Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 5337: Cưỡng chế đứng dậy!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tin tưởng Diệp Bắc Minh vô điều kiện, cô ấy chủ động lùi lại, nhường chỗ!Diệp Bắc Minh không hề chần chừ, đi thẳng tới trước mặt Lạc Vô Tà!Con ngươi trầm xuống, anh lấy ra ba mươi cây ngân châm, sau đó châm vào người Lạc Vô Tà!ổn định hơi thở!Tiếp đó.Anh cắt qua lòng bàn tay, máu Hỗn Độn chảy ra, dưới sự điều khiển của Diệp Bắc Minh, máu Hỗn Độn hóa thành từng sợi, chui vào người Lạc Vô Tà!Trong nháy mắt, Diệp Bắc Minh cảm nhận được một cỗ lực lượng cắn nuốt cực mạnh!Nó tham lam lao đến chỗ mau Hỗn Độn!"A!"Lạc Vô Tà đang hôn mê rên lên.Cậu ta chợt mở mắt ra, không có đồng tử, tròng mắt đen xì: "Hỗn Độn? Đồ đại bổ a! Chỉ cần ta cắn nuốt ngươi xong, là ta có thể khôi phục một ít sức mạnh!"Như một thây ma, lao đến!"Vô Tà, em làm gì vậy? Tiểu sư đệ đang cứu em!"Lạc Khuynh Thành biến sắc.Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Đại sư tỷ, hiện giờ em ấy không phải Vô Tà, em ấy đang bị thứ trong người khống chế rồi!"Nắm chặt năm ngón tay, một con huyết long lao ra, vây khốn Lạc Vô Tà!"Gàoļ”Miệng Lạc Vô Tà phát ra một tiếng gào trầm thấp!Không ngờ lại tóm lấy huyết long, xé tan ngay tại chỗ, sau đó một ngụm nuốt chửng!Khí tức trên người lại tăng lên mấy phần!"Đừng dùng lực lượng khác, chỉ có thể chống lại bằng lực lượng Hỗn Độn thôi, không thì se bị han can nuốt hết!" Thái Cổ Thần Vương nhắc nhở."Tiểu Tháp!"Diệp Bắc Minh hô.Tháp Càn Khôn Trấn Ngục bay ra, một cỗ năng lượng Hỗn Độn nghiền ép xuống!Lạc Vô Tà hét thảm một tiếng, quỳ bụp xuống!Khí Hỗn Độn đổ xuống như thác nước, vây nó lại!"Nhóc con, tranh thủ lúc này đi!"Diệp Bắc Minh vung tay lên, khí Hỗn Độn vô tận truyền vào cơ thể Lạc Vô Tà, hòng ép lực lượng Hư Không ra ngoài!"A ... đau quá! Đau quá ... chị, cứu em ... mau cứu em với!""Anh rể, anh ấy muốn giết em! Hu hu hu ... "Lạc Vô Tà phát ra tiếng!Lạc Khuynh Thành biến sắc: "Vô Tà! Tiểu sư đệ, em ấy sao vậy?"Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Đại sư tỷ, em đang cứu em ấy!"Lạc Vô Tà nước mắt đầy mặt, lắc đầu lia lịa: "Hu hu hu ... chị! Không phải đâu ... anh rể muốn giết em ... ""Chị mau cứu em đi, em không muốn chết! Hu hu, em đau quá ... "Thấy em trai mặt mày nhắn nhó!Biểu cảm cực kỳ đau đớn!Lạc Khuynh Thành lại nhận ra: "Không đúng! Vô Tà không phải người yếu đuối!""Ngươi không phải em ấy, ngươi là thứ gì? Mau cút ra khỏi người Vô Tà!"Cô ấy vừa dứt lời.Bieu cam đau đon tren mat Lạc Vô Tà lập tức biến mất sạch!Thay vào đó là vẻ cực kỳ lạnh nhạt!"Ha ha! Thế mà không lừa được các ngươi!"Ánh mắt Lạc Vô Tà trầm xuống, hắn nhìn Diệp Bắc Minh: "Không ngờ ta lại gặp được thể chất Hỗn Độn, xem ra vận may của ta không tệ!""Tiếc là cỗ cơ thể này quá yếu, không thì há lại bị ngươi áp chế?"Ánh mắt Diệp Bắc Minh lạnh lùng: "Cho ngươi một cơ hội, ra khỏi cơ thể Vô Tà!""Nếu không, ta nhất định sẽ khiến ngươi thần hồn tan biến!""Thần hồn tan biến u? Ta không có thần hồn, thì sao bị diệt được?" Lạc Vô Tà bật cười, hắn còn không thèm coi sức mạnh của khí Hỗn Độn ra gì!Cưỡng chế đứng dậy!Trông Lạc Vô Tà không hề thấy đau đớn gì: "Ơ? Sao chân hắn gãy rồi kìa?""Nhóc con, ngươi tàn nhẫn với người của mình thật đấy!""Yên tâm, ta sẽ tiếp tục quậy, có giỏi thì ngươi cứ tiếp tục dùng khí Hỗn Độn trấn áp ta đi, để xem có phá hủy hoàn toàn cơ thể này không? Ha ha ha ha ... "Lạc Vô Tà vùng vẫy như điên!

Tin tưởng Diệp Bắc Minh vô điều kiện, cô ấy chủ động lùi lại, nhường chỗ!

Diệp Bắc Minh không hề chần chừ, đi thẳng tới trước mặt Lạc Vô Tà!

Con ngươi trầm xuống, anh lấy ra ba mươi cây ngân châm, sau đó châm vào người Lạc Vô Tà!

ổn định hơi thở!

Tiếp đó.

Anh cắt qua lòng bàn tay, máu Hỗn Độn chảy ra, dưới sự điều khiển của Diệp Bắc Minh, máu Hỗn Độn hóa thành từng sợi, chui vào người Lạc Vô Tà!

Trong nháy mắt, Diệp Bắc Minh cảm nhận được một cỗ lực lượng cắn nuốt cực mạnh!

Nó tham lam lao đến chỗ mau Hỗn Độn!

"A!"

Lạc Vô Tà đang hôn mê rên lên.

Cậu ta chợt mở mắt ra, không có đồng tử, tròng mắt đen xì: "Hỗn Độn? Đồ đại bổ a! Chỉ cần ta cắn nuốt ngươi xong, là ta có thể khôi phục một ít sức mạnh!"

Như một thây ma, lao đến!

"Vô Tà, em làm gì vậy? Tiểu sư đệ đang cứu em!"

Lạc Khuynh Thành biến sắc.

Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Đại sư tỷ, hiện giờ em ấy không phải Vô Tà, em ấy đang bị thứ trong người khống chế rồi!"

Nắm chặt năm ngón tay, một con huyết long lao ra, vây khốn Lạc Vô Tà!

"Gàoļ”

Miệng Lạc Vô Tà phát ra một tiếng gào trầm thấp!

Không ngờ lại tóm lấy huyết long, xé tan ngay tại chỗ, sau đó một ngụm nuốt chửng!

Khí tức trên người lại tăng lên mấy phần!

"Đừng dùng lực lượng khác, chỉ có thể chống lại bằng lực lượng Hỗn Độn thôi, không thì se bị han can nuốt hết!" Thái Cổ Thần Vương nhắc nhở.

"Tiểu Tháp!"

Diệp Bắc Minh hô.

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục bay ra, một cỗ năng lượng Hỗn Độn nghiền ép xuống!

Lạc Vô Tà hét thảm một tiếng, quỳ bụp xuống!

Khí Hỗn Độn đổ xuống như thác nước, vây nó lại!

"Nhóc con, tranh thủ lúc này đi!"

Diệp Bắc Minh vung tay lên, khí Hỗn Độn vô tận truyền vào cơ thể Lạc Vô Tà, hòng ép lực lượng Hư Không ra ngoài!

"A ... đau quá! Đau quá ... chị, cứu em ... mau cứu em với!"

"Anh rể, anh ấy muốn giết em! Hu hu hu ... "

Lạc Vô Tà phát ra tiếng!

Lạc Khuynh Thành biến sắc: "Vô Tà! Tiểu sư đệ, em ấy sao vậy?"

Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Đại sư tỷ, em đang cứu em ấy!"

Lạc Vô Tà nước mắt đầy mặt, lắc đầu lia lịa: "Hu hu hu ... chị! Không phải đâu ... anh rể muốn giết em ... "

"Chị mau cứu em đi, em không muốn chết! Hu hu, em đau quá ... "

Thấy em trai mặt mày nhắn nhó!

Biểu cảm cực kỳ đau đớn!

Lạc Khuynh Thành lại nhận ra: "Không đúng! Vô Tà không phải người yếu đuối!"

"Ngươi không phải em ấy, ngươi là thứ gì? Mau cút ra khỏi người Vô Tà!"

Cô ấy vừa dứt lời.

Bieu cam đau đon tren mat Lạc Vô Tà lập tức biến mất sạch!

Thay vào đó là vẻ cực kỳ lạnh nhạt!

"Ha ha! Thế mà không lừa được các ngươi!"

Ánh mắt Lạc Vô Tà trầm xuống, hắn nhìn Diệp Bắc Minh: "Không ngờ ta lại gặp được thể chất Hỗn Độn, xem ra vận may của ta không tệ!"

"Tiếc là cỗ cơ thể này quá yếu, không thì há lại bị ngươi áp chế?"

Ánh mắt Diệp Bắc Minh lạnh lùng: "Cho ngươi một cơ hội, ra khỏi cơ thể Vô Tà!"

"Nếu không, ta nhất định sẽ khiến ngươi thần hồn tan biến!"

"Thần hồn tan biến u? Ta không có thần hồn, thì sao bị diệt được?" Lạc Vô Tà bật cười, hắn còn không thèm coi sức mạnh của khí Hỗn Độn ra gì!

Cưỡng chế đứng dậy!

Trông Lạc Vô Tà không hề thấy đau đớn gì: "Ơ? Sao chân hắn gãy rồi kìa?"

"Nhóc con, ngươi tàn nhẫn với người của mình thật đấy!"

"Yên tâm, ta sẽ tiếp tục quậy, có giỏi thì ngươi cứ tiếp tục dùng khí Hỗn Độn trấn áp ta đi, để xem có phá hủy hoàn toàn cơ thể này không? Ha ha ha ha ... "

Lạc Vô Tà vùng vẫy như điên!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tin tưởng Diệp Bắc Minh vô điều kiện, cô ấy chủ động lùi lại, nhường chỗ!Diệp Bắc Minh không hề chần chừ, đi thẳng tới trước mặt Lạc Vô Tà!Con ngươi trầm xuống, anh lấy ra ba mươi cây ngân châm, sau đó châm vào người Lạc Vô Tà!ổn định hơi thở!Tiếp đó.Anh cắt qua lòng bàn tay, máu Hỗn Độn chảy ra, dưới sự điều khiển của Diệp Bắc Minh, máu Hỗn Độn hóa thành từng sợi, chui vào người Lạc Vô Tà!Trong nháy mắt, Diệp Bắc Minh cảm nhận được một cỗ lực lượng cắn nuốt cực mạnh!Nó tham lam lao đến chỗ mau Hỗn Độn!"A!"Lạc Vô Tà đang hôn mê rên lên.Cậu ta chợt mở mắt ra, không có đồng tử, tròng mắt đen xì: "Hỗn Độn? Đồ đại bổ a! Chỉ cần ta cắn nuốt ngươi xong, là ta có thể khôi phục một ít sức mạnh!"Như một thây ma, lao đến!"Vô Tà, em làm gì vậy? Tiểu sư đệ đang cứu em!"Lạc Khuynh Thành biến sắc.Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Đại sư tỷ, hiện giờ em ấy không phải Vô Tà, em ấy đang bị thứ trong người khống chế rồi!"Nắm chặt năm ngón tay, một con huyết long lao ra, vây khốn Lạc Vô Tà!"Gàoļ”Miệng Lạc Vô Tà phát ra một tiếng gào trầm thấp!Không ngờ lại tóm lấy huyết long, xé tan ngay tại chỗ, sau đó một ngụm nuốt chửng!Khí tức trên người lại tăng lên mấy phần!"Đừng dùng lực lượng khác, chỉ có thể chống lại bằng lực lượng Hỗn Độn thôi, không thì se bị han can nuốt hết!" Thái Cổ Thần Vương nhắc nhở."Tiểu Tháp!"Diệp Bắc Minh hô.Tháp Càn Khôn Trấn Ngục bay ra, một cỗ năng lượng Hỗn Độn nghiền ép xuống!Lạc Vô Tà hét thảm một tiếng, quỳ bụp xuống!Khí Hỗn Độn đổ xuống như thác nước, vây nó lại!"Nhóc con, tranh thủ lúc này đi!"Diệp Bắc Minh vung tay lên, khí Hỗn Độn vô tận truyền vào cơ thể Lạc Vô Tà, hòng ép lực lượng Hư Không ra ngoài!"A ... đau quá! Đau quá ... chị, cứu em ... mau cứu em với!""Anh rể, anh ấy muốn giết em! Hu hu hu ... "Lạc Vô Tà phát ra tiếng!Lạc Khuynh Thành biến sắc: "Vô Tà! Tiểu sư đệ, em ấy sao vậy?"Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Đại sư tỷ, em đang cứu em ấy!"Lạc Vô Tà nước mắt đầy mặt, lắc đầu lia lịa: "Hu hu hu ... chị! Không phải đâu ... anh rể muốn giết em ... ""Chị mau cứu em đi, em không muốn chết! Hu hu, em đau quá ... "Thấy em trai mặt mày nhắn nhó!Biểu cảm cực kỳ đau đớn!Lạc Khuynh Thành lại nhận ra: "Không đúng! Vô Tà không phải người yếu đuối!""Ngươi không phải em ấy, ngươi là thứ gì? Mau cút ra khỏi người Vô Tà!"Cô ấy vừa dứt lời.Bieu cam đau đon tren mat Lạc Vô Tà lập tức biến mất sạch!Thay vào đó là vẻ cực kỳ lạnh nhạt!"Ha ha! Thế mà không lừa được các ngươi!"Ánh mắt Lạc Vô Tà trầm xuống, hắn nhìn Diệp Bắc Minh: "Không ngờ ta lại gặp được thể chất Hỗn Độn, xem ra vận may của ta không tệ!""Tiếc là cỗ cơ thể này quá yếu, không thì há lại bị ngươi áp chế?"Ánh mắt Diệp Bắc Minh lạnh lùng: "Cho ngươi một cơ hội, ra khỏi cơ thể Vô Tà!""Nếu không, ta nhất định sẽ khiến ngươi thần hồn tan biến!""Thần hồn tan biến u? Ta không có thần hồn, thì sao bị diệt được?" Lạc Vô Tà bật cười, hắn còn không thèm coi sức mạnh của khí Hỗn Độn ra gì!Cưỡng chế đứng dậy!Trông Lạc Vô Tà không hề thấy đau đớn gì: "Ơ? Sao chân hắn gãy rồi kìa?""Nhóc con, ngươi tàn nhẫn với người của mình thật đấy!""Yên tâm, ta sẽ tiếp tục quậy, có giỏi thì ngươi cứ tiếp tục dùng khí Hỗn Độn trấn áp ta đi, để xem có phá hủy hoàn toàn cơ thể này không? Ha ha ha ha ... "Lạc Vô Tà vùng vẫy như điên!

Chương 5337: Cưỡng chế đứng dậy!