Tác giả:

Chương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay…

Chương 34

Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… CHương 34:Động tác tay của Diệp Du Nhiên chậm lại, cô nói khẽ: “Ừ.”Nghe cô nói vậy, Mộ Tấn Dương liền đi tới, đẩy cô sang một bên, lấy hai quả trứng gà, một bó cải, rồi bắt đầu nấu nước.Sau đó ngẩng đầu hỏi cô: “Mì trứng nấu cải được không?”Diệp Du Nhiên liền vội vàng gật đầu, thật ra thì không hề đói.Diệp Du Nhiên ở một bên nhìn động tác của anh liên tục đánh trứng gà, bỏ sợi mì vào nước liền cất giọng hỏi anh: “Anh vẫn còn giận tôi sao?”“Em cảm thấy tôi không nên giận em sao?” Mộ Tấn Dương vẫn cắm cúi làm.Trên người anh vẫn còn mặc áo choàng tắm, tóc hơi ướt, tay thì cầm đũa, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn vào trong nồi, giọng nói vẫn bình thản giống như thuận miệng nói vậy thôi.Diệp Du Nhiên cẩn thận quan sát anh mấy giây: “Chỉ là tôi không muốn để cho Diệp Yến Nhi thoải mái quá mà thôi.”“Nhưng em cũng không cần phải dùng cách thức khiến mình không thoải mái như vậy, không thích có thể trực tiếp đánh lại, không muốn có thể trực tiếp từ chối, ai cũng có quyền nói ‘không’.”Mộ Tấn Dương nói xong thì cho cải vào nồi, thế là một Diệp mì trứng nấu cải nhanh chóng được ra lò.“Tới ăn đi.” Mộ Tấn Dương bưng Diệp mì đặt lên bàn rồi gọi Diệp Du Nhiên lạ.Diệp Du Nhiên ngẩn ra, đúng là tất cả mọi người đều có quyền nói “Không” nhưng không phải ai cũng có thể nói “Không” mà không phải cố kỵ điều gì.Diệp Du Nhiên vốn dĩ không thấy đói nên chỉ ăn được nửa Diệp mì liền cảm thấy không ăn nổi nữa, nhưng Mộ Tấn Dương lại đang đứng trước mặt cô nhìn chằm chằm nên cô không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt tiếp tục ăn.“Ăn no rồi?” Mộ Tấn Dương đột nhiên lên tiếng.“Ừ.” Diệp Du Nhiên gật đầu.Mười lăm phút sau, một Diệp mì y như vậy lại được người đàn ông đó bưng đến, sau đó…Diệp Du Nhiên nhìn Mộ Tấn Dương vùi đầu ăn mì, không thể không nói: “Cái đó… Là mì tôi ăn dở mà.”“Ừ.” Mộ Tấn Dương đang ngậm mì trong miệng nên nói lúng búng không rõ lời.Diệp Du Nhiên ngồi đối diện anh, gương mặt trắng nõn đã ửng hồng.Anh không ngại ăn lại Diệp mì mà cô đã ăn, cũng không ngại bẩn.Mộ Tấn Dương nhìn lên thì bắt gặp vẻ mặt ghê tởm của cô: “Biểu cảm đó là gì vậy, tôi không chê nước miếng của em thì thôi em còn bày đặt chê?”“Không có.” Diệp Du Nhiên nói xong thì đứng bật dậy, hoang mang rối loạn đi vào phòng tắm: “Tôi đi tắm đây.”Diệp Du Nhiên đứng ngẩn ngơ dưới vòi sen.Mộ Tấn Dương đúng là…Chẳng lẽ anh thật sự thích cô?Đột nhiên, “cạch” một tiếng, đèn trong phòng tắm tắt, nước từ vòi hoa sen dần dần không còn nóng nữa mà lạnh như nước đá.Mặc dù là mùa hè nhưng Diệp Du Nhiên vẫn lạnh run người, trên người đều là bọt xà phòng, cô không còn cách nào khác ngoài việc dùng nước lạnh dội sạch bọt xà phòng trên người.“Diệp Du Nhiên!”Bên ngoài phòng tắm có tiếng của Mộ Tấn Dương vang lên.Diệp Du Nhiên tăng tốc tắm rửa sạch sẽ bọt xà phòng trên người rồi theo thói quen mò tìm khăn tắm.“Cúp điện sao?” Diệp Du Nhiên vừa nói vừa lò mọ tìm được cửa.Mộ Tấn Dương chưa kịp trả lời cô đã mở cửa phòng tắm ra thì liền bị dọa cho hết hồn bởi một bóng đen cao lớn bên ngoài nên thử cất giọng dò xét: “Mộ Tấn Dương?”

CHương 34:

Động tác tay của Diệp Du Nhiên chậm lại, cô nói khẽ: “Ừ.”

Nghe cô nói vậy, Mộ Tấn Dương liền đi tới, đẩy cô sang một bên, lấy hai quả trứng gà, một bó cải, rồi bắt đầu nấu nước.

Sau đó ngẩng đầu hỏi cô: “Mì trứng nấu cải được không?”

Diệp Du Nhiên liền vội vàng gật đầu, thật ra thì không hề đói.

Diệp Du Nhiên ở một bên nhìn động tác của anh liên tục đánh trứng gà, bỏ sợi mì vào nước liền cất giọng hỏi anh: “Anh vẫn còn giận tôi sao?”

“Em cảm thấy tôi không nên giận em sao?” Mộ Tấn Dương vẫn cắm cúi làm.

Trên người anh vẫn còn mặc áo choàng tắm, tóc hơi ướt, tay thì cầm đũa, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn vào trong nồi, giọng nói vẫn bình thản giống như thuận miệng nói vậy thôi.

Diệp Du Nhiên cẩn thận quan sát anh mấy giây: “Chỉ là tôi không muốn để cho Diệp Yến Nhi thoải mái quá mà thôi.”

“Nhưng em cũng không cần phải dùng cách thức khiến mình không thoải mái như vậy, không thích có thể trực tiếp đánh lại, không muốn có thể trực tiếp từ chối, ai cũng có quyền nói ‘không’.”

Mộ Tấn Dương nói xong thì cho cải vào nồi, thế là một Diệp mì trứng nấu cải nhanh chóng được ra lò.

“Tới ăn đi.” Mộ Tấn Dương bưng Diệp mì đặt lên bàn rồi gọi Diệp Du Nhiên lạ.

Diệp Du Nhiên ngẩn ra, đúng là tất cả mọi người đều có quyền nói “Không” nhưng không phải ai cũng có thể nói “Không” mà không phải cố kỵ điều gì.

Diệp Du Nhiên vốn dĩ không thấy đói nên chỉ ăn được nửa Diệp mì liền cảm thấy không ăn nổi nữa, nhưng Mộ Tấn Dương lại đang đứng trước mặt cô nhìn chằm chằm nên cô không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt tiếp tục ăn.

“Ăn no rồi?” Mộ Tấn Dương đột nhiên lên tiếng.

“Ừ.” Diệp Du Nhiên gật đầu.

Mười lăm phút sau, một Diệp mì y như vậy lại được người đàn ông đó bưng đến, sau đó…

Diệp Du Nhiên nhìn Mộ Tấn Dương vùi đầu ăn mì, không thể không nói: “Cái đó… Là mì tôi ăn dở mà.”

“Ừ.” Mộ Tấn Dương đang ngậm mì trong miệng nên nói lúng búng không rõ lời.

Diệp Du Nhiên ngồi đối diện anh, gương mặt trắng nõn đã ửng hồng.

Anh không ngại ăn lại Diệp mì mà cô đã ăn, cũng không ngại bẩn.

Mộ Tấn Dương nhìn lên thì bắt gặp vẻ mặt ghê tởm của cô: “Biểu cảm đó là gì vậy, tôi không chê nước miếng của em thì thôi em còn bày đặt chê?”

“Không có.” Diệp Du Nhiên nói xong thì đứng bật dậy, hoang mang rối loạn đi vào phòng tắm: “Tôi đi tắm đây.”

Diệp Du Nhiên đứng ngẩn ngơ dưới vòi sen.

Mộ Tấn Dương đúng là…

Chẳng lẽ anh thật sự thích cô?

Đột nhiên, “cạch” một tiếng, đèn trong phòng tắm tắt, nước từ vòi hoa sen dần dần không còn nóng nữa mà lạnh như nước đá.

Mặc dù là mùa hè nhưng Diệp Du Nhiên vẫn lạnh run người, trên người đều là bọt xà phòng, cô không còn cách nào khác ngoài việc dùng nước lạnh dội sạch bọt xà phòng trên người.

“Diệp Du Nhiên!”

Bên ngoài phòng tắm có tiếng của Mộ Tấn Dương vang lên.

Diệp Du Nhiên tăng tốc tắm rửa sạch sẽ bọt xà phòng trên người rồi theo thói quen mò tìm khăn tắm.

“Cúp điện sao?” Diệp Du Nhiên vừa nói vừa lò mọ tìm được cửa.

Mộ Tấn Dương chưa kịp trả lời cô đã mở cửa phòng tắm ra thì liền bị dọa cho hết hồn bởi một bóng đen cao lớn bên ngoài nên thử cất giọng dò xét: “Mộ Tấn Dương?”

Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… CHương 34:Động tác tay của Diệp Du Nhiên chậm lại, cô nói khẽ: “Ừ.”Nghe cô nói vậy, Mộ Tấn Dương liền đi tới, đẩy cô sang một bên, lấy hai quả trứng gà, một bó cải, rồi bắt đầu nấu nước.Sau đó ngẩng đầu hỏi cô: “Mì trứng nấu cải được không?”Diệp Du Nhiên liền vội vàng gật đầu, thật ra thì không hề đói.Diệp Du Nhiên ở một bên nhìn động tác của anh liên tục đánh trứng gà, bỏ sợi mì vào nước liền cất giọng hỏi anh: “Anh vẫn còn giận tôi sao?”“Em cảm thấy tôi không nên giận em sao?” Mộ Tấn Dương vẫn cắm cúi làm.Trên người anh vẫn còn mặc áo choàng tắm, tóc hơi ướt, tay thì cầm đũa, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn vào trong nồi, giọng nói vẫn bình thản giống như thuận miệng nói vậy thôi.Diệp Du Nhiên cẩn thận quan sát anh mấy giây: “Chỉ là tôi không muốn để cho Diệp Yến Nhi thoải mái quá mà thôi.”“Nhưng em cũng không cần phải dùng cách thức khiến mình không thoải mái như vậy, không thích có thể trực tiếp đánh lại, không muốn có thể trực tiếp từ chối, ai cũng có quyền nói ‘không’.”Mộ Tấn Dương nói xong thì cho cải vào nồi, thế là một Diệp mì trứng nấu cải nhanh chóng được ra lò.“Tới ăn đi.” Mộ Tấn Dương bưng Diệp mì đặt lên bàn rồi gọi Diệp Du Nhiên lạ.Diệp Du Nhiên ngẩn ra, đúng là tất cả mọi người đều có quyền nói “Không” nhưng không phải ai cũng có thể nói “Không” mà không phải cố kỵ điều gì.Diệp Du Nhiên vốn dĩ không thấy đói nên chỉ ăn được nửa Diệp mì liền cảm thấy không ăn nổi nữa, nhưng Mộ Tấn Dương lại đang đứng trước mặt cô nhìn chằm chằm nên cô không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt tiếp tục ăn.“Ăn no rồi?” Mộ Tấn Dương đột nhiên lên tiếng.“Ừ.” Diệp Du Nhiên gật đầu.Mười lăm phút sau, một Diệp mì y như vậy lại được người đàn ông đó bưng đến, sau đó…Diệp Du Nhiên nhìn Mộ Tấn Dương vùi đầu ăn mì, không thể không nói: “Cái đó… Là mì tôi ăn dở mà.”“Ừ.” Mộ Tấn Dương đang ngậm mì trong miệng nên nói lúng búng không rõ lời.Diệp Du Nhiên ngồi đối diện anh, gương mặt trắng nõn đã ửng hồng.Anh không ngại ăn lại Diệp mì mà cô đã ăn, cũng không ngại bẩn.Mộ Tấn Dương nhìn lên thì bắt gặp vẻ mặt ghê tởm của cô: “Biểu cảm đó là gì vậy, tôi không chê nước miếng của em thì thôi em còn bày đặt chê?”“Không có.” Diệp Du Nhiên nói xong thì đứng bật dậy, hoang mang rối loạn đi vào phòng tắm: “Tôi đi tắm đây.”Diệp Du Nhiên đứng ngẩn ngơ dưới vòi sen.Mộ Tấn Dương đúng là…Chẳng lẽ anh thật sự thích cô?Đột nhiên, “cạch” một tiếng, đèn trong phòng tắm tắt, nước từ vòi hoa sen dần dần không còn nóng nữa mà lạnh như nước đá.Mặc dù là mùa hè nhưng Diệp Du Nhiên vẫn lạnh run người, trên người đều là bọt xà phòng, cô không còn cách nào khác ngoài việc dùng nước lạnh dội sạch bọt xà phòng trên người.“Diệp Du Nhiên!”Bên ngoài phòng tắm có tiếng của Mộ Tấn Dương vang lên.Diệp Du Nhiên tăng tốc tắm rửa sạch sẽ bọt xà phòng trên người rồi theo thói quen mò tìm khăn tắm.“Cúp điện sao?” Diệp Du Nhiên vừa nói vừa lò mọ tìm được cửa.Mộ Tấn Dương chưa kịp trả lời cô đã mở cửa phòng tắm ra thì liền bị dọa cho hết hồn bởi một bóng đen cao lớn bên ngoài nên thử cất giọng dò xét: “Mộ Tấn Dương?”

Chương 34