Từ trong căn nhà nhỏ đổ nát tỏa ra ánh đèn mông lung mờ ảo, chỉ có thể thấy thấp thoáng một hình bóng gầy còm, bé nhỏ co quắp bên cạnh bàn. Tô Hinh Nhi cẩn thận cầm nửa miếng bánh ngô đã mốc meo lên và không ngừng nuốt nước bọt. - Không! Mình không thể ăn, phần này phải để dành cho ca ca. Tô Hinh Nhi cố kiềm chế cơn đói đang kêu réo, đặt miếng bánh ngô về lại bát. Nhìn thiếu niên nằm trên chiếc giường cũ nát, mắt Tô Hinh Nhi bỗng đỏ lên. - Hu hu hu! Ca Ca nhất định phải tỉnh lại đấy, Hinh Nhi vô dụng quá, cái gì cũng không biết, chỉ biết khóc thôi, muốn đến quầy thuốc trộm ít thuốc về, thế mà lại bị chưởng quầy bắt được, đến chiếc vòng mà mẹ để lại cũng bị người ta cướp đi mất. Khóc một hồi, Hinh Nhi lau khô khóe mắt, tâm trạng bình ổn lại. Cô cẩn thận trèo lên vò gạo, đếm những hạt gạo còn lại, chỉ có chín mươi hạt. Cẩn thận đếm ra ba mươi hạt, Hinh Nhi bắt đầu nhóm lửa nấu cơm. Tuy cô chỉ mới bảy tuổi nhưng những đứa bé nghèo sớm biết làm việc nhà, những thứ này lúc năm tuổi cô đã…

Chương 533: Thu đồ đệ thất bại (1)

Tối Cường Phản Phái Hệ ThốngTác giả: Phong Thất NguyệtTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa HuyễnTừ trong căn nhà nhỏ đổ nát tỏa ra ánh đèn mông lung mờ ảo, chỉ có thể thấy thấp thoáng một hình bóng gầy còm, bé nhỏ co quắp bên cạnh bàn. Tô Hinh Nhi cẩn thận cầm nửa miếng bánh ngô đã mốc meo lên và không ngừng nuốt nước bọt. - Không! Mình không thể ăn, phần này phải để dành cho ca ca. Tô Hinh Nhi cố kiềm chế cơn đói đang kêu réo, đặt miếng bánh ngô về lại bát. Nhìn thiếu niên nằm trên chiếc giường cũ nát, mắt Tô Hinh Nhi bỗng đỏ lên. - Hu hu hu! Ca Ca nhất định phải tỉnh lại đấy, Hinh Nhi vô dụng quá, cái gì cũng không biết, chỉ biết khóc thôi, muốn đến quầy thuốc trộm ít thuốc về, thế mà lại bị chưởng quầy bắt được, đến chiếc vòng mà mẹ để lại cũng bị người ta cướp đi mất. Khóc một hồi, Hinh Nhi lau khô khóe mắt, tâm trạng bình ổn lại. Cô cẩn thận trèo lên vò gạo, đếm những hạt gạo còn lại, chỉ có chín mươi hạt. Cẩn thận đếm ra ba mươi hạt, Hinh Nhi bắt đầu nhóm lửa nấu cơm. Tuy cô chỉ mới bảy tuổi nhưng những đứa bé nghèo sớm biết làm việc nhà, những thứ này lúc năm tuổi cô đã… Đối với nhi tử như Đỗ Thần, Đỗ gia chủ rất hài lòng.Đỗ Thần là con riêng của hắn nhưng Đỗ gia chủ lại không có cảm giác chán ghét gì.Đỗ gia bọn họ chỉ nhìn sự thạt, chỉ cần ngươi có thể biểu hiện ra thực lực xứng đáng, mặc kệ ngươi có phải con riêng hay không đều đạt được địa vị nên có.Nhưng Đỗ Thần trước kia biểu hiện thật sự không tốt, chỉ có thể nói là thường thường không có gì lạ.Trong thời gian gần đây nhi tử của mình bỗng nhiên nổi tiếng, tích lũy thâm hậu và bùng phát, hơn nữa còn đuổi kịp những người được bồi dưỡng tỉ mỉ, hơn nữa còn giẫm nát thế hệ trẻ Trương gia dưới chân, Đỗ gia chủ vô cùng hài lòng.Dù sao hai mươi năm qua hắn cũng không có đầu tư tài nguyên gì cho đứa con này, không nghĩ tới đối phương vẫn có thể làm được như vậy.Đỗ gia chủ nhìn Đỗ Thần nói:- Đạo trưởng coi trọng ngươi như thế, ngươi nên cảm tạ đạo trưởng.Đỗ Thần nhu thuận chắp tay với Tô Tín và nói:- Đa tạ đạo trưởng khen ngợi.Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, những đệ tử Đỗ gia khác ghen ghét.Vốn chỉ là đứa con riêng trong mắt bọn họ, kết quả bỗng nhiên giẫm lên đầu bọn họ không nói, còn được phần đông trưởng lão và gia chủ xem trọng.Hiện tại còn được cường giả không kém gì gia chủ khen ngợi con riêng như Đỗ Thần, nội tâm bọn họ không cam lòng.Dùng mức độ xem trọng của gia chủ với vị môn khách này có thể thấy được, sau khi được đạo trưởng khen ngợi, địa vị Đỗ Thần tại Đỗ gia khẳng định sẽ tăng lên một đoạn.Tô Tín gật gật đầu, hắn nhận Đỗ Thần thi lễ, bỗng nhiên nói:- Đỗ gia chủ, bần đạo vừa rồi phúc chí tâm linh, bỗng nhiên có suy nghĩ, nếu hắn có duyên với ta, ta muốn thu hắn làm đồ đệ, không biết Đỗ gia chủ nghĩ như thế nào?Được cường giả Thần Cung Cảnh vừa ý muốn thu con mình làm đồ đệ, điểm ấy Đỗ gia chủ sẽ không phản đối.Bản thân Tô Tín là môn khách Đỗ gia, quan hệ song phương là một thuê một thu lợi ích, chỉ là một trận giao dịch mà thôi.Hiện tại Tô Tín muốn thu nhi tử của mình làm đồ đệ, quan hệ giữa hai bên sẽ tiến thêm một bước dài, chính mình hoàn toàn có thể bằng vào tầng quan hệ này giữ chặt đối phương tại Đỗ gia.Phải biết rằng lúc này trên giang hồ danh phận sư đồ vô cùng quan trọng.Sư phụ sư phụ, như thầy như cha.Ngươi thu một đồ đệ tương đương thu nhi tử, ngươi có thể mắt nhìn con mình xảy ra chuyện sao?Cho nên Đỗ gia chủ lập tức muốn mở miệng đáp ứng, lúc này Ngụy Trường Phong im lặng một hồi lại bỗng nhiên nói:- Đỗ Thần dùng là đao, Thanh Huyền tử đạo trưởng ngươi dùng là kiếm, ngươi thu hắn làm đồ đệ có phải quá không phù hợp hay sao?Nhìn thấy Ngụy Trường Phong bỗng nhiên nhảy ra gây sự, Tô Tín cũng không bỏ qua.Lần thứ nhất cũng thôi, đối phương hoài nghi nhưng lại lại để cho thân phận của mình càng thêm vững chắc, nhưng lúc này đây hắn nhưng lại thiếu chút nữa xấu chính mình đại sự.Tô Tín nhìn hắn sau đó thản nhiên nói:- Ngụy trưởng lão nói sai rồi, ai nói sử dụng kiếm không thể dạy sử dụng đao? Võ công trong thiên hạ trăm sông đổ vào một biển, nhất pháp thông vạn pháp thông, ta muốn dạy Đỗ Thần cũng không phải đao pháp, mà là võ đạo.Ngụy Trường Phong cười nhạo nói:- Thanh Huyền tử đạo trưởng nói thật hay, không biết còn tưởng rằng ngài là Nguyên Thần Cảnh võ đạo tông sư đấy.- Còn võ đạo? Ngươi tu thái thượng vong tình đạo là vong tình, nhưng ngươi mạnh hơn nữa cũng chỉ là Thần Cung Cảnh mà thôi, nói cái gì nhất pháp thông vạn pháp thông võ đạo, ngươi nói chuyện quá khoác lác.- Ngụy trưởng lão, có chút thời điểm không nên nói quá vẹn toàn, có nhiều thứ ngươi làm không được nhưng không có nghĩa người khác không làm được.Tô Tín duỗi một tay ra, hắn dùng chỉ thay kiếm b*n r* kiếm khí dài cả thước.- Đây là kiếm, sắc bén quả quyết chủ sát phạt, phá diệt tất cả cản trở!Một đạo kiếm khí bay lên cao nhưng lại mang theo lực lượng kh*ng b*, phía trên còn mang theo phát diệt kiếm ý.Dùng chưởng làm đao, một đám đao mang bay ra, thế lớn lực trầm vô cùng sắc bén, một đao có thể diệt vạn vật thế gian.- Đây là đao, đao thế vô song, tận trảm thương sinh, nó cũng có thể phá diệt thiên hạ.Tô Tín lại nắm tay thành quyền đấm về phía trước, đồng thời có được quyền thế hạo nhiên.- Đây là quyền, quyền thế ngập trời, phá diệt chư thiên, mặc ngươi ngàn vạn võ đạo, ta một quyền là phá được.

Đối với nhi tử như Đỗ Thần, Đỗ gia chủ rất hài lòng.

Đỗ Thần là con riêng của hắn nhưng Đỗ gia chủ lại không có cảm giác chán ghét gì.

Đỗ gia bọn họ chỉ nhìn sự thạt, chỉ cần ngươi có thể biểu hiện ra thực lực xứng đáng, mặc kệ ngươi có phải con riêng hay không đều đạt được địa vị nên có.

Nhưng Đỗ Thần trước kia biểu hiện thật sự không tốt, chỉ có thể nói là thường thường không có gì lạ.

Trong thời gian gần đây nhi tử của mình bỗng nhiên nổi tiếng, tích lũy thâm hậu và bùng phát, hơn nữa còn đuổi kịp những người được bồi dưỡng tỉ mỉ, hơn nữa còn giẫm nát thế hệ trẻ Trương gia dưới chân, Đỗ gia chủ vô cùng hài lòng.

Dù sao hai mươi năm qua hắn cũng không có đầu tư tài nguyên gì cho đứa con này, không nghĩ tới đối phương vẫn có thể làm được như vậy.

Đỗ gia chủ nhìn Đỗ Thần nói:

- Đạo trưởng coi trọng ngươi như thế, ngươi nên cảm tạ đạo trưởng.

Đỗ Thần nhu thuận chắp tay với Tô Tín và nói:

- Đa tạ đạo trưởng khen ngợi.

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, những đệ tử Đỗ gia khác ghen ghét.

Vốn chỉ là đứa con riêng trong mắt bọn họ, kết quả bỗng nhiên giẫm lên đầu bọn họ không nói, còn được phần đông trưởng lão và gia chủ xem trọng.

Hiện tại còn được cường giả không kém gì gia chủ khen ngợi con riêng như Đỗ Thần, nội tâm bọn họ không cam lòng.

Dùng mức độ xem trọng của gia chủ với vị môn khách này có thể thấy được, sau khi được đạo trưởng khen ngợi, địa vị Đỗ Thần tại Đỗ gia khẳng định sẽ tăng lên một đoạn.

Tô Tín gật gật đầu, hắn nhận Đỗ Thần thi lễ, bỗng nhiên nói:

- Đỗ gia chủ, bần đạo vừa rồi phúc chí tâm linh, bỗng nhiên có suy nghĩ, nếu hắn có duyên với ta, ta muốn thu hắn làm đồ đệ, không biết Đỗ gia chủ nghĩ như thế nào?

Được cường giả Thần Cung Cảnh vừa ý muốn thu con mình làm đồ đệ, điểm ấy Đỗ gia chủ sẽ không phản đối.

Bản thân Tô Tín là môn khách Đỗ gia, quan hệ song phương là một thuê một thu lợi ích, chỉ là một trận giao dịch mà thôi.

Hiện tại Tô Tín muốn thu nhi tử của mình làm đồ đệ, quan hệ giữa hai bên sẽ tiến thêm một bước dài, chính mình hoàn toàn có thể bằng vào tầng quan hệ này giữ chặt đối phương tại Đỗ gia.

Phải biết rằng lúc này trên giang hồ danh phận sư đồ vô cùng quan trọng.

Sư phụ sư phụ, như thầy như cha.

Ngươi thu một đồ đệ tương đương thu nhi tử, ngươi có thể mắt nhìn con mình xảy ra chuyện sao?

Cho nên Đỗ gia chủ lập tức muốn mở miệng đáp ứng, lúc này Ngụy Trường Phong im lặng một hồi lại bỗng nhiên nói:

- Đỗ Thần dùng là đao, Thanh Huyền tử đạo trưởng ngươi dùng là kiếm, ngươi thu hắn làm đồ đệ có phải quá không phù hợp hay sao?

Nhìn thấy Ngụy Trường Phong bỗng nhiên nhảy ra gây sự, Tô Tín cũng không bỏ qua.

Lần thứ nhất cũng thôi, đối phương hoài nghi nhưng lại lại để cho thân phận của mình càng thêm vững chắc, nhưng lúc này đây hắn nhưng lại thiếu chút nữa xấu chính mình đại sự.

Tô Tín nhìn hắn sau đó thản nhiên nói:

- Ngụy trưởng lão nói sai rồi, ai nói sử dụng kiếm không thể dạy sử dụng đao? Võ công trong thiên hạ trăm sông đổ vào một biển, nhất pháp thông vạn pháp thông, ta muốn dạy Đỗ Thần cũng không phải đao pháp, mà là võ đạo.

Ngụy Trường Phong cười nhạo nói:

- Thanh Huyền tử đạo trưởng nói thật hay, không biết còn tưởng rằng ngài là Nguyên Thần Cảnh võ đạo tông sư đấy.

- Còn võ đạo? Ngươi tu thái thượng vong tình đạo là vong tình, nhưng ngươi mạnh hơn nữa cũng chỉ là Thần Cung Cảnh mà thôi, nói cái gì nhất pháp thông vạn pháp thông võ đạo, ngươi nói chuyện quá khoác lác.

- Ngụy trưởng lão, có chút thời điểm không nên nói quá vẹn toàn, có nhiều thứ ngươi làm không được nhưng không có nghĩa người khác không làm được.

Tô Tín duỗi một tay ra, hắn dùng chỉ thay kiếm b*n r* kiếm khí dài cả thước.

- Đây là kiếm, sắc bén quả quyết chủ sát phạt, phá diệt tất cả cản trở!

Một đạo kiếm khí bay lên cao nhưng lại mang theo lực lượng kh*ng b*, phía trên còn mang theo phát diệt kiếm ý.

Dùng chưởng làm đao, một đám đao mang bay ra, thế lớn lực trầm vô cùng sắc bén, một đao có thể diệt vạn vật thế gian.

- Đây là đao, đao thế vô song, tận trảm thương sinh, nó cũng có thể phá diệt thiên hạ.

Tô Tín lại nắm tay thành quyền đấm về phía trước, đồng thời có được quyền thế hạo nhiên.

- Đây là quyền, quyền thế ngập trời, phá diệt chư thiên, mặc ngươi ngàn vạn võ đạo, ta một quyền là phá được.

Tối Cường Phản Phái Hệ ThốngTác giả: Phong Thất NguyệtTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa HuyễnTừ trong căn nhà nhỏ đổ nát tỏa ra ánh đèn mông lung mờ ảo, chỉ có thể thấy thấp thoáng một hình bóng gầy còm, bé nhỏ co quắp bên cạnh bàn. Tô Hinh Nhi cẩn thận cầm nửa miếng bánh ngô đã mốc meo lên và không ngừng nuốt nước bọt. - Không! Mình không thể ăn, phần này phải để dành cho ca ca. Tô Hinh Nhi cố kiềm chế cơn đói đang kêu réo, đặt miếng bánh ngô về lại bát. Nhìn thiếu niên nằm trên chiếc giường cũ nát, mắt Tô Hinh Nhi bỗng đỏ lên. - Hu hu hu! Ca Ca nhất định phải tỉnh lại đấy, Hinh Nhi vô dụng quá, cái gì cũng không biết, chỉ biết khóc thôi, muốn đến quầy thuốc trộm ít thuốc về, thế mà lại bị chưởng quầy bắt được, đến chiếc vòng mà mẹ để lại cũng bị người ta cướp đi mất. Khóc một hồi, Hinh Nhi lau khô khóe mắt, tâm trạng bình ổn lại. Cô cẩn thận trèo lên vò gạo, đếm những hạt gạo còn lại, chỉ có chín mươi hạt. Cẩn thận đếm ra ba mươi hạt, Hinh Nhi bắt đầu nhóm lửa nấu cơm. Tuy cô chỉ mới bảy tuổi nhưng những đứa bé nghèo sớm biết làm việc nhà, những thứ này lúc năm tuổi cô đã… Đối với nhi tử như Đỗ Thần, Đỗ gia chủ rất hài lòng.Đỗ Thần là con riêng của hắn nhưng Đỗ gia chủ lại không có cảm giác chán ghét gì.Đỗ gia bọn họ chỉ nhìn sự thạt, chỉ cần ngươi có thể biểu hiện ra thực lực xứng đáng, mặc kệ ngươi có phải con riêng hay không đều đạt được địa vị nên có.Nhưng Đỗ Thần trước kia biểu hiện thật sự không tốt, chỉ có thể nói là thường thường không có gì lạ.Trong thời gian gần đây nhi tử của mình bỗng nhiên nổi tiếng, tích lũy thâm hậu và bùng phát, hơn nữa còn đuổi kịp những người được bồi dưỡng tỉ mỉ, hơn nữa còn giẫm nát thế hệ trẻ Trương gia dưới chân, Đỗ gia chủ vô cùng hài lòng.Dù sao hai mươi năm qua hắn cũng không có đầu tư tài nguyên gì cho đứa con này, không nghĩ tới đối phương vẫn có thể làm được như vậy.Đỗ gia chủ nhìn Đỗ Thần nói:- Đạo trưởng coi trọng ngươi như thế, ngươi nên cảm tạ đạo trưởng.Đỗ Thần nhu thuận chắp tay với Tô Tín và nói:- Đa tạ đạo trưởng khen ngợi.Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, những đệ tử Đỗ gia khác ghen ghét.Vốn chỉ là đứa con riêng trong mắt bọn họ, kết quả bỗng nhiên giẫm lên đầu bọn họ không nói, còn được phần đông trưởng lão và gia chủ xem trọng.Hiện tại còn được cường giả không kém gì gia chủ khen ngợi con riêng như Đỗ Thần, nội tâm bọn họ không cam lòng.Dùng mức độ xem trọng của gia chủ với vị môn khách này có thể thấy được, sau khi được đạo trưởng khen ngợi, địa vị Đỗ Thần tại Đỗ gia khẳng định sẽ tăng lên một đoạn.Tô Tín gật gật đầu, hắn nhận Đỗ Thần thi lễ, bỗng nhiên nói:- Đỗ gia chủ, bần đạo vừa rồi phúc chí tâm linh, bỗng nhiên có suy nghĩ, nếu hắn có duyên với ta, ta muốn thu hắn làm đồ đệ, không biết Đỗ gia chủ nghĩ như thế nào?Được cường giả Thần Cung Cảnh vừa ý muốn thu con mình làm đồ đệ, điểm ấy Đỗ gia chủ sẽ không phản đối.Bản thân Tô Tín là môn khách Đỗ gia, quan hệ song phương là một thuê một thu lợi ích, chỉ là một trận giao dịch mà thôi.Hiện tại Tô Tín muốn thu nhi tử của mình làm đồ đệ, quan hệ giữa hai bên sẽ tiến thêm một bước dài, chính mình hoàn toàn có thể bằng vào tầng quan hệ này giữ chặt đối phương tại Đỗ gia.Phải biết rằng lúc này trên giang hồ danh phận sư đồ vô cùng quan trọng.Sư phụ sư phụ, như thầy như cha.Ngươi thu một đồ đệ tương đương thu nhi tử, ngươi có thể mắt nhìn con mình xảy ra chuyện sao?Cho nên Đỗ gia chủ lập tức muốn mở miệng đáp ứng, lúc này Ngụy Trường Phong im lặng một hồi lại bỗng nhiên nói:- Đỗ Thần dùng là đao, Thanh Huyền tử đạo trưởng ngươi dùng là kiếm, ngươi thu hắn làm đồ đệ có phải quá không phù hợp hay sao?Nhìn thấy Ngụy Trường Phong bỗng nhiên nhảy ra gây sự, Tô Tín cũng không bỏ qua.Lần thứ nhất cũng thôi, đối phương hoài nghi nhưng lại lại để cho thân phận của mình càng thêm vững chắc, nhưng lúc này đây hắn nhưng lại thiếu chút nữa xấu chính mình đại sự.Tô Tín nhìn hắn sau đó thản nhiên nói:- Ngụy trưởng lão nói sai rồi, ai nói sử dụng kiếm không thể dạy sử dụng đao? Võ công trong thiên hạ trăm sông đổ vào một biển, nhất pháp thông vạn pháp thông, ta muốn dạy Đỗ Thần cũng không phải đao pháp, mà là võ đạo.Ngụy Trường Phong cười nhạo nói:- Thanh Huyền tử đạo trưởng nói thật hay, không biết còn tưởng rằng ngài là Nguyên Thần Cảnh võ đạo tông sư đấy.- Còn võ đạo? Ngươi tu thái thượng vong tình đạo là vong tình, nhưng ngươi mạnh hơn nữa cũng chỉ là Thần Cung Cảnh mà thôi, nói cái gì nhất pháp thông vạn pháp thông võ đạo, ngươi nói chuyện quá khoác lác.- Ngụy trưởng lão, có chút thời điểm không nên nói quá vẹn toàn, có nhiều thứ ngươi làm không được nhưng không có nghĩa người khác không làm được.Tô Tín duỗi một tay ra, hắn dùng chỉ thay kiếm b*n r* kiếm khí dài cả thước.- Đây là kiếm, sắc bén quả quyết chủ sát phạt, phá diệt tất cả cản trở!Một đạo kiếm khí bay lên cao nhưng lại mang theo lực lượng kh*ng b*, phía trên còn mang theo phát diệt kiếm ý.Dùng chưởng làm đao, một đám đao mang bay ra, thế lớn lực trầm vô cùng sắc bén, một đao có thể diệt vạn vật thế gian.- Đây là đao, đao thế vô song, tận trảm thương sinh, nó cũng có thể phá diệt thiên hạ.Tô Tín lại nắm tay thành quyền đấm về phía trước, đồng thời có được quyền thế hạo nhiên.- Đây là quyền, quyền thế ngập trời, phá diệt chư thiên, mặc ngươi ngàn vạn võ đạo, ta một quyền là phá được.

Chương 533: Thu đồ đệ thất bại (1)