Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 5339: Người của Võ Tông không phải tôi giết!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Lạc Khuynh Thành xấu hổ, đẩy Diệp Bắc Minh ra!"Cậu quá dễ xúc động, cậu lại dám giết người của Võ Tông! Bây giờ Võ Tông đã phát lệnh truy nã, treo thưởng cho người biết tung tích của cậu!""Ha ha! Bên cạnh lại có thêm một đại mỹ nữ nữa, xem ra cậu quên giao hẹn với tôi rồi à?"Dao Trì lạnh lùng nhìn Lạc Khuynh Thành một cái!Bất Hủ Nhan đứng bên cạnh cảm thấy mất mát!Bên cạnh Diệp công tử có quá nhiều phụ nữ, làm gì đến lượt cô ấy chứ?Diệp Bắc Minh hờ hững nói: "Giao hẹn giữa chúng ta, tất nhiên tôi vẫn nhớ!""Người của Võ Tông không phải tôi giết!""Còn việc tôi ở bên ai, chắc không liên quan đến cô nhỉ? Dù sao tôi cũng sẽ không ở bên cô!""Cậu!"Dao Trì tức đến nỗi trợn tròn mắt, ngực phập phồng!Hít sâu vài hơi mới bình tĩnh được: "Cậu bảo người của Võ Tông không phải cậu giết, cho dù tôi tin cậu, cậu nghĩ Võ Tông có tin không?""Hoàn cảnh của cậu hiện giờ cực kỳ nguy hiểm!""Cậu không cần tìm căn cứ địa của Hồn tộc nữa đâu, bây giờ cậu theo tôi về Đông Cực Đế Cung, tôi dẫn cậu đi gặp cha tôi!"Diệp Bắc Minh bật ra hai chữ: "Không đi!""Cậu dám từ chối tôi?"Dao Trì sắp tức điên rồi.Vốn dĩ trong lòng đang có một cỗ ghen tuông ngập trời, tuy ngoài miệng không nói gì, nhưng đuôi mắt vẫn liếc Lạc Khuynh Thành suốt!Đây là một người phụ nữ hoàn mỹ, hoàn mỹ không tỳ vết, cô ta hơi dỗi bảo: "Nếu cậu từ chối tôi, thì đời này cậu đừng hòng tìm được các sư tỷ khác của cậu nữa!""Ha ha!"Diệp Bắc Minh cười nhạt một tiếng.Anh nắm tay Lạc Khuynh Thành, không thèm nhìn Dao Trì.Quay người bỏ đi!"Diệp Bắc Minh, cậu đứng lại!"Anh mặc kệ, càng đi càng xa!"Diệp! Bắc! Minh!"Mãi đến khi Diệp Bắc Minh biến mất, anh cũng không quay đầu lại nhìn Dao Trì lấy một cái!Dao Trì tức đỏ cả mắt: "Cậu ... cậu ... Diệp Bắc Minh cậu giỏi lắm, cậu chờ đó cho tôi, cậu chờ đấy!""Cậu đừng có mà hối hận, cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho cậu đâu, đi chết đi, cậu đi chết đi!"Bất Hủ Nhan ở bên cạnh.Ngạc nhiên đến nỗi há hốc miệng, nghẹn họng nhìn trân trối!Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Đại sư tỷ, người phụ nữ đó không đáng tin!""Cô ta đã lừa em rất nhiều lần, lần này có khi cũng là tới lừa em đó!"Lạc Khuynh Thành cười trộm: "Cô gái thích em mới đi lừa em!"Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Thôi bỏ đi!"

Lạc Khuynh Thành xấu hổ, đẩy Diệp Bắc Minh ra!

"Cậu quá dễ xúc động, cậu lại dám giết người của Võ Tông! Bây giờ Võ Tông đã phát lệnh truy nã, treo thưởng cho người biết tung tích của cậu!"

"Ha ha! Bên cạnh lại có thêm một đại mỹ nữ nữa, xem ra cậu quên giao hẹn với tôi rồi à?"

Dao Trì lạnh lùng nhìn Lạc Khuynh Thành một cái!

Bất Hủ Nhan đứng bên cạnh cảm thấy mất mát!

Bên cạnh Diệp công tử có quá nhiều phụ nữ, làm gì đến lượt cô ấy chứ?

Diệp Bắc Minh hờ hững nói: "Giao hẹn giữa chúng ta, tất nhiên tôi vẫn nhớ!"

"Người của Võ Tông không phải tôi giết!"

"Còn việc tôi ở bên ai, chắc không liên quan đến cô nhỉ? Dù sao tôi cũng sẽ không ở bên cô!"

"Cậu!"

Dao Trì tức đến nỗi trợn tròn mắt, ngực phập phồng!

Hít sâu vài hơi mới bình tĩnh được: "Cậu bảo người của Võ Tông không phải cậu giết, cho dù tôi tin cậu, cậu nghĩ Võ Tông có tin không?"

"Hoàn cảnh của cậu hiện giờ cực kỳ nguy hiểm!"

"Cậu không cần tìm căn cứ địa của Hồn tộc nữa đâu, bây giờ cậu theo tôi về Đông Cực Đế Cung, tôi dẫn cậu đi gặp cha tôi!"

Diệp Bắc Minh bật ra hai chữ: "Không đi!"

"Cậu dám từ chối tôi?"

Dao Trì sắp tức điên rồi.

Vốn dĩ trong lòng đang có một cỗ ghen tuông ngập trời, tuy ngoài miệng không nói gì, nhưng đuôi mắt vẫn liếc Lạc Khuynh Thành suốt!

Đây là một người phụ nữ hoàn mỹ, hoàn mỹ không tỳ vết, cô ta hơi dỗi bảo: "Nếu cậu từ chối tôi, thì đời này cậu đừng hòng tìm được các sư tỷ khác của cậu nữa!"

"Ha ha!"

Diệp Bắc Minh cười nhạt một tiếng.

Anh nắm tay Lạc Khuynh Thành, không thèm nhìn Dao Trì.

Quay người bỏ đi!

"Diệp Bắc Minh, cậu đứng lại!"

Anh mặc kệ, càng đi càng xa!

"Diệp! Bắc! Minh!"

Mãi đến khi Diệp Bắc Minh biến mất, anh cũng không quay đầu lại nhìn Dao Trì lấy một cái!

Dao Trì tức đỏ cả mắt: "Cậu ... cậu ... Diệp Bắc Minh cậu giỏi lắm, cậu chờ đó cho tôi, cậu chờ đấy!"

"Cậu đừng có mà hối hận, cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho cậu đâu, đi chết đi, cậu đi chết đi!"

Bất Hủ Nhan ở bên cạnh.

Ngạc nhiên đến nỗi há hốc miệng, nghẹn họng nhìn trân trối!

Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Đại sư tỷ, người phụ nữ đó không đáng tin!"

"Cô ta đã lừa em rất nhiều lần, lần này có khi cũng là tới lừa em đó!"

Lạc Khuynh Thành cười trộm: "Cô gái thích em mới đi lừa em!"

Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Thôi bỏ đi!"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Lạc Khuynh Thành xấu hổ, đẩy Diệp Bắc Minh ra!"Cậu quá dễ xúc động, cậu lại dám giết người của Võ Tông! Bây giờ Võ Tông đã phát lệnh truy nã, treo thưởng cho người biết tung tích của cậu!""Ha ha! Bên cạnh lại có thêm một đại mỹ nữ nữa, xem ra cậu quên giao hẹn với tôi rồi à?"Dao Trì lạnh lùng nhìn Lạc Khuynh Thành một cái!Bất Hủ Nhan đứng bên cạnh cảm thấy mất mát!Bên cạnh Diệp công tử có quá nhiều phụ nữ, làm gì đến lượt cô ấy chứ?Diệp Bắc Minh hờ hững nói: "Giao hẹn giữa chúng ta, tất nhiên tôi vẫn nhớ!""Người của Võ Tông không phải tôi giết!""Còn việc tôi ở bên ai, chắc không liên quan đến cô nhỉ? Dù sao tôi cũng sẽ không ở bên cô!""Cậu!"Dao Trì tức đến nỗi trợn tròn mắt, ngực phập phồng!Hít sâu vài hơi mới bình tĩnh được: "Cậu bảo người của Võ Tông không phải cậu giết, cho dù tôi tin cậu, cậu nghĩ Võ Tông có tin không?""Hoàn cảnh của cậu hiện giờ cực kỳ nguy hiểm!""Cậu không cần tìm căn cứ địa của Hồn tộc nữa đâu, bây giờ cậu theo tôi về Đông Cực Đế Cung, tôi dẫn cậu đi gặp cha tôi!"Diệp Bắc Minh bật ra hai chữ: "Không đi!""Cậu dám từ chối tôi?"Dao Trì sắp tức điên rồi.Vốn dĩ trong lòng đang có một cỗ ghen tuông ngập trời, tuy ngoài miệng không nói gì, nhưng đuôi mắt vẫn liếc Lạc Khuynh Thành suốt!Đây là một người phụ nữ hoàn mỹ, hoàn mỹ không tỳ vết, cô ta hơi dỗi bảo: "Nếu cậu từ chối tôi, thì đời này cậu đừng hòng tìm được các sư tỷ khác của cậu nữa!""Ha ha!"Diệp Bắc Minh cười nhạt một tiếng.Anh nắm tay Lạc Khuynh Thành, không thèm nhìn Dao Trì.Quay người bỏ đi!"Diệp Bắc Minh, cậu đứng lại!"Anh mặc kệ, càng đi càng xa!"Diệp! Bắc! Minh!"Mãi đến khi Diệp Bắc Minh biến mất, anh cũng không quay đầu lại nhìn Dao Trì lấy một cái!Dao Trì tức đỏ cả mắt: "Cậu ... cậu ... Diệp Bắc Minh cậu giỏi lắm, cậu chờ đó cho tôi, cậu chờ đấy!""Cậu đừng có mà hối hận, cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho cậu đâu, đi chết đi, cậu đi chết đi!"Bất Hủ Nhan ở bên cạnh.Ngạc nhiên đến nỗi há hốc miệng, nghẹn họng nhìn trân trối!Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Đại sư tỷ, người phụ nữ đó không đáng tin!""Cô ta đã lừa em rất nhiều lần, lần này có khi cũng là tới lừa em đó!"Lạc Khuynh Thành cười trộm: "Cô gái thích em mới đi lừa em!"Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Thôi bỏ đi!"

Chương 5339: Người của Võ Tông không phải tôi giết!