Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 5267: Tư Không Trần nhíu mày!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mí mắt Tư Không Trần giật giật: "Đại nhân, ngài nghiêm túc chứ?""Hoa Thanh Dương kia thân phận đặc biệt, cậu ta là con riêng của Hoa Bằng Phi - đại trưởng lão Hoa Tộc, do không tiện công khai nên toàn âm thầm nuôi nấng!""Cái tên Vạn lão kia chỉ là một Ngụy Đế, giết thì giết thôi!""Nhà họ Tần cũng không dám đối địch với tôi vì một tên Ngụy Đế!""Nhưng Bách Lý Thanh kia ... "Tư Không Trần nhíu mày!"Bách Lý Thanh và Tần Minh là anh em ruột cùng cha khác mẹ!""Bách Lý Thanh là con gái riêng của Tần Tam Dương, cô ta theo họ mẹ, nếu giết Bách Lý Thanh thì e Tần Tam Dương sẽ phát điên mất!"Diệp Bắc Minh liếc ông ta một cái: "Không phải vừa nãy ông bảo, bảy trăm triệu năm trước, ông từng chỉ điểm cho Tần Tam Dương à?"Tư Không Trần hơi ngượng: "Đại nhân, mấy lời lúc nãy, tôi có hơi phóng đại một chút!""Thực ra, tôi và Tần Tam Dương chỉ mới có duyên gặp nhau một lần thôi!""Bảy trăm triệu năm trước, đúng là tôi từng chỉ điểm cho hắn đôi câu, nhưng thiên phú tu võ của hắn cực kỳ khủng khiếp, năm đó thực lực của tôi còn ngang ngửa hắn, không ngờ bây giờ hắn đã tiến vào cảnh giới Đại Đế rồi!"Ông ta đỏ mặt bổ sung thêm một câu: "Nếu gặp phải Tần Tam Dương ngoài đời, tôi không phải đối thủ của hắn ... "Diệp Bắc Minh trầm mặt: "Nói vậy, trừ Vạn lão ra!""Hoa Thanh Dương, Bách Lý Thanh, tôi đều không giết được?'Tư Không Trần trả lời: "Trước mắt thì đúng là không động vào được!"Diệp Bắc Minh lạnh lùng nói: "Nếu tôi cứ muốn giết thì sao?""Này ... "Tư Không Trần khó xử rồi!Một bên là hai thế lực lớn là Đại Đế nhà họ Tần, và Hoa Tộc!Một bên là đệ tử chân truyền của Hồn Chủ, bên nào ông ta cũng không đắc tội được!Thấy Tư Không Trần chần chừ, Diệp Bắc Minh cười lạnh một tiếng: "Tư Không Trần, xem ra lòng trung thành ông dành cho Hồn Chủ chưa phải hết lòng!""Tôi vừa tới đây, đã bị Tần Minh ném vào Tử Đấu Trường, nếu không nhờ sư phụ tôi phù hộ!""E rằng tôi đã thành một cái xác từ lâu rồi! Chuyện vừa xảy ra, tôi sẽ báo lại đúng sự thực cho sư phụ!""Này ... "Tư Không Trần hoảng ngay.Tư Không Trần sợ đến nỗi vội vàng buông tay, sau đó lùi lại, quỳ một gối xuống đất: "Đại nhân, thực ra cũng không phải là không có cách, nhưng thuộc hạ sợ là mình không thể ra tay ... ""À! Đại nhân, ngài đừng giận!""Không phải thuộc hạ sợ đâu, mà là Đấu trường võ thuật có quy tắc của nó!""Bất cứ ai xuất hiện ở đấu trường võ thuật, đều phải tuân theo quy tắc của đấu trường võ thuật!"
Mí mắt Tư Không Trần giật giật: "Đại nhân, ngài nghiêm túc chứ?"
"Hoa Thanh Dương kia thân phận đặc biệt, cậu ta là con riêng của Hoa Bằng Phi - đại trưởng lão Hoa Tộc, do không tiện công khai nên toàn âm thầm nuôi nấng!"
"Cái tên Vạn lão kia chỉ là một Ngụy Đế, giết thì giết thôi!"
"Nhà họ Tần cũng không dám đối địch với tôi vì một tên Ngụy Đế!"
"Nhưng Bách Lý Thanh kia ... "
Tư Không Trần nhíu mày!
"Bách Lý Thanh và Tần Minh là anh em ruột cùng cha khác mẹ!"
"Bách Lý Thanh là con gái riêng của Tần Tam Dương, cô ta theo họ mẹ, nếu giết Bách Lý Thanh thì e Tần Tam Dương sẽ phát điên mất!"
Diệp Bắc Minh liếc ông ta một cái: "Không phải vừa nãy ông bảo, bảy trăm triệu năm trước, ông từng chỉ điểm cho Tần Tam Dương à?"
Tư Không Trần hơi ngượng: "Đại nhân, mấy lời lúc nãy, tôi có hơi phóng đại một chút!"
"Thực ra, tôi và Tần Tam Dương chỉ mới có duyên gặp nhau một lần thôi!"
"Bảy trăm triệu năm trước, đúng là tôi từng chỉ điểm cho hắn đôi câu, nhưng thiên phú tu võ của hắn cực kỳ khủng khiếp, năm đó thực lực của tôi còn ngang ngửa hắn, không ngờ bây giờ hắn đã tiến vào cảnh giới Đại Đế rồi!"
Ông ta đỏ mặt bổ sung thêm một câu: "Nếu gặp phải Tần Tam Dương ngoài đời, tôi không phải đối thủ của hắn ... "
Diệp Bắc Minh trầm mặt: "Nói vậy, trừ Vạn lão ra!"
"Hoa Thanh Dương, Bách Lý Thanh, tôi đều không giết được?'
Tư Không Trần trả lời: "Trước mắt thì đúng là không động vào được!"
Diệp Bắc Minh lạnh lùng nói: "Nếu tôi cứ muốn giết thì sao?"
"Này ... "
Tư Không Trần khó xử rồi!
Một bên là hai thế lực lớn là Đại Đế nhà họ Tần, và Hoa Tộc!
Một bên là đệ tử chân truyền của Hồn Chủ, bên nào ông ta cũng không đắc tội được!
Thấy Tư Không Trần chần chừ, Diệp Bắc Minh cười lạnh một tiếng: "Tư Không Trần, xem ra lòng trung thành ông dành cho Hồn Chủ chưa phải hết lòng!"
"Tôi vừa tới đây, đã bị Tần Minh ném vào Tử Đấu Trường, nếu không nhờ sư phụ tôi phù hộ!"
"E rằng tôi đã thành một cái xác từ lâu rồi! Chuyện vừa xảy ra, tôi sẽ báo lại đúng sự thực cho sư phụ!"
"Này ... "
Tư Không Trần hoảng ngay.
Tư Không Trần sợ đến nỗi vội vàng buông tay, sau đó lùi lại, quỳ một gối xuống đất: "Đại nhân, thực ra cũng không phải là không có cách, nhưng thuộc hạ sợ là mình không thể ra tay ... "
"À! Đại nhân, ngài đừng giận!"
"Không phải thuộc hạ sợ đâu, mà là Đấu trường võ thuật có quy tắc của nó!"
"Bất cứ ai xuất hiện ở đấu trường võ thuật, đều phải tuân theo quy tắc của đấu trường võ thuật!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mí mắt Tư Không Trần giật giật: "Đại nhân, ngài nghiêm túc chứ?""Hoa Thanh Dương kia thân phận đặc biệt, cậu ta là con riêng của Hoa Bằng Phi - đại trưởng lão Hoa Tộc, do không tiện công khai nên toàn âm thầm nuôi nấng!""Cái tên Vạn lão kia chỉ là một Ngụy Đế, giết thì giết thôi!""Nhà họ Tần cũng không dám đối địch với tôi vì một tên Ngụy Đế!""Nhưng Bách Lý Thanh kia ... "Tư Không Trần nhíu mày!"Bách Lý Thanh và Tần Minh là anh em ruột cùng cha khác mẹ!""Bách Lý Thanh là con gái riêng của Tần Tam Dương, cô ta theo họ mẹ, nếu giết Bách Lý Thanh thì e Tần Tam Dương sẽ phát điên mất!"Diệp Bắc Minh liếc ông ta một cái: "Không phải vừa nãy ông bảo, bảy trăm triệu năm trước, ông từng chỉ điểm cho Tần Tam Dương à?"Tư Không Trần hơi ngượng: "Đại nhân, mấy lời lúc nãy, tôi có hơi phóng đại một chút!""Thực ra, tôi và Tần Tam Dương chỉ mới có duyên gặp nhau một lần thôi!""Bảy trăm triệu năm trước, đúng là tôi từng chỉ điểm cho hắn đôi câu, nhưng thiên phú tu võ của hắn cực kỳ khủng khiếp, năm đó thực lực của tôi còn ngang ngửa hắn, không ngờ bây giờ hắn đã tiến vào cảnh giới Đại Đế rồi!"Ông ta đỏ mặt bổ sung thêm một câu: "Nếu gặp phải Tần Tam Dương ngoài đời, tôi không phải đối thủ của hắn ... "Diệp Bắc Minh trầm mặt: "Nói vậy, trừ Vạn lão ra!""Hoa Thanh Dương, Bách Lý Thanh, tôi đều không giết được?'Tư Không Trần trả lời: "Trước mắt thì đúng là không động vào được!"Diệp Bắc Minh lạnh lùng nói: "Nếu tôi cứ muốn giết thì sao?""Này ... "Tư Không Trần khó xử rồi!Một bên là hai thế lực lớn là Đại Đế nhà họ Tần, và Hoa Tộc!Một bên là đệ tử chân truyền của Hồn Chủ, bên nào ông ta cũng không đắc tội được!Thấy Tư Không Trần chần chừ, Diệp Bắc Minh cười lạnh một tiếng: "Tư Không Trần, xem ra lòng trung thành ông dành cho Hồn Chủ chưa phải hết lòng!""Tôi vừa tới đây, đã bị Tần Minh ném vào Tử Đấu Trường, nếu không nhờ sư phụ tôi phù hộ!""E rằng tôi đã thành một cái xác từ lâu rồi! Chuyện vừa xảy ra, tôi sẽ báo lại đúng sự thực cho sư phụ!""Này ... "Tư Không Trần hoảng ngay.Tư Không Trần sợ đến nỗi vội vàng buông tay, sau đó lùi lại, quỳ một gối xuống đất: "Đại nhân, thực ra cũng không phải là không có cách, nhưng thuộc hạ sợ là mình không thể ra tay ... ""À! Đại nhân, ngài đừng giận!""Không phải thuộc hạ sợ đâu, mà là Đấu trường võ thuật có quy tắc của nó!""Bất cứ ai xuất hiện ở đấu trường võ thuật, đều phải tuân theo quy tắc của đấu trường võ thuật!"