Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 5280: Tôi có gì mà không dám?

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Uy h**p trắng trợn đến từ một vị Đại Đế!"Ha ha ha ha ha!"Diệp Bắc Minh ngửa mặt lên trời cười to: "Diệp Bắc Minh tôi chưa bao giờ chịu để người ta uy h**p, cho dù ông là một vị đại đế, thế thì sao chứ?""Con gái ông, hôm nay tôi giết là cái chắc rồi!""Ai tới cũng không cứu được cô ta đâu!"Tần Tam Dương giận tím mặt: "Cậu dám!""Tôi có gì mà không dám?"Diệp Bắc Minh thắng tay đấm một quyền về phía huyết ảnh của Tần Tam Dương!"Muốn chết!"Tần Tam Dương khẽ quát một tiếng, đang định ra tay giết Diệp Bắc Minh!Ong!Giây tiếp theo.Mười mấy trận pháp xung quanh Tử Đấu Trường đồng loạt sáng lên, một cỗ lực lượng cực mạnh nghiền áp tới, thế mà lại chặn đứng tất cả lực lượng của Tần Tam Dương!"Đây là trận pháp của Tử Đấu Trường, phòng ngừa có người dùng thần lực trong Tử Đấu Trường!""Sức mạnh của thần niệm Tam Dương Đại Đế bị áp chế rồi à?"Mọi người ngơ ngác.Cả đám nghẹn họng nhìn trân trối!ÂmMười mấy luồng năng lượng cùng nghiền áp tới!Tầm Tam Dương quát một tiếng: "Cút ra cho bản đế!"Năm ngón tay điểm một cái giữa không trung, kết ra năm phù văn Đế Đạo, bổ về phía mười mấy luồng năng lượng kia!Bùm! Bùm! Bùm! Bùm ...Mười luồng nang lượng áp chế lập tức tan vỡ!Thần niệm hư ảnh của Tần Tam Dương cũng trở nên mờ nhạt, vào khoảnh khắc mấy luồng năng lượng còn lại nghiền áp tới, răng rắc! Một tiếng giòn vang vang lên!Huyết ảnh tan biến!"Khốn kiếp!"Tần Tam Dương không cam lòng hét lên một tiếng!Bách Lý Thanh cơ hồ suy sụp: "Cha!"Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Cha cô là Đại Đế, thì cô cũng phải chết!""Nhớ này, kiếp sau đừng chọc vào Diệp Bắc Minh tôi!"Anh bước một bước đến trước mặt Bách Lý Thanh, rồi vung một cái tát!"Diệp Bắc Minh, cmn anh dám giết ... "Vung tay lên đấm một quyền!Thần hồn tan biến!Trái tim của tất cả mọi người cũng run lên theo khi thấy thần hồn của Bách Lý Thanh bị đánh tan!Mọi người sợ đến nỗi trái tim cơ hồ muốn nổ tung!

Uy h**p trắng trợn đến từ một vị Đại Đế!

"Ha ha ha ha ha!"

Diệp Bắc Minh ngửa mặt lên trời cười to: "Diệp Bắc Minh tôi chưa bao giờ chịu để người ta uy h**p, cho dù ông là một vị đại đế, thế thì sao chứ?"

"Con gái ông, hôm nay tôi giết là cái chắc rồi!"

"Ai tới cũng không cứu được cô ta đâu!"

Tần Tam Dương giận tím mặt: "Cậu dám!"

"Tôi có gì mà không dám?"

Diệp Bắc Minh thắng tay đấm một quyền về phía huyết ảnh của Tần Tam Dương!

"Muốn chết!"

Tần Tam Dương khẽ quát một tiếng, đang định ra tay giết Diệp Bắc Minh!

Ong!

Giây tiếp theo.

Mười mấy trận pháp xung quanh Tử Đấu Trường đồng loạt sáng lên, một cỗ lực lượng cực mạnh nghiền áp tới, thế mà lại chặn đứng tất cả lực lượng của Tần Tam Dương!

"Đây là trận pháp của Tử Đấu Trường, phòng ngừa có người dùng thần lực trong Tử Đấu Trường!"

"Sức mạnh của thần niệm Tam Dương Đại Đế bị áp chế rồi à?"

Mọi người ngơ ngác.

Cả đám nghẹn họng nhìn trân trối!

Âm

Mười mấy luồng năng lượng cùng nghiền áp tới!

Tầm Tam Dương quát một tiếng: "Cút ra cho bản đế!"

Năm ngón tay điểm một cái giữa không trung, kết ra năm phù văn Đế Đạo, bổ về phía mười mấy luồng năng lượng kia!

Bùm! Bùm! Bùm! Bùm ...

Mười luồng nang lượng áp chế lập tức tan vỡ!

Thần niệm hư ảnh của Tần Tam Dương cũng trở nên mờ nhạt, vào khoảnh khắc mấy luồng năng lượng còn lại nghiền áp tới, răng rắc! Một tiếng giòn vang vang lên!

Huyết ảnh tan biến!

"Khốn kiếp!"

Tần Tam Dương không cam lòng hét lên một tiếng!

Bách Lý Thanh cơ hồ suy sụp: "Cha!"

Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Cha cô là Đại Đế, thì cô cũng phải chết!"

"Nhớ này, kiếp sau đừng chọc vào Diệp Bắc Minh tôi!"

Anh bước một bước đến trước mặt Bách Lý Thanh, rồi vung một cái tát!

"Diệp Bắc Minh, cmn anh dám giết ... "

Vung tay lên đấm một quyền!

Thần hồn tan biến!

Trái tim của tất cả mọi người cũng run lên theo khi thấy thần hồn của Bách Lý Thanh bị đánh tan!

Mọi người sợ đến nỗi trái tim cơ hồ muốn nổ tung!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Uy h**p trắng trợn đến từ một vị Đại Đế!"Ha ha ha ha ha!"Diệp Bắc Minh ngửa mặt lên trời cười to: "Diệp Bắc Minh tôi chưa bao giờ chịu để người ta uy h**p, cho dù ông là một vị đại đế, thế thì sao chứ?""Con gái ông, hôm nay tôi giết là cái chắc rồi!""Ai tới cũng không cứu được cô ta đâu!"Tần Tam Dương giận tím mặt: "Cậu dám!""Tôi có gì mà không dám?"Diệp Bắc Minh thắng tay đấm một quyền về phía huyết ảnh của Tần Tam Dương!"Muốn chết!"Tần Tam Dương khẽ quát một tiếng, đang định ra tay giết Diệp Bắc Minh!Ong!Giây tiếp theo.Mười mấy trận pháp xung quanh Tử Đấu Trường đồng loạt sáng lên, một cỗ lực lượng cực mạnh nghiền áp tới, thế mà lại chặn đứng tất cả lực lượng của Tần Tam Dương!"Đây là trận pháp của Tử Đấu Trường, phòng ngừa có người dùng thần lực trong Tử Đấu Trường!""Sức mạnh của thần niệm Tam Dương Đại Đế bị áp chế rồi à?"Mọi người ngơ ngác.Cả đám nghẹn họng nhìn trân trối!ÂmMười mấy luồng năng lượng cùng nghiền áp tới!Tầm Tam Dương quát một tiếng: "Cút ra cho bản đế!"Năm ngón tay điểm một cái giữa không trung, kết ra năm phù văn Đế Đạo, bổ về phía mười mấy luồng năng lượng kia!Bùm! Bùm! Bùm! Bùm ...Mười luồng nang lượng áp chế lập tức tan vỡ!Thần niệm hư ảnh của Tần Tam Dương cũng trở nên mờ nhạt, vào khoảnh khắc mấy luồng năng lượng còn lại nghiền áp tới, răng rắc! Một tiếng giòn vang vang lên!Huyết ảnh tan biến!"Khốn kiếp!"Tần Tam Dương không cam lòng hét lên một tiếng!Bách Lý Thanh cơ hồ suy sụp: "Cha!"Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Cha cô là Đại Đế, thì cô cũng phải chết!""Nhớ này, kiếp sau đừng chọc vào Diệp Bắc Minh tôi!"Anh bước một bước đến trước mặt Bách Lý Thanh, rồi vung một cái tát!"Diệp Bắc Minh, cmn anh dám giết ... "Vung tay lên đấm một quyền!Thần hồn tan biến!Trái tim của tất cả mọi người cũng run lên theo khi thấy thần hồn của Bách Lý Thanh bị đánh tan!Mọi người sợ đến nỗi trái tim cơ hồ muốn nổ tung!

Chương 5280: Tôi có gì mà không dám?