Tác giả:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. - Aaa......ha...ha.....Lâm...Lâm....Minh làm...làm ơn nhẹ một chút....ha.... Tôi thống khổ cầu xin anh một cách vô vọng, hình như anh cũng chẳng nghe những lời tôi đang nói, những cú thúc của anh như muốn xé toàn cơ thể của tôi ra vậy, tôi cảm thấy có một dòng chất lỏng đã chảy ra từ nơi đó của tôi rất nhiều làm ướt cả một mảng gra giường. Có lẽ đó là máu của tôi, tôi cảm thấy được nơi đó của tôi đã bị anh thao đến nát mùi tanh của máu làm bẩn cả một giang phòng. - Đau....em..em....đau lắm.....anh có thể....có thể nhẹ 1 chút không? "Bốp" - Đồ bẩn thỉu, tốt nhất mi nên câm mồm chó của mình lại đi không thì đừng có trách. Tôi thừa biết đây là hậu quả tôi sẽ nhận được khi dám lên tiếng, tôi cố chắn chặt môi mình để giảm đi nổi thống khổ dưới *hậu thân, nhưng thật sự nó quá đau đối với tôi rồi.....tôi đã dần mất đi ý thức của mình. Mặc anh cứ làm đi đây cũng là điều…

Chương 19: Trầm cảm

Nếu Tôi Có Thể Chọn Cuộc ĐờiTác giả: NhaHoaiTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Ngược *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. - Aaa......ha...ha.....Lâm...Lâm....Minh làm...làm ơn nhẹ một chút....ha.... Tôi thống khổ cầu xin anh một cách vô vọng, hình như anh cũng chẳng nghe những lời tôi đang nói, những cú thúc của anh như muốn xé toàn cơ thể của tôi ra vậy, tôi cảm thấy có một dòng chất lỏng đã chảy ra từ nơi đó của tôi rất nhiều làm ướt cả một mảng gra giường. Có lẽ đó là máu của tôi, tôi cảm thấy được nơi đó của tôi đã bị anh thao đến nát mùi tanh của máu làm bẩn cả một giang phòng. - Đau....em..em....đau lắm.....anh có thể....có thể nhẹ 1 chút không? "Bốp" - Đồ bẩn thỉu, tốt nhất mi nên câm mồm chó của mình lại đi không thì đừng có trách. Tôi thừa biết đây là hậu quả tôi sẽ nhận được khi dám lên tiếng, tôi cố chắn chặt môi mình để giảm đi nổi thống khổ dưới *hậu thân, nhưng thật sự nó quá đau đối với tôi rồi.....tôi đã dần mất đi ý thức của mình. Mặc anh cứ làm đi đây cũng là điều… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.- Chúng ta sắp được đến một thế giới hạnh phúc rồi con ạ!Khi cánh cửa vừa khép lại cậu nở một cười vui vẻ rồi vỗ vỗ bụng mình nói nhỏ. Trong vô thức cậu lại tiếp tục nhìn ra cửa sổ thỉnh thoảng mấp máy miệng như đang nói chuyện gì đó. Thời gian trôi nhanh thật thoáng cái đã là buổi tối rồi. Hình như không ai nhớ đến sự hiện diện của cậu thì phải!Cậu từ hôm qua đến giờ vẫn chưa được ăn gì cả, các vết thương trên người đều chưa qua chữa trị, sát trùng. Vẫn là sự im lặng! Cậu không hề la hét không hề than vãn mà vẫn ngồi trầm lặng nhìn ra cửa sổ."Rột rột"- A~ đói rồi, con đói rồi sao? Để Papa xem có đồ ăn không nhé!Cậu nhìn 1 lượt xung quanh căn phòng chỉ thấy 1 bình nước trên tủ gần giường, nhấc tay đưa đến rót 1 ly thật đầy rồi uống 1 hơi vào bụng.- Lâm dùng cách này để phá thai sao? Như vậy cũng tốt nếu làm vậy thì Papa và con sẽ có thể đi cùng nhau rồi.Cười cười một hồi lâu cậu lại tiếp tục nhìn ra cửa sổ. Như vậy không mệt sao? Cơ thể cậu lại đang rất nóng hơi thở trở nên nặng nề hơn, các vết thương nứt ra lúc sáng đã có dấu hiệu nhiễm trùng, sưng mũ.Bầu trời đầy sao lấp lánh kia là đang thương xót hay là đang cười nhạo cậu? Đêm khuya cảnh vật xung quanh trở nên vắng lặng, tiếng r*n r* bỗng vang lên:- A~~ Ưm chậm....chậm một chút... Điểm....nhẹ a~Thì ra là Lâm lại đưa bạn gái về nhà rồi! Tuy đã quen rồi nhưng mỗi lần nghe thấy những tiếng như vậy tim cậu lại quặn thắt rồi đau đớn. Lặng lẽ rơi 1 giọt nước mắt, cậu ôm lấy bụng mình cuộn người chui đầu vào chẳng mơ màng say giấc......

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

- Chúng ta sắp được đến một thế giới hạnh phúc rồi con ạ!

Khi cánh cửa vừa khép lại cậu nở một cười vui vẻ rồi vỗ vỗ bụng mình nói nhỏ. Trong vô thức cậu lại tiếp tục nhìn ra cửa sổ thỉnh thoảng mấp máy miệng như đang nói chuyện gì đó. Thời gian trôi nhanh thật thoáng cái đã là buổi tối rồi. Hình như không ai nhớ đến sự hiện diện của cậu thì phải!

Cậu từ hôm qua đến giờ vẫn chưa được ăn gì cả, các vết thương trên người đều chưa qua chữa trị, sát trùng. Vẫn là sự im lặng! Cậu không hề la hét không hề than vãn mà vẫn ngồi trầm lặng nhìn ra cửa sổ.

"Rột rột"

- A~ đói rồi, con đói rồi sao? Để Papa xem có đồ ăn không nhé!

Cậu nhìn 1 lượt xung quanh căn phòng chỉ thấy 1 bình nước trên tủ gần giường, nhấc tay đưa đến rót 1 ly thật đầy rồi uống 1 hơi vào bụng.

- Lâm dùng cách này để phá thai sao? Như vậy cũng tốt nếu làm vậy thì Papa và con sẽ có thể đi cùng nhau rồi.

Cười cười một hồi lâu cậu lại tiếp tục nhìn ra cửa sổ. Như vậy không mệt sao? Cơ thể cậu lại đang rất nóng hơi thở trở nên nặng nề hơn, các vết thương nứt ra lúc sáng đã có dấu hiệu nhiễm trùng, sưng mũ.

Bầu trời đầy sao lấp lánh kia là đang thương xót hay là đang cười nhạo cậu? Đêm khuya cảnh vật xung quanh trở nên vắng lặng, tiếng r*n r* bỗng vang lên:

- A~~ Ưm chậm....chậm một chút... Điểm....nhẹ a~

Thì ra là Lâm lại đưa bạn gái về nhà rồi! Tuy đã quen rồi nhưng mỗi lần nghe thấy những tiếng như vậy tim cậu lại quặn thắt rồi đau đớn. Lặng lẽ rơi 1 giọt nước mắt, cậu ôm lấy bụng mình cuộn người chui đầu vào chẳng mơ màng say giấc......

Image removed.

Nếu Tôi Có Thể Chọn Cuộc ĐờiTác giả: NhaHoaiTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Ngược *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. - Aaa......ha...ha.....Lâm...Lâm....Minh làm...làm ơn nhẹ một chút....ha.... Tôi thống khổ cầu xin anh một cách vô vọng, hình như anh cũng chẳng nghe những lời tôi đang nói, những cú thúc của anh như muốn xé toàn cơ thể của tôi ra vậy, tôi cảm thấy có một dòng chất lỏng đã chảy ra từ nơi đó của tôi rất nhiều làm ướt cả một mảng gra giường. Có lẽ đó là máu của tôi, tôi cảm thấy được nơi đó của tôi đã bị anh thao đến nát mùi tanh của máu làm bẩn cả một giang phòng. - Đau....em..em....đau lắm.....anh có thể....có thể nhẹ 1 chút không? "Bốp" - Đồ bẩn thỉu, tốt nhất mi nên câm mồm chó của mình lại đi không thì đừng có trách. Tôi thừa biết đây là hậu quả tôi sẽ nhận được khi dám lên tiếng, tôi cố chắn chặt môi mình để giảm đi nổi thống khổ dưới *hậu thân, nhưng thật sự nó quá đau đối với tôi rồi.....tôi đã dần mất đi ý thức của mình. Mặc anh cứ làm đi đây cũng là điều… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.- Chúng ta sắp được đến một thế giới hạnh phúc rồi con ạ!Khi cánh cửa vừa khép lại cậu nở một cười vui vẻ rồi vỗ vỗ bụng mình nói nhỏ. Trong vô thức cậu lại tiếp tục nhìn ra cửa sổ thỉnh thoảng mấp máy miệng như đang nói chuyện gì đó. Thời gian trôi nhanh thật thoáng cái đã là buổi tối rồi. Hình như không ai nhớ đến sự hiện diện của cậu thì phải!Cậu từ hôm qua đến giờ vẫn chưa được ăn gì cả, các vết thương trên người đều chưa qua chữa trị, sát trùng. Vẫn là sự im lặng! Cậu không hề la hét không hề than vãn mà vẫn ngồi trầm lặng nhìn ra cửa sổ."Rột rột"- A~ đói rồi, con đói rồi sao? Để Papa xem có đồ ăn không nhé!Cậu nhìn 1 lượt xung quanh căn phòng chỉ thấy 1 bình nước trên tủ gần giường, nhấc tay đưa đến rót 1 ly thật đầy rồi uống 1 hơi vào bụng.- Lâm dùng cách này để phá thai sao? Như vậy cũng tốt nếu làm vậy thì Papa và con sẽ có thể đi cùng nhau rồi.Cười cười một hồi lâu cậu lại tiếp tục nhìn ra cửa sổ. Như vậy không mệt sao? Cơ thể cậu lại đang rất nóng hơi thở trở nên nặng nề hơn, các vết thương nứt ra lúc sáng đã có dấu hiệu nhiễm trùng, sưng mũ.Bầu trời đầy sao lấp lánh kia là đang thương xót hay là đang cười nhạo cậu? Đêm khuya cảnh vật xung quanh trở nên vắng lặng, tiếng r*n r* bỗng vang lên:- A~~ Ưm chậm....chậm một chút... Điểm....nhẹ a~Thì ra là Lâm lại đưa bạn gái về nhà rồi! Tuy đã quen rồi nhưng mỗi lần nghe thấy những tiếng như vậy tim cậu lại quặn thắt rồi đau đớn. Lặng lẽ rơi 1 giọt nước mắt, cậu ôm lấy bụng mình cuộn người chui đầu vào chẳng mơ màng say giấc......

Chương 19: Trầm cảm