Từ trong căn nhà nhỏ đổ nát tỏa ra ánh đèn mông lung mờ ảo, chỉ có thể thấy thấp thoáng một hình bóng gầy còm, bé nhỏ co quắp bên cạnh bàn. Tô Hinh Nhi cẩn thận cầm nửa miếng bánh ngô đã mốc meo lên và không ngừng nuốt nước bọt. - Không! Mình không thể ăn, phần này phải để dành cho ca ca. Tô Hinh Nhi cố kiềm chế cơn đói đang kêu réo, đặt miếng bánh ngô về lại bát. Nhìn thiếu niên nằm trên chiếc giường cũ nát, mắt Tô Hinh Nhi bỗng đỏ lên. - Hu hu hu! Ca Ca nhất định phải tỉnh lại đấy, Hinh Nhi vô dụng quá, cái gì cũng không biết, chỉ biết khóc thôi, muốn đến quầy thuốc trộm ít thuốc về, thế mà lại bị chưởng quầy bắt được, đến chiếc vòng mà mẹ để lại cũng bị người ta cướp đi mất. Khóc một hồi, Hinh Nhi lau khô khóe mắt, tâm trạng bình ổn lại. Cô cẩn thận trèo lên vò gạo, đếm những hạt gạo còn lại, chỉ có chín mươi hạt. Cẩn thận đếm ra ba mươi hạt, Hinh Nhi bắt đầu nhóm lửa nấu cơm. Tuy cô chỉ mới bảy tuổi nhưng những đứa bé nghèo sớm biết làm việc nhà, những thứ này lúc năm tuổi cô đã…

Chương 624: Cái gì là kiếm (2)

Tối Cường Phản Phái Hệ ThốngTác giả: Phong Thất NguyệtTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa HuyễnTừ trong căn nhà nhỏ đổ nát tỏa ra ánh đèn mông lung mờ ảo, chỉ có thể thấy thấp thoáng một hình bóng gầy còm, bé nhỏ co quắp bên cạnh bàn. Tô Hinh Nhi cẩn thận cầm nửa miếng bánh ngô đã mốc meo lên và không ngừng nuốt nước bọt. - Không! Mình không thể ăn, phần này phải để dành cho ca ca. Tô Hinh Nhi cố kiềm chế cơn đói đang kêu réo, đặt miếng bánh ngô về lại bát. Nhìn thiếu niên nằm trên chiếc giường cũ nát, mắt Tô Hinh Nhi bỗng đỏ lên. - Hu hu hu! Ca Ca nhất định phải tỉnh lại đấy, Hinh Nhi vô dụng quá, cái gì cũng không biết, chỉ biết khóc thôi, muốn đến quầy thuốc trộm ít thuốc về, thế mà lại bị chưởng quầy bắt được, đến chiếc vòng mà mẹ để lại cũng bị người ta cướp đi mất. Khóc một hồi, Hinh Nhi lau khô khóe mắt, tâm trạng bình ổn lại. Cô cẩn thận trèo lên vò gạo, đếm những hạt gạo còn lại, chỉ có chín mươi hạt. Cẩn thận đếm ra ba mươi hạt, Hinh Nhi bắt đầu nhóm lửa nấu cơm. Tuy cô chỉ mới bảy tuổi nhưng những đứa bé nghèo sớm biết làm việc nhà, những thứ này lúc năm tuổi cô đã… Hướng Thiên Long hỏi như vậy, Tô Tín lại cười nói:- Vấn đề này rất đơn giản, kiếm chính là binh khí, binh khí là làm gì? Đương nhiên là dùng giết người.- Có thể giết người chính là kiếm, kiếm đạo cũng là đạo giết người, kiếm, chính là hung binh giết người!Vừa nói ra những lời này, đám người nơi đây trợn mắt há hốc mồm, lời nói tà đạo cực đoan như thế chỉ có võ giả tà đạo mới nói ra được, không nghĩ tới Tô Tín lại nói lời này trước mặt mọi người.- Quả thực chính là nói hưu nói vượn!Không đợi Hướng Thiên Long nói chuyện, một võ giả đã quát lớn đứng ra.Người này là võ giả Nguyên Thần Cảnh, chính là quán chủ Cửu Dương võ quán Đỗ Uy, đệ tử Hàn Thần Hiên của hắn cũng động thủ với Tô Tín tại quán rượu, kết cục có thể nghĩ, cho dù Tô Tín không có tận lực nhằm vào hắn nhưng cũng làm Hàn Thần Hiên trọng thương.Đỗ Uy cười lạnh nói:- Trên giang hồ đều đồn đãi Tô Tín ngươi giết máu chảy thành sông tại Giang Nam đạo, hiện tại xem ra ngươi đúng như lời đồn, đã thị sát khát máu thành tánh, đã đi vào ma đạo!- Kiếm giả không sợ hãi, dũng mãnh cấp tiến, chính là bách binh chi quân, ngươi lại nói nó là hung binh, đây quả thực là ngụy biện tà thuyết!Tô Tín mặt không đổi sắc hỏi ngược lại:- Ngươi sử dụng kiếm giết người, vậy nó tự nhiên là hung binh, kiếm giết người là kiếm giết người, có cái gì không đúng?- Chẳng lẽ Đỗ quán chủ dám nói trên kiếm của mình cho tới bây giờ không nhiễm máu tươi?Ngữ khí của Đỗ Uy hơi ngừng lại, hắn hừ lạnh nói:- Đỗ mỗ từng dùng kiếm giết người, nhưng ta chỉ giết kẻ làm việc ác bất tận.Tô Tín khoát tay nói:- Đều là giết người, có cái gì khác nhau chớ?Đang lúc Đỗ Uy muốn nói cái gì đó, Hướng Thiên Long lại nói:- Nếu hôm nay chúng ta luận kiếm, nếu cứ nói như thế này thì nói tới khi nào?- Vừa lúc tại hạ không tán thành ý kiến của Tô tiểu hữu, cho nên không bằng chúng ta nên đi xuống khoa tay múa chân một chút, nhìn xem ai lý giải sâu với kiếm đạo hơn.Mọi người nơi đây dùng ánh mắt quái dị nhìn Hướng Thiên Long.Ngươi một võ giả Nguyên Thần Cảnh đối phó một võ giả Thần Cung Cảnh còn nói năng hùng hồn như vậy, chẳng lẽ ngươi thật cho rằng vì báo thù cho nhi tử thì không biết xấu hổ hay sao?Sau đó Hướng Thiên Long nhân tiện nói:- Nhưng tại hạ là Nguyên Thần Cảnh, Tô tiểu hữu ngươi là Thần Cung Cảnh, cứ tỷ thí như vậy là tại hạ khi dễ ngươi.- Không bằng như vậy đi, chúng ta đều tự phong võ công, đơn thuần sử dụng kiếm đạo đọ sức một phen, như thế nào?Nghe được Hướng Thiên Long nói như vậy mọi người mới thoải mái.Hướng Thiên Long muốn giáo huấn Tô Tín cũng không có khả năng không muốn thể diện của mình.Song phương tự phong võ công, đơn thuần đọ sức kiếm kỹ, như vậy cũng nói qua được.Ngay cả như vậy, kỳ thật Hướng Thiên Long vẫn chiếm tiện nghi.Tuy Tô Tín có thanh danh lên cao trong võ lâm Trung Nguyên, nhưng hắn vẫn chỉ là tiểu bối mà thôi.Võ giả đối chiến, không chỉ khảo nghiệm cảnh giới, còn có kinh nghiệm, tầm mắt...Bọn họ xem ra, cho dù điều kiện tiên quyết tự phong nội lực, thời gian Hướng Thiên Long tập võ cũng lớn hơn tuổi của Tô Tín, tính toán như thế nào đều là Hướng Thiên Long chiếm tiện nghi.Tô Tín lại cười nói:- Nếu Hướng quán chủ có nhã hứng, tại hạ nguyện ý phụng bồi.Triệu Nguyên Điển au đầu nói ra:- Nếu không hai vị thôi đi, thưởng kiếm đại hội của chúng ta cũng không phải luận võ đại hội, vạn nhất có ngộ thương sẽ không tốt.Đối với Triệu Nguyên Điển mà nói, kết giao với Tô Tín thập phần quan trọng, nếu như có thể thông qua Tô Tín đổi lấy Đại Chu âm thầm ủng hộ hắn, như vậy Triệu Nguyên Điển dù cho biết rõ đây là bảo hổ lột da, cần bán đứng lợi ích Đông Tấn thì hắn cũng nguyện ý.Hướng Thiên Long với tư cách là đồ đệ của Diệu Vũ đại tướng quân Lâm Uy Viễn bị hàm oan trước kia, uy vọng của hắn tại Đông Tấn rất cao, tuy Thiên Long đạo tràng không có chính thức đầu nhập vào dưới trướng Triệu Nguyên Điển nhưng cũng là thế lực thân cận.Hai người này đối với Triệu Nguyên Điển mà nói đều thập phần hữu dụng, Triệu Nguyên Điển không muốn nhìn thấy bọn họ tự giết lẫn nhau.Đáng tiếc Hướng Thiên Long kiên quyết muốn báo thù cho nhi tử, nhi tử của hắn bị người ta tổn thương nặng như vậy, nếu mình không lấy lại danh dự, chẳng phải tương lai sẽ bị đồng đạo giang hồ cười nhạo.Cho nên Hướng Thiên Long trực tiếp từ chối:- Điện hạ, cái gọi là võ đạo cũng không phải dùng mồm mép là có thể phân biệt rõ ràng, phải trực tiếp động thủ mới tốt.Tô tin cũng nói:- Đúng vậy, Hướng quán chủ muốn xác minh võ đạo, ta với tư cách hậu bối cũng phụng bồi tới cùng.Khuyên can không có kết quả, Triệu Nguyên Điển đành phải cho hai người bọn họ động thủ.Hai người tự phong nội lực trước mặt mọi người, binh khí cũng đổi thành trường kiếm thép tinh bình thường, lúc này hào khí giương cung bạt kiếm.

Hướng Thiên Long hỏi như vậy, Tô Tín lại cười nói:

- Vấn đề này rất đơn giản, kiếm chính là binh khí, binh khí là làm gì? Đương nhiên là dùng giết người.

- Có thể giết người chính là kiếm, kiếm đạo cũng là đạo giết người, kiếm, chính là hung binh giết người!

Vừa nói ra những lời này, đám người nơi đây trợn mắt há hốc mồm, lời nói tà đạo cực đoan như thế chỉ có võ giả tà đạo mới nói ra được, không nghĩ tới Tô Tín lại nói lời này trước mặt mọi người.

- Quả thực chính là nói hưu nói vượn!

Không đợi Hướng Thiên Long nói chuyện, một võ giả đã quát lớn đứng ra.

Người này là võ giả Nguyên Thần Cảnh, chính là quán chủ Cửu Dương võ quán Đỗ Uy, đệ tử Hàn Thần Hiên của hắn cũng động thủ với Tô Tín tại quán rượu, kết cục có thể nghĩ, cho dù Tô Tín không có tận lực nhằm vào hắn nhưng cũng làm Hàn Thần Hiên trọng thương.

Đỗ Uy cười lạnh nói:

- Trên giang hồ đều đồn đãi Tô Tín ngươi giết máu chảy thành sông tại Giang Nam đạo, hiện tại xem ra ngươi đúng như lời đồn, đã thị sát khát máu thành tánh, đã đi vào ma đạo!

- Kiếm giả không sợ hãi, dũng mãnh cấp tiến, chính là bách binh chi quân, ngươi lại nói nó là hung binh, đây quả thực là ngụy biện tà thuyết!

Tô Tín mặt không đổi sắc hỏi ngược lại:

- Ngươi sử dụng kiếm giết người, vậy nó tự nhiên là hung binh, kiếm giết người là kiếm giết người, có cái gì không đúng?

- Chẳng lẽ Đỗ quán chủ dám nói trên kiếm của mình cho tới bây giờ không nhiễm máu tươi?

Ngữ khí của Đỗ Uy hơi ngừng lại, hắn hừ lạnh nói:

- Đỗ mỗ từng dùng kiếm giết người, nhưng ta chỉ giết kẻ làm việc ác bất tận.

Tô Tín khoát tay nói:

- Đều là giết người, có cái gì khác nhau chớ?

Đang lúc Đỗ Uy muốn nói cái gì đó, Hướng Thiên Long lại nói:

- Nếu hôm nay chúng ta luận kiếm, nếu cứ nói như thế này thì nói tới khi nào?

- Vừa lúc tại hạ không tán thành ý kiến của Tô tiểu hữu, cho nên không bằng chúng ta nên đi xuống khoa tay múa chân một chút, nhìn xem ai lý giải sâu với kiếm đạo hơn.

Mọi người nơi đây dùng ánh mắt quái dị nhìn Hướng Thiên Long.

Ngươi một võ giả Nguyên Thần Cảnh đối phó một võ giả Thần Cung Cảnh còn nói năng hùng hồn như vậy, chẳng lẽ ngươi thật cho rằng vì báo thù cho nhi tử thì không biết xấu hổ hay sao?

Sau đó Hướng Thiên Long nhân tiện nói:

- Nhưng tại hạ là Nguyên Thần Cảnh, Tô tiểu hữu ngươi là Thần Cung Cảnh, cứ tỷ thí như vậy là tại hạ khi dễ ngươi.

- Không bằng như vậy đi, chúng ta đều tự phong võ công, đơn thuần sử dụng kiếm đạo đọ sức một phen, như thế nào?

Nghe được Hướng Thiên Long nói như vậy mọi người mới thoải mái.

Hướng Thiên Long muốn giáo huấn Tô Tín cũng không có khả năng không muốn thể diện của mình.

Song phương tự phong võ công, đơn thuần đọ sức kiếm kỹ, như vậy cũng nói qua được.

Ngay cả như vậy, kỳ thật Hướng Thiên Long vẫn chiếm tiện nghi.

Tuy Tô Tín có thanh danh lên cao trong võ lâm Trung Nguyên, nhưng hắn vẫn chỉ là tiểu bối mà thôi.

Võ giả đối chiến, không chỉ khảo nghiệm cảnh giới, còn có kinh nghiệm, tầm mắt...

Bọn họ xem ra, cho dù điều kiện tiên quyết tự phong nội lực, thời gian Hướng Thiên Long tập võ cũng lớn hơn tuổi của Tô Tín, tính toán như thế nào đều là Hướng Thiên Long chiếm tiện nghi.

Tô Tín lại cười nói:

- Nếu Hướng quán chủ có nhã hứng, tại hạ nguyện ý phụng bồi.

Triệu Nguyên Điển au đầu nói ra:

- Nếu không hai vị thôi đi, thưởng kiếm đại hội của chúng ta cũng không phải luận võ đại hội, vạn nhất có ngộ thương sẽ không tốt.

Đối với Triệu Nguyên Điển mà nói, kết giao với Tô Tín thập phần quan trọng, nếu như có thể thông qua Tô Tín đổi lấy Đại Chu âm thầm ủng hộ hắn, như vậy Triệu Nguyên Điển dù cho biết rõ đây là bảo hổ lột da, cần bán đứng lợi ích Đông Tấn thì hắn cũng nguyện ý.

Hướng Thiên Long với tư cách là đồ đệ của Diệu Vũ đại tướng quân Lâm Uy Viễn bị hàm oan trước kia, uy vọng của hắn tại Đông Tấn rất cao, tuy Thiên Long đạo tràng không có chính thức đầu nhập vào dưới trướng Triệu Nguyên Điển nhưng cũng là thế lực thân cận.

Hai người này đối với Triệu Nguyên Điển mà nói đều thập phần hữu dụng, Triệu Nguyên Điển không muốn nhìn thấy bọn họ tự giết lẫn nhau.

Đáng tiếc Hướng Thiên Long kiên quyết muốn báo thù cho nhi tử, nhi tử của hắn bị người ta tổn thương nặng như vậy, nếu mình không lấy lại danh dự, chẳng phải tương lai sẽ bị đồng đạo giang hồ cười nhạo.

Cho nên Hướng Thiên Long trực tiếp từ chối:

- Điện hạ, cái gọi là võ đạo cũng không phải dùng mồm mép là có thể phân biệt rõ ràng, phải trực tiếp động thủ mới tốt.

Tô tin cũng nói:

- Đúng vậy, Hướng quán chủ muốn xác minh võ đạo, ta với tư cách hậu bối cũng phụng bồi tới cùng.

Khuyên can không có kết quả, Triệu Nguyên Điển đành phải cho hai người bọn họ động thủ.

Hai người tự phong nội lực trước mặt mọi người, binh khí cũng đổi thành trường kiếm thép tinh bình thường, lúc này hào khí giương cung bạt kiếm.

Tối Cường Phản Phái Hệ ThốngTác giả: Phong Thất NguyệtTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa HuyễnTừ trong căn nhà nhỏ đổ nát tỏa ra ánh đèn mông lung mờ ảo, chỉ có thể thấy thấp thoáng một hình bóng gầy còm, bé nhỏ co quắp bên cạnh bàn. Tô Hinh Nhi cẩn thận cầm nửa miếng bánh ngô đã mốc meo lên và không ngừng nuốt nước bọt. - Không! Mình không thể ăn, phần này phải để dành cho ca ca. Tô Hinh Nhi cố kiềm chế cơn đói đang kêu réo, đặt miếng bánh ngô về lại bát. Nhìn thiếu niên nằm trên chiếc giường cũ nát, mắt Tô Hinh Nhi bỗng đỏ lên. - Hu hu hu! Ca Ca nhất định phải tỉnh lại đấy, Hinh Nhi vô dụng quá, cái gì cũng không biết, chỉ biết khóc thôi, muốn đến quầy thuốc trộm ít thuốc về, thế mà lại bị chưởng quầy bắt được, đến chiếc vòng mà mẹ để lại cũng bị người ta cướp đi mất. Khóc một hồi, Hinh Nhi lau khô khóe mắt, tâm trạng bình ổn lại. Cô cẩn thận trèo lên vò gạo, đếm những hạt gạo còn lại, chỉ có chín mươi hạt. Cẩn thận đếm ra ba mươi hạt, Hinh Nhi bắt đầu nhóm lửa nấu cơm. Tuy cô chỉ mới bảy tuổi nhưng những đứa bé nghèo sớm biết làm việc nhà, những thứ này lúc năm tuổi cô đã… Hướng Thiên Long hỏi như vậy, Tô Tín lại cười nói:- Vấn đề này rất đơn giản, kiếm chính là binh khí, binh khí là làm gì? Đương nhiên là dùng giết người.- Có thể giết người chính là kiếm, kiếm đạo cũng là đạo giết người, kiếm, chính là hung binh giết người!Vừa nói ra những lời này, đám người nơi đây trợn mắt há hốc mồm, lời nói tà đạo cực đoan như thế chỉ có võ giả tà đạo mới nói ra được, không nghĩ tới Tô Tín lại nói lời này trước mặt mọi người.- Quả thực chính là nói hưu nói vượn!Không đợi Hướng Thiên Long nói chuyện, một võ giả đã quát lớn đứng ra.Người này là võ giả Nguyên Thần Cảnh, chính là quán chủ Cửu Dương võ quán Đỗ Uy, đệ tử Hàn Thần Hiên của hắn cũng động thủ với Tô Tín tại quán rượu, kết cục có thể nghĩ, cho dù Tô Tín không có tận lực nhằm vào hắn nhưng cũng làm Hàn Thần Hiên trọng thương.Đỗ Uy cười lạnh nói:- Trên giang hồ đều đồn đãi Tô Tín ngươi giết máu chảy thành sông tại Giang Nam đạo, hiện tại xem ra ngươi đúng như lời đồn, đã thị sát khát máu thành tánh, đã đi vào ma đạo!- Kiếm giả không sợ hãi, dũng mãnh cấp tiến, chính là bách binh chi quân, ngươi lại nói nó là hung binh, đây quả thực là ngụy biện tà thuyết!Tô Tín mặt không đổi sắc hỏi ngược lại:- Ngươi sử dụng kiếm giết người, vậy nó tự nhiên là hung binh, kiếm giết người là kiếm giết người, có cái gì không đúng?- Chẳng lẽ Đỗ quán chủ dám nói trên kiếm của mình cho tới bây giờ không nhiễm máu tươi?Ngữ khí của Đỗ Uy hơi ngừng lại, hắn hừ lạnh nói:- Đỗ mỗ từng dùng kiếm giết người, nhưng ta chỉ giết kẻ làm việc ác bất tận.Tô Tín khoát tay nói:- Đều là giết người, có cái gì khác nhau chớ?Đang lúc Đỗ Uy muốn nói cái gì đó, Hướng Thiên Long lại nói:- Nếu hôm nay chúng ta luận kiếm, nếu cứ nói như thế này thì nói tới khi nào?- Vừa lúc tại hạ không tán thành ý kiến của Tô tiểu hữu, cho nên không bằng chúng ta nên đi xuống khoa tay múa chân một chút, nhìn xem ai lý giải sâu với kiếm đạo hơn.Mọi người nơi đây dùng ánh mắt quái dị nhìn Hướng Thiên Long.Ngươi một võ giả Nguyên Thần Cảnh đối phó một võ giả Thần Cung Cảnh còn nói năng hùng hồn như vậy, chẳng lẽ ngươi thật cho rằng vì báo thù cho nhi tử thì không biết xấu hổ hay sao?Sau đó Hướng Thiên Long nhân tiện nói:- Nhưng tại hạ là Nguyên Thần Cảnh, Tô tiểu hữu ngươi là Thần Cung Cảnh, cứ tỷ thí như vậy là tại hạ khi dễ ngươi.- Không bằng như vậy đi, chúng ta đều tự phong võ công, đơn thuần sử dụng kiếm đạo đọ sức một phen, như thế nào?Nghe được Hướng Thiên Long nói như vậy mọi người mới thoải mái.Hướng Thiên Long muốn giáo huấn Tô Tín cũng không có khả năng không muốn thể diện của mình.Song phương tự phong võ công, đơn thuần đọ sức kiếm kỹ, như vậy cũng nói qua được.Ngay cả như vậy, kỳ thật Hướng Thiên Long vẫn chiếm tiện nghi.Tuy Tô Tín có thanh danh lên cao trong võ lâm Trung Nguyên, nhưng hắn vẫn chỉ là tiểu bối mà thôi.Võ giả đối chiến, không chỉ khảo nghiệm cảnh giới, còn có kinh nghiệm, tầm mắt...Bọn họ xem ra, cho dù điều kiện tiên quyết tự phong nội lực, thời gian Hướng Thiên Long tập võ cũng lớn hơn tuổi của Tô Tín, tính toán như thế nào đều là Hướng Thiên Long chiếm tiện nghi.Tô Tín lại cười nói:- Nếu Hướng quán chủ có nhã hứng, tại hạ nguyện ý phụng bồi.Triệu Nguyên Điển au đầu nói ra:- Nếu không hai vị thôi đi, thưởng kiếm đại hội của chúng ta cũng không phải luận võ đại hội, vạn nhất có ngộ thương sẽ không tốt.Đối với Triệu Nguyên Điển mà nói, kết giao với Tô Tín thập phần quan trọng, nếu như có thể thông qua Tô Tín đổi lấy Đại Chu âm thầm ủng hộ hắn, như vậy Triệu Nguyên Điển dù cho biết rõ đây là bảo hổ lột da, cần bán đứng lợi ích Đông Tấn thì hắn cũng nguyện ý.Hướng Thiên Long với tư cách là đồ đệ của Diệu Vũ đại tướng quân Lâm Uy Viễn bị hàm oan trước kia, uy vọng của hắn tại Đông Tấn rất cao, tuy Thiên Long đạo tràng không có chính thức đầu nhập vào dưới trướng Triệu Nguyên Điển nhưng cũng là thế lực thân cận.Hai người này đối với Triệu Nguyên Điển mà nói đều thập phần hữu dụng, Triệu Nguyên Điển không muốn nhìn thấy bọn họ tự giết lẫn nhau.Đáng tiếc Hướng Thiên Long kiên quyết muốn báo thù cho nhi tử, nhi tử của hắn bị người ta tổn thương nặng như vậy, nếu mình không lấy lại danh dự, chẳng phải tương lai sẽ bị đồng đạo giang hồ cười nhạo.Cho nên Hướng Thiên Long trực tiếp từ chối:- Điện hạ, cái gọi là võ đạo cũng không phải dùng mồm mép là có thể phân biệt rõ ràng, phải trực tiếp động thủ mới tốt.Tô tin cũng nói:- Đúng vậy, Hướng quán chủ muốn xác minh võ đạo, ta với tư cách hậu bối cũng phụng bồi tới cùng.Khuyên can không có kết quả, Triệu Nguyên Điển đành phải cho hai người bọn họ động thủ.Hai người tự phong nội lực trước mặt mọi người, binh khí cũng đổi thành trường kiếm thép tinh bình thường, lúc này hào khí giương cung bạt kiếm.

Chương 624: Cái gì là kiếm (2)