Từ trong căn nhà nhỏ đổ nát tỏa ra ánh đèn mông lung mờ ảo, chỉ có thể thấy thấp thoáng một hình bóng gầy còm, bé nhỏ co quắp bên cạnh bàn. Tô Hinh Nhi cẩn thận cầm nửa miếng bánh ngô đã mốc meo lên và không ngừng nuốt nước bọt. - Không! Mình không thể ăn, phần này phải để dành cho ca ca. Tô Hinh Nhi cố kiềm chế cơn đói đang kêu réo, đặt miếng bánh ngô về lại bát. Nhìn thiếu niên nằm trên chiếc giường cũ nát, mắt Tô Hinh Nhi bỗng đỏ lên. - Hu hu hu! Ca Ca nhất định phải tỉnh lại đấy, Hinh Nhi vô dụng quá, cái gì cũng không biết, chỉ biết khóc thôi, muốn đến quầy thuốc trộm ít thuốc về, thế mà lại bị chưởng quầy bắt được, đến chiếc vòng mà mẹ để lại cũng bị người ta cướp đi mất. Khóc một hồi, Hinh Nhi lau khô khóe mắt, tâm trạng bình ổn lại. Cô cẩn thận trèo lên vò gạo, đếm những hạt gạo còn lại, chỉ có chín mươi hạt. Cẩn thận đếm ra ba mươi hạt, Hinh Nhi bắt đầu nhóm lửa nấu cơm. Tuy cô chỉ mới bảy tuổi nhưng những đứa bé nghèo sớm biết làm việc nhà, những thứ này lúc năm tuổi cô đã…
Chương 157: Biến khéo thành vụn (1)
Tối Cường Phản Phái Hệ ThốngTác giả: Phong Thất NguyệtTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa HuyễnTừ trong căn nhà nhỏ đổ nát tỏa ra ánh đèn mông lung mờ ảo, chỉ có thể thấy thấp thoáng một hình bóng gầy còm, bé nhỏ co quắp bên cạnh bàn. Tô Hinh Nhi cẩn thận cầm nửa miếng bánh ngô đã mốc meo lên và không ngừng nuốt nước bọt. - Không! Mình không thể ăn, phần này phải để dành cho ca ca. Tô Hinh Nhi cố kiềm chế cơn đói đang kêu réo, đặt miếng bánh ngô về lại bát. Nhìn thiếu niên nằm trên chiếc giường cũ nát, mắt Tô Hinh Nhi bỗng đỏ lên. - Hu hu hu! Ca Ca nhất định phải tỉnh lại đấy, Hinh Nhi vô dụng quá, cái gì cũng không biết, chỉ biết khóc thôi, muốn đến quầy thuốc trộm ít thuốc về, thế mà lại bị chưởng quầy bắt được, đến chiếc vòng mà mẹ để lại cũng bị người ta cướp đi mất. Khóc một hồi, Hinh Nhi lau khô khóe mắt, tâm trạng bình ổn lại. Cô cẩn thận trèo lên vò gạo, đếm những hạt gạo còn lại, chỉ có chín mươi hạt. Cẩn thận đếm ra ba mươi hạt, Hinh Nhi bắt đầu nhóm lửa nấu cơm. Tuy cô chỉ mới bảy tuổi nhưng những đứa bé nghèo sớm biết làm việc nhà, những thứ này lúc năm tuổi cô đã… Không thể không nói Lục Phiến Môn an bài thân phận giả cho Tô Tín vô cùng dụng tâm.Sư phụ sớm chết nhiều năm vẫn có lực uy h**p đủ để chấn nhiếp không ít bọn đạo chích.Tối thiểu Yến Trọng Hằng được Trương Nghiễm khuyên bảo cũng bỏ qua tâm tư gây phiền toái cho Tô Tín.Trương Nghiễm cũng âm thầm thở ra một hơi, đối phương là mãnh long quá giang, chính mình là rắn rít địa phương, tuy không thể làm gì đối phương nhưng tốt nhất không xung đột mới là tốt nhất.Rắn rít địa phương trong thành Thương Sơn cũng không chỉ có một mình Yến Trọng Hằng, hắn cũng không liều lưỡng bại câu thương với Mạnh Thanh Trạch, làm như vậy chỉ làm đám người Yến Thư Hằng chiếm lấy đại tiện nghi.Lúc này Tô Tín còn không biết ý định của Yến Trọng Hằng, hắn đang ở khách sạn tốt nhất trong thành, tùy thời chuẩn bị xin đợi bọn họ tới.Tô Tín nhất định đợi không được, đối tượng chính của hắn chính là Yến Khuynh Tuyết sẽ đích thân đến mời chào, vậy mà cũng không có thực hiện.Tô Tín vuốt cằm lẩm bẩm: “Chẳng lẽ ta trang bức quá mức làm cho đối phương không dám tới? Nếu như vậy chẳng phải ta biến khéo thành vụng?”Tô Tín cân nhắc nhân tâm vô cùng thấu triệt, hắn cũng phân tích ra suy nghĩ của Yến Khuynh Tuyết hiện tại, sau khi có kết quả Tô Tín lại cười khổ.Hắn dùng hết tâm tư chế tạo ra hình tượng thực lực cường đại, thiếu niên hiệp sĩ lưu lạc chân trời xa xăm, ngực có chính khí và không bị trói buộc.Hình tượng này chính là hình tượng đại đa số thiếu nữ vẫn si mê, hắn tin tưởng Yến Khuynh Tuyết nhất định sẽ có hảo cảm với hắn.Không biết làm sao hắn làm quá mức, vậy mà làm cho đối phương không dám tới cửa mời chào, việc này làm cho kế hoạch tiếp cận Yến Khuynh Tuyết của hắn thất bại thảm hại.Nếu hêện tại hắn chủ động đưa tới cửa nhất định sẽ làm người khác hoài nghi.“Bỏ đi, cùng lắm ta suy nghĩ biện pháp khác tới gần Yến Khuynh Tuyết là được.”“Thời điểm Tô Tín muốn nghỉ ngơi, bên ngoài có tiếng đập cửa vang lên, Tô Tín mở cửa, ở trước cửa chính là võ giả Phương Hạo hắn gặp lúc ở phong vân lôi.”Vừa nhìn thấy Tô Tín, Phương Hạo lập tức tươi cười nịnh nọt, hắn nói: “Cao thủ huynh, ngươi gạt ta thật khổ ah, sao ngươi không nói sớm mình là Mạnh Thanh Trạch cường giả Nhân Bảng chứ?”Tô Tín khoát tay nói: “Lúc vừa gặp mặt ta có nói mình là Mạnh Thanh Trạch, chẳng lẽ ta còn cần phải ồn ào lớn tiếng nói cho tất cả mọi người biết mình có tên trong Nhân Bảng sao?”Phương Hạo lập tức nghẹn lời, khi đó Tô Tín cũng không có lộ ra khí tức võ giả Tiên Thiên, người bình thường ai có thể kéo suy nghĩ lên cường giả Nhân Bảng cơ chứ?Lúc này Phương Hạo cũng bỏ những suy nghĩ khác qua một bên, những chuyện này không phải trọng điểm.Hắn nhìn qua Tô Tín và khát vọng nói: “Cao thủ huynh, ngươi có thu thủ hạ hay không? Ngươi chưa quen cuộc sống trong thành Thương Sơn này, ta có thể làm tiểu đệ dẫn đường cho ngươi ah.”Tô Tín giống như cười mà không phải cười nói: “Miễn phí?”Phương Hạo xấu hổ chà tay vào nhau, nói: “Cao thủ huynh là người hào phóng như vậy, nhất định sẽ cho ta một ít thù lao đúng không?”“Cao thủ huynh là người tiêu sái, nhất định sẽ không quan tâm tục vật như bạc, đan dược gì đó, công pháp cấp thấp các loại, tiện tay khen thưởng ta một ít là được, ta không kén ăn.”Tô Tín nhìn Phương Hạo, hắn mỉm cười, người này đúng là thú vị.Hắn vốn cho rằng Phương Hạo sẽ nói lời gì đó đại nghĩa, không nghĩ tới da mặt hắn dày như vậy, hơn nữa còn tự nói công pháp và đan dược nữa chứ, Tô Tín mới lần âầu gặp võ giả da mặt dầy như vậy.Da mặt Phương Hạo dày thì dày nhưng hắn không ngu, không phải mỗi tên võ giả đều dám làm như hắn.Hắn dám như vậy là vì Tô Tín có thân phận Mạnh Thanh Trạch hiện tại mà thôi.Sư phụ Mạnh Thanh Trạch là ‘ Tứ Tuyệt Tán Nhân ’ Tông Hạo Dương, đây chính là nhân vật hiệp sĩ giao du rộng rãi, hắn có danh tiếng tốt trong võ lâm, Mạnh Thanh Trạch thân là đồ đệ của hắn thì phẩm hạnh không kém chút nào.Trước kia Tô Tín trượng nghĩa ra tay cứu Yến Khuynh Tuyết, Phương Hạo cũng nhìn vào trong mắt, dù sao hắn xem ra Mạnh Thanh Trạch là cao thủ Nhân Bảng, thực lực cường đại, có tâm tư hiệp nghĩa.Như vậy Mạnh Thanh Trạch có cự tuyệt hắn cũng sẽ không quá mức, nếu đổi thành một gia hỏa hung thần ác sát thì Phương Hạo không dám tìm tới cửa.Nếu hắn biết thân phận chân chính của Tô Tín là Tô Tín trong Hắc bảng, càng là bang chủ tâm ngoan thủ lạt nổi danh Thường Ninh phủ thì hắn chắc chắn không cười nổi.“Đi, trong khoảng thời gian ta ở thành Thương Sơn này, ngươi đi theo ta.”Tô Tín suy nghĩ và quyết định lưu hắn lại.Hắn cũng chưa quen thuộc người hoặc việc trong thành Thương Sơn, có Phương Hạo là rắn rít địa phương ở bên cạnh giảng giải cũng dễ làm hơn nhiều.Huống hồ Phương Hạo này nhìn rất thông minh, bảo hắn xử lý một ít việc cũng dễ dàng.Nghe được Tô Tín đáp ứng nhận lấy hắn, Phương Hạo lập tức đại hỉ nói: “Ha ha! Ta biết ngay cao thủ huynh ngươi nhất định sẽ nhận lấy ta, Phương Hạo ta làm được cái gì lớn nhưng có thể xem như mật thám trong thành Thương Sơn, thậm chí là cả Tương Nam không có gì ta không biết.Tô Tín ném cho hắn một lọ đan dược và nói: “Đừng gọi ta cao thủ huynh, ta nghe không được tự nhiên, đây là đan dược ứng trước cho ngươi, chờ tới lúc ta rời khỏi thành Thương Sơn sẽ cho ngươi một ít.”Tô Tín cho hắn là Thiếu Lâm Tiểu Hoàn đan, lần trước hắn rút thưởng đạt được một ít, dùng một bộ phận còn thừa lại ba viên đủ cho Phương Hạo dùng.
Không thể không nói Lục Phiến Môn an bài thân phận giả cho Tô Tín vô cùng dụng tâm.
Sư phụ sớm chết nhiều năm vẫn có lực uy h**p đủ để chấn nhiếp không ít bọn đạo chích.
Tối thiểu Yến Trọng Hằng được Trương Nghiễm khuyên bảo cũng bỏ qua tâm tư gây phiền toái cho Tô Tín.
Trương Nghiễm cũng âm thầm thở ra một hơi, đối phương là mãnh long quá giang, chính mình là rắn rít địa phương, tuy không thể làm gì đối phương nhưng tốt nhất không xung đột mới là tốt nhất.
Rắn rít địa phương trong thành Thương Sơn cũng không chỉ có một mình Yến Trọng Hằng, hắn cũng không liều lưỡng bại câu thương với Mạnh Thanh Trạch, làm như vậy chỉ làm đám người Yến Thư Hằng chiếm lấy đại tiện nghi.
Lúc này Tô Tín còn không biết ý định của Yến Trọng Hằng, hắn đang ở khách sạn tốt nhất trong thành, tùy thời chuẩn bị xin đợi bọn họ tới.
Tô Tín nhất định đợi không được, đối tượng chính của hắn chính là Yến Khuynh Tuyết sẽ đích thân đến mời chào, vậy mà cũng không có thực hiện.
Tô Tín vuốt cằm lẩm bẩm: “Chẳng lẽ ta trang bức quá mức làm cho đối phương không dám tới? Nếu như vậy chẳng phải ta biến khéo thành vụng?”
Tô Tín cân nhắc nhân tâm vô cùng thấu triệt, hắn cũng phân tích ra suy nghĩ của Yến Khuynh Tuyết hiện tại, sau khi có kết quả Tô Tín lại cười khổ.
Hắn dùng hết tâm tư chế tạo ra hình tượng thực lực cường đại, thiếu niên hiệp sĩ lưu lạc chân trời xa xăm, ngực có chính khí và không bị trói buộc.
Hình tượng này chính là hình tượng đại đa số thiếu nữ vẫn si mê, hắn tin tưởng Yến Khuynh Tuyết nhất định sẽ có hảo cảm với hắn.
Không biết làm sao hắn làm quá mức, vậy mà làm cho đối phương không dám tới cửa mời chào, việc này làm cho kế hoạch tiếp cận Yến Khuynh Tuyết của hắn thất bại thảm hại.
Nếu hêện tại hắn chủ động đưa tới cửa nhất định sẽ làm người khác hoài nghi.
“Bỏ đi, cùng lắm ta suy nghĩ biện pháp khác tới gần Yến Khuynh Tuyết là được.”
“Thời điểm Tô Tín muốn nghỉ ngơi, bên ngoài có tiếng đập cửa vang lên, Tô Tín mở cửa, ở trước cửa chính là võ giả Phương Hạo hắn gặp lúc ở phong vân lôi.”
Vừa nhìn thấy Tô Tín, Phương Hạo lập tức tươi cười nịnh nọt, hắn nói: “Cao thủ huynh, ngươi gạt ta thật khổ ah, sao ngươi không nói sớm mình là Mạnh Thanh Trạch cường giả Nhân Bảng chứ?”
Tô Tín khoát tay nói: “Lúc vừa gặp mặt ta có nói mình là Mạnh Thanh Trạch, chẳng lẽ ta còn cần phải ồn ào lớn tiếng nói cho tất cả mọi người biết mình có tên trong Nhân Bảng sao?”
Phương Hạo lập tức nghẹn lời, khi đó Tô Tín cũng không có lộ ra khí tức võ giả Tiên Thiên, người bình thường ai có thể kéo suy nghĩ lên cường giả Nhân Bảng cơ chứ?
Lúc này Phương Hạo cũng bỏ những suy nghĩ khác qua một bên, những chuyện này không phải trọng điểm.
Hắn nhìn qua Tô Tín và khát vọng nói: “Cao thủ huynh, ngươi có thu thủ hạ hay không? Ngươi chưa quen cuộc sống trong thành Thương Sơn này, ta có thể làm tiểu đệ dẫn đường cho ngươi ah.”
Tô Tín giống như cười mà không phải cười nói: “Miễn phí?”
Phương Hạo xấu hổ chà tay vào nhau, nói: “Cao thủ huynh là người hào phóng như vậy, nhất định sẽ cho ta một ít thù lao đúng không?”
“Cao thủ huynh là người tiêu sái, nhất định sẽ không quan tâm tục vật như bạc, đan dược gì đó, công pháp cấp thấp các loại, tiện tay khen thưởng ta một ít là được, ta không kén ăn.”
Tô Tín nhìn Phương Hạo, hắn mỉm cười, người này đúng là thú vị.
Hắn vốn cho rằng Phương Hạo sẽ nói lời gì đó đại nghĩa, không nghĩ tới da mặt hắn dày như vậy, hơn nữa còn tự nói công pháp và đan dược nữa chứ, Tô Tín mới lần âầu gặp võ giả da mặt dầy như vậy.
Da mặt Phương Hạo dày thì dày nhưng hắn không ngu, không phải mỗi tên võ giả đều dám làm như hắn.
Hắn dám như vậy là vì Tô Tín có thân phận Mạnh Thanh Trạch hiện tại mà thôi.
Sư phụ Mạnh Thanh Trạch là ‘ Tứ Tuyệt Tán Nhân ’ Tông Hạo Dương, đây chính là nhân vật hiệp sĩ giao du rộng rãi, hắn có danh tiếng tốt trong võ lâm, Mạnh Thanh Trạch thân là đồ đệ của hắn thì phẩm hạnh không kém chút nào.
Trước kia Tô Tín trượng nghĩa ra tay cứu Yến Khuynh Tuyết, Phương Hạo cũng nhìn vào trong mắt, dù sao hắn xem ra Mạnh Thanh Trạch là cao thủ Nhân Bảng, thực lực cường đại, có tâm tư hiệp nghĩa.
Như vậy Mạnh Thanh Trạch có cự tuyệt hắn cũng sẽ không quá mức, nếu đổi thành một gia hỏa hung thần ác sát thì Phương Hạo không dám tìm tới cửa.
Nếu hắn biết thân phận chân chính của Tô Tín là Tô Tín trong Hắc bảng, càng là bang chủ tâm ngoan thủ lạt nổi danh Thường Ninh phủ thì hắn chắc chắn không cười nổi.
“Đi, trong khoảng thời gian ta ở thành Thương Sơn này, ngươi đi theo ta.”
Tô Tín suy nghĩ và quyết định lưu hắn lại.
Hắn cũng chưa quen thuộc người hoặc việc trong thành Thương Sơn, có Phương Hạo là rắn rít địa phương ở bên cạnh giảng giải cũng dễ làm hơn nhiều.
Huống hồ Phương Hạo này nhìn rất thông minh, bảo hắn xử lý một ít việc cũng dễ dàng.
Nghe được Tô Tín đáp ứng nhận lấy hắn, Phương Hạo lập tức đại hỉ nói: “Ha ha! Ta biết ngay cao thủ huynh ngươi nhất định sẽ nhận lấy ta, Phương Hạo ta làm được cái gì lớn nhưng có thể xem như mật thám trong thành Thương Sơn, thậm chí là cả Tương Nam không có gì ta không biết.
Tô Tín ném cho hắn một lọ đan dược và nói: “Đừng gọi ta cao thủ huynh, ta nghe không được tự nhiên, đây là đan dược ứng trước cho ngươi, chờ tới lúc ta rời khỏi thành Thương Sơn sẽ cho ngươi một ít.”
Tô Tín cho hắn là Thiếu Lâm Tiểu Hoàn đan, lần trước hắn rút thưởng đạt được một ít, dùng một bộ phận còn thừa lại ba viên đủ cho Phương Hạo dùng.
Tối Cường Phản Phái Hệ ThốngTác giả: Phong Thất NguyệtTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa HuyễnTừ trong căn nhà nhỏ đổ nát tỏa ra ánh đèn mông lung mờ ảo, chỉ có thể thấy thấp thoáng một hình bóng gầy còm, bé nhỏ co quắp bên cạnh bàn. Tô Hinh Nhi cẩn thận cầm nửa miếng bánh ngô đã mốc meo lên và không ngừng nuốt nước bọt. - Không! Mình không thể ăn, phần này phải để dành cho ca ca. Tô Hinh Nhi cố kiềm chế cơn đói đang kêu réo, đặt miếng bánh ngô về lại bát. Nhìn thiếu niên nằm trên chiếc giường cũ nát, mắt Tô Hinh Nhi bỗng đỏ lên. - Hu hu hu! Ca Ca nhất định phải tỉnh lại đấy, Hinh Nhi vô dụng quá, cái gì cũng không biết, chỉ biết khóc thôi, muốn đến quầy thuốc trộm ít thuốc về, thế mà lại bị chưởng quầy bắt được, đến chiếc vòng mà mẹ để lại cũng bị người ta cướp đi mất. Khóc một hồi, Hinh Nhi lau khô khóe mắt, tâm trạng bình ổn lại. Cô cẩn thận trèo lên vò gạo, đếm những hạt gạo còn lại, chỉ có chín mươi hạt. Cẩn thận đếm ra ba mươi hạt, Hinh Nhi bắt đầu nhóm lửa nấu cơm. Tuy cô chỉ mới bảy tuổi nhưng những đứa bé nghèo sớm biết làm việc nhà, những thứ này lúc năm tuổi cô đã… Không thể không nói Lục Phiến Môn an bài thân phận giả cho Tô Tín vô cùng dụng tâm.Sư phụ sớm chết nhiều năm vẫn có lực uy h**p đủ để chấn nhiếp không ít bọn đạo chích.Tối thiểu Yến Trọng Hằng được Trương Nghiễm khuyên bảo cũng bỏ qua tâm tư gây phiền toái cho Tô Tín.Trương Nghiễm cũng âm thầm thở ra một hơi, đối phương là mãnh long quá giang, chính mình là rắn rít địa phương, tuy không thể làm gì đối phương nhưng tốt nhất không xung đột mới là tốt nhất.Rắn rít địa phương trong thành Thương Sơn cũng không chỉ có một mình Yến Trọng Hằng, hắn cũng không liều lưỡng bại câu thương với Mạnh Thanh Trạch, làm như vậy chỉ làm đám người Yến Thư Hằng chiếm lấy đại tiện nghi.Lúc này Tô Tín còn không biết ý định của Yến Trọng Hằng, hắn đang ở khách sạn tốt nhất trong thành, tùy thời chuẩn bị xin đợi bọn họ tới.Tô Tín nhất định đợi không được, đối tượng chính của hắn chính là Yến Khuynh Tuyết sẽ đích thân đến mời chào, vậy mà cũng không có thực hiện.Tô Tín vuốt cằm lẩm bẩm: “Chẳng lẽ ta trang bức quá mức làm cho đối phương không dám tới? Nếu như vậy chẳng phải ta biến khéo thành vụng?”Tô Tín cân nhắc nhân tâm vô cùng thấu triệt, hắn cũng phân tích ra suy nghĩ của Yến Khuynh Tuyết hiện tại, sau khi có kết quả Tô Tín lại cười khổ.Hắn dùng hết tâm tư chế tạo ra hình tượng thực lực cường đại, thiếu niên hiệp sĩ lưu lạc chân trời xa xăm, ngực có chính khí và không bị trói buộc.Hình tượng này chính là hình tượng đại đa số thiếu nữ vẫn si mê, hắn tin tưởng Yến Khuynh Tuyết nhất định sẽ có hảo cảm với hắn.Không biết làm sao hắn làm quá mức, vậy mà làm cho đối phương không dám tới cửa mời chào, việc này làm cho kế hoạch tiếp cận Yến Khuynh Tuyết của hắn thất bại thảm hại.Nếu hêện tại hắn chủ động đưa tới cửa nhất định sẽ làm người khác hoài nghi.“Bỏ đi, cùng lắm ta suy nghĩ biện pháp khác tới gần Yến Khuynh Tuyết là được.”“Thời điểm Tô Tín muốn nghỉ ngơi, bên ngoài có tiếng đập cửa vang lên, Tô Tín mở cửa, ở trước cửa chính là võ giả Phương Hạo hắn gặp lúc ở phong vân lôi.”Vừa nhìn thấy Tô Tín, Phương Hạo lập tức tươi cười nịnh nọt, hắn nói: “Cao thủ huynh, ngươi gạt ta thật khổ ah, sao ngươi không nói sớm mình là Mạnh Thanh Trạch cường giả Nhân Bảng chứ?”Tô Tín khoát tay nói: “Lúc vừa gặp mặt ta có nói mình là Mạnh Thanh Trạch, chẳng lẽ ta còn cần phải ồn ào lớn tiếng nói cho tất cả mọi người biết mình có tên trong Nhân Bảng sao?”Phương Hạo lập tức nghẹn lời, khi đó Tô Tín cũng không có lộ ra khí tức võ giả Tiên Thiên, người bình thường ai có thể kéo suy nghĩ lên cường giả Nhân Bảng cơ chứ?Lúc này Phương Hạo cũng bỏ những suy nghĩ khác qua một bên, những chuyện này không phải trọng điểm.Hắn nhìn qua Tô Tín và khát vọng nói: “Cao thủ huynh, ngươi có thu thủ hạ hay không? Ngươi chưa quen cuộc sống trong thành Thương Sơn này, ta có thể làm tiểu đệ dẫn đường cho ngươi ah.”Tô Tín giống như cười mà không phải cười nói: “Miễn phí?”Phương Hạo xấu hổ chà tay vào nhau, nói: “Cao thủ huynh là người hào phóng như vậy, nhất định sẽ cho ta một ít thù lao đúng không?”“Cao thủ huynh là người tiêu sái, nhất định sẽ không quan tâm tục vật như bạc, đan dược gì đó, công pháp cấp thấp các loại, tiện tay khen thưởng ta một ít là được, ta không kén ăn.”Tô Tín nhìn Phương Hạo, hắn mỉm cười, người này đúng là thú vị.Hắn vốn cho rằng Phương Hạo sẽ nói lời gì đó đại nghĩa, không nghĩ tới da mặt hắn dày như vậy, hơn nữa còn tự nói công pháp và đan dược nữa chứ, Tô Tín mới lần âầu gặp võ giả da mặt dầy như vậy.Da mặt Phương Hạo dày thì dày nhưng hắn không ngu, không phải mỗi tên võ giả đều dám làm như hắn.Hắn dám như vậy là vì Tô Tín có thân phận Mạnh Thanh Trạch hiện tại mà thôi.Sư phụ Mạnh Thanh Trạch là ‘ Tứ Tuyệt Tán Nhân ’ Tông Hạo Dương, đây chính là nhân vật hiệp sĩ giao du rộng rãi, hắn có danh tiếng tốt trong võ lâm, Mạnh Thanh Trạch thân là đồ đệ của hắn thì phẩm hạnh không kém chút nào.Trước kia Tô Tín trượng nghĩa ra tay cứu Yến Khuynh Tuyết, Phương Hạo cũng nhìn vào trong mắt, dù sao hắn xem ra Mạnh Thanh Trạch là cao thủ Nhân Bảng, thực lực cường đại, có tâm tư hiệp nghĩa.Như vậy Mạnh Thanh Trạch có cự tuyệt hắn cũng sẽ không quá mức, nếu đổi thành một gia hỏa hung thần ác sát thì Phương Hạo không dám tìm tới cửa.Nếu hắn biết thân phận chân chính của Tô Tín là Tô Tín trong Hắc bảng, càng là bang chủ tâm ngoan thủ lạt nổi danh Thường Ninh phủ thì hắn chắc chắn không cười nổi.“Đi, trong khoảng thời gian ta ở thành Thương Sơn này, ngươi đi theo ta.”Tô Tín suy nghĩ và quyết định lưu hắn lại.Hắn cũng chưa quen thuộc người hoặc việc trong thành Thương Sơn, có Phương Hạo là rắn rít địa phương ở bên cạnh giảng giải cũng dễ làm hơn nhiều.Huống hồ Phương Hạo này nhìn rất thông minh, bảo hắn xử lý một ít việc cũng dễ dàng.Nghe được Tô Tín đáp ứng nhận lấy hắn, Phương Hạo lập tức đại hỉ nói: “Ha ha! Ta biết ngay cao thủ huynh ngươi nhất định sẽ nhận lấy ta, Phương Hạo ta làm được cái gì lớn nhưng có thể xem như mật thám trong thành Thương Sơn, thậm chí là cả Tương Nam không có gì ta không biết.Tô Tín ném cho hắn một lọ đan dược và nói: “Đừng gọi ta cao thủ huynh, ta nghe không được tự nhiên, đây là đan dược ứng trước cho ngươi, chờ tới lúc ta rời khỏi thành Thương Sơn sẽ cho ngươi một ít.”Tô Tín cho hắn là Thiếu Lâm Tiểu Hoàn đan, lần trước hắn rút thưởng đạt được một ít, dùng một bộ phận còn thừa lại ba viên đủ cho Phương Hạo dùng.