cằm thanh tú của Cổ Yên Tuyết, bóp miệng cô: "Yên Tuyết, xin cô... uống một ngụm đi, chỉ uống một ngụm thôi..."ỨỰc ực!

Cổ Yên Tuyết đôt nhiên đứng dây và lùi lai với vẻ mặt cảnh giác!

"Haiz, sao cô lại phản ứng mạnh như thế?"

Hoa Vũ Thần lắc đầu thở dài, cảm thấy bất lực: "Cứ giả vờ hồ đồ không phải là tốt sao? Ta còn chưa chuẩn bị vạch trần, sao cô lại phản ứng mạnh như vậy?”

Thân ảnh Cổ Yên Tuyết lóe lên, cô muốn lao ra khỏi đại điện!

Ông già lưng gù bước tới, chặn trước mặt Cổ Yên Tuyết: "Cổ cô nương, công tử nhà tôi còn chưa nói xong, cô muốn đi đâu?"

Ông ta đá cô quay lại!

Binh-!

Cổ Yên Tuyết nặng nề ngã xuống đất! "Yên Tuyết!"

Hoa Du Nhiên vẻ mặt đau lòng: "Ông già, ngươi dám làm bị thương Yên Tuyết? Ngươi chán sống rồi à!"

Anh ta bước tới và tát ông già lưng gù một cái! Ông già lưng gù sợ hãi lùi lại, quỳ trên mặt đất!

Hoa Vũ Thần cau mày: "Du Nhiên, Ô Cẩu đang nghe theo lệnh của anh, sao em lại đánh ông ta?”

Hoa Du Nhiên quay đầu lại: "Anh, em thích Yên Tuyết, anh định làm gì?” "Em không cho phép anh làm tổn thương cô ấy!"

Vẻ mặt của Hoa Vũ Thần dao động vài lần.

Giây tiếp theo.

Anh ta nở nụ cười: "Anh không muốn làm hại cô ta, nhưng cô ta dường như không thích eml"

Sắc mặt Hoa Du Nhiên lạnh lùng, gật đầu: "Em đương nhiên có thể nhìn raI" "Không sao!" Hoa Vũ Thần cười nói. "Hả?"

Hoa Du Nhiên có chút không hiểu, tức giận nói: "Anh, anh đang cười nhạo em à”

Hoa Vũ Thần lộ ra một nụ cười, bước tới vỗ vỗ vai Hoa Du Nhiên: "Sao anh có thể cười nhạo em chứ? Anh có thứ tốt đây!"

Anh ta ngửa tay lên, lấy ra một lọ thủy tinh!

Bên trong đựng một bình máu, từ trong máu tươi đó tỏa ra một luồng khí đen nhàn nhạt!

"Anh, đây là cái gì?"

Hoa Du Nhiên sâu sắc nhận thức được, vật này rất nguy hiểm!

Chỉ một cái nhìn thôi cũng khiến trái tim anh ta run lên vì sợ hãi!

Hoa Vũ Thần giải thích: "Đây là máu của Hồn Chủ, đã được pha loãng!"

"Hồn Chủ?!!!"

Hoa Du Nhiên giật mình, hít một hơi khí lạnh: "Anh! Gia tộc có lời dạy của tổ tiên, Hồn Tộc chính là kẻ thù vĩnh viễn của chúng ta!"

"Hơn nữa Hồn Tộc có dã tâm như vậy, sao anh lại có được máu của Hồn Chủ?"

Cổ Yên Tuyết mở to mắt: "Hoa Vũ Thần, ngươi lại cấu kết với Hồn Tộc!" Hoa Vũ Thần phớt lờ lời nói của Cổ Yên Tuyết.

Anh ta lắc đầu: "Em trai, lời dạy của tổ tiên cũng chưa chắc là đúng! Hồn Chủ đối với anh rất tốt, hơn nữa còn muốn nhận anh làm đồ đệ!"

"Thực lực của anh những năm gần đây tăng lên mạnh mẽ đều nhờ sự giúp đỡ của Hồn Chủ."

"Nhưng... Hồn Tộc là kẻ xấu!" Mặc dù Hoa Du Nhiên ngu ngốc. Nhưng anh ta vẫn chưa hoàn toàn xấu!

Hoa Vũ Thần tiếp tục lắc đầu: "Nếu Hồn Tộc là người xấu, tại sao lại không làm hại anh?”

"Thật ra Hồn Chủ là một tiền bối có lý tưởng và hoài bão rất lớn!"

"Đương nhiên!"

"Được!"

Hoa Du Nhiên cầm lấy bình thủy tinh, nắm lấy chiếc cằm thanh tú của Cổ Yên Tuyết, bóp miệng cô: "Yên Tuyết, xin cô... uống một ngụm đi, chỉ uống một ngụm thôi..."

ỨỰc ực!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Cổ Yên Tuyết đôt nhiên đứng dây và lùi lai với vẻ mặt cảnh giác!"Haiz, sao cô lại phản ứng mạnh như thế?"Hoa Vũ Thần lắc đầu thở dài, cảm thấy bất lực: "Cứ giả vờ hồ đồ không phải là tốt sao? Ta còn chưa chuẩn bị vạch trần, sao cô lại phản ứng mạnh như vậy?”Thân ảnh Cổ Yên Tuyết lóe lên, cô muốn lao ra khỏi đại điện!Ông già lưng gù bước tới, chặn trước mặt Cổ Yên Tuyết: "Cổ cô nương, công tử nhà tôi còn chưa nói xong, cô muốn đi đâu?"Ông ta đá cô quay lại!Binh-!Cổ Yên Tuyết nặng nề ngã xuống đất! "Yên Tuyết!"Hoa Du Nhiên vẻ mặt đau lòng: "Ông già, ngươi dám làm bị thương Yên Tuyết? Ngươi chán sống rồi à!"Anh ta bước tới và tát ông già lưng gù một cái! Ông già lưng gù sợ hãi lùi lại, quỳ trên mặt đất!Hoa Vũ Thần cau mày: "Du Nhiên, Ô Cẩu đang nghe theo lệnh của anh, sao em lại đánh ông ta?”Hoa Du Nhiên quay đầu lại: "Anh, em thích Yên Tuyết, anh định làm gì?” "Em không cho phép anh làm tổn thương cô ấy!"Vẻ mặt của Hoa Vũ Thần dao động vài lần.Giây tiếp theo.Anh ta nở nụ cười: "Anh không muốn làm hại cô ta, nhưng cô ta dường như không thích eml"Sắc mặt Hoa Du Nhiên lạnh lùng, gật đầu: "Em đương nhiên có thể nhìn raI" "Không sao!" Hoa Vũ Thần cười nói. "Hả?"Hoa Du Nhiên có chút không hiểu, tức giận nói: "Anh, anh đang cười nhạo em à”Hoa Vũ Thần lộ ra một nụ cười, bước tới vỗ vỗ vai Hoa Du Nhiên: "Sao anh có thể cười nhạo em chứ? Anh có thứ tốt đây!"Anh ta ngửa tay lên, lấy ra một lọ thủy tinh!Bên trong đựng một bình máu, từ trong máu tươi đó tỏa ra một luồng khí đen nhàn nhạt!"Anh, đây là cái gì?"Hoa Du Nhiên sâu sắc nhận thức được, vật này rất nguy hiểm!Chỉ một cái nhìn thôi cũng khiến trái tim anh ta run lên vì sợ hãi!Hoa Vũ Thần giải thích: "Đây là máu của Hồn Chủ, đã được pha loãng!""Hồn Chủ?!!!"Hoa Du Nhiên giật mình, hít một hơi khí lạnh: "Anh! Gia tộc có lời dạy của tổ tiên, Hồn Tộc chính là kẻ thù vĩnh viễn của chúng ta!""Hơn nữa Hồn Tộc có dã tâm như vậy, sao anh lại có được máu của Hồn Chủ?"Cổ Yên Tuyết mở to mắt: "Hoa Vũ Thần, ngươi lại cấu kết với Hồn Tộc!" Hoa Vũ Thần phớt lờ lời nói của Cổ Yên Tuyết.Anh ta lắc đầu: "Em trai, lời dạy của tổ tiên cũng chưa chắc là đúng! Hồn Chủ đối với anh rất tốt, hơn nữa còn muốn nhận anh làm đồ đệ!""Thực lực của anh những năm gần đây tăng lên mạnh mẽ đều nhờ sự giúp đỡ của Hồn Chủ.""Nhưng... Hồn Tộc là kẻ xấu!" Mặc dù Hoa Du Nhiên ngu ngốc. Nhưng anh ta vẫn chưa hoàn toàn xấu!Hoa Vũ Thần tiếp tục lắc đầu: "Nếu Hồn Tộc là người xấu, tại sao lại không làm hại anh?”"Thật ra Hồn Chủ là một tiền bối có lý tưởng và hoài bão rất lớn!""Đương nhiên!""Được!"Hoa Du Nhiên cầm lấy bình thủy tinh, nắm lấy chiếc cằm thanh tú của Cổ Yên Tuyết, bóp miệng cô: "Yên Tuyết, xin cô... uống một ngụm đi, chỉ uống một ngụm thôi..."ỨỰc ực!

Chương 5193: Nghe thấy điều này