Chương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay…
Chương 101
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 101:“Không biết nấu ăn chứ gì, nếu cậu có khả năng thì đừng có ăn.” An Hạ chắc là đang giặt giũ, có tiếng nước ở bên kia.“An Hạ ngoan, cậu là tốt nhất…”An Hạ bị cô vướng vào đến mức chỉ có thể hứa: “Ok ok, ngày mai mình sẽ đến.”…Sáng hôm sau An Hạ cũng đến, nhưng một ‘tên vướng víu’ cũng đến theo.“Bùi Chính Thành?”Diệp Du Nhiên quay sang nhìn An Hạ: “Chuyện gì thế?”An Hạ nói răng rắc: “Lúc tớ gặp hai tên không ra gì trên đường, anh ấy đã giúp tớ đấy. Anh ấy nghe nói tớ đến nhà cậu chơi, thế là nài nỉ ỉ ôi đòi đi theo…”“Tôi năn nỉ ỉ ôi đòi đi theo? Ngực nhỏ, đây là thái độ của cô đối với ân nhân cứu mạng mình đó à?” Bùi Chính Thành đưa tay ra ấn lên đầu An Hạ.Bùi Chính Thành vóc người cao to, bàn tay lại dài, An Hạ không cao mà tay chân cũng chẳng đủ dài. Lúc bị Bùi Chính Thành ép đầu như thế, cô có giương nanh múa vuốt kiểu gì cũng chẳng thể chạm vào được Bùi Chính Thành, điều này khiến hành động của cô trông thật buồn cười.“Ngực nhỏ, tôi không thể ngờ tay cô lại ngắn thế, hahaha!” Bùi Chính Thành liều lĩnh chế nhạo An Hạ.Diệp Du Nhiên trông cũng cảm thấy buồn cười, nhưng cô vẫn phải đứng về phía người bạn thân nhất của mình. Cô gọi với ra sau Bùi Chính Thành: “Mộ Tấn Dương.”Bùi Chính Thành ngay lập tức thả An Hạ ra, nhảy một bước thật dài: “Tấn Dương?”Nhìn lại, anh ta chẳng thấy ai cả rồi mới biết là mình đang bị lừa.Nhân cơ hội này, An Hạ cầm xẻng lên đuổi theo anh ta quanh nhà.Phải mất một lúc mới yên tĩnh trở lại.An Hạ mở tủ lạnh, liếc nhìn những thứ bên trong: “Trưa ăn lẩu được không?”Bùi Chính Thành đứng cạnh cô ấy khịt mũi: “Gần đây tôi nóng lắm.”“Nóng thì bớt lắm lời đi!” An Hạ lấy ra một miếng thịt bò đánh trực tiếp vào Bùi Chí Thành.Lần này Bùi Chính Thành đã học được một chuyện rất khéo léo, thay vì cãi nhau với cô, anh ta chạy đến bên Diệp Du Nhiên: “Chị dâu, ngực nhỏ đánh tôi.”Diệp Du Nhiên đang nhặt rau, ngước nhìn anh ta khẽ nói: “Nếu tôi gọi anh là cây tăm nhỏ, anh có đánh chết tôi không?”Bùi Chính Thành đang uống nước. Đột nhiên nghe những lời cô nói, anh trực tiếp sặc ra: “Khụ khụ…”An Hạ cũng nhìn Diệp Du Nhiên với khuôn mặt thâm sâu, lắc đầu thở dài: “Phụ nữ có chồng đúng là không kị những lời mặn chát* như này nhỉ.”*một kiểu nói chuyện tục.Diệp Du Nhiên: “…” Nói như kiểu cô ăn mặn lắm.An Hạ tiếp tục: “Nữ thần lạnh lùng cuối cùng cũng bước xuống thần đàn và trở thành nữ thần độc mồm rồi!”Diệp Du Nhiên liếc nhìn An Hạ.An Hạ lè lưỡi lắc đầu với cô, sau cũng ngừng nói.Bùi Chính Thành trốn sang một bên, chụp một vài bức ảnh đang nhặt rau của Diệp Du Nhiên gửi sang cho Mộ Tấn Dương.Cũng không quên kèm theo một câu: “Tấn Dương, vợ cậu nhặt rau mà cũng xinh đẹp như vậy.”…
Chương 101:
“Không biết nấu ăn chứ gì, nếu cậu có khả năng thì đừng có ăn.” An Hạ chắc là đang giặt giũ, có tiếng nước ở bên kia.
“An Hạ ngoan, cậu là tốt nhất…”
An Hạ bị cô vướng vào đến mức chỉ có thể hứa: “Ok ok, ngày mai mình sẽ đến.”
…
Sáng hôm sau An Hạ cũng đến, nhưng một ‘tên vướng víu’ cũng đến theo.
“Bùi Chính Thành?”
Diệp Du Nhiên quay sang nhìn An Hạ: “Chuyện gì thế?”
An Hạ nói răng rắc: “Lúc tớ gặp hai tên không ra gì trên đường, anh ấy đã giúp tớ đấy. Anh ấy nghe nói tớ đến nhà cậu chơi, thế là nài nỉ ỉ ôi đòi đi theo…”
“Tôi năn nỉ ỉ ôi đòi đi theo? Ngực nhỏ, đây là thái độ của cô đối với ân nhân cứu mạng mình đó à?” Bùi Chính Thành đưa tay ra ấn lên đầu An Hạ.
Bùi Chính Thành vóc người cao to, bàn tay lại dài, An Hạ không cao mà tay chân cũng chẳng đủ dài. Lúc bị Bùi Chính Thành ép đầu như thế, cô có giương nanh múa vuốt kiểu gì cũng chẳng thể chạm vào được Bùi Chính Thành, điều này khiến hành động của cô trông thật buồn cười.
“Ngực nhỏ, tôi không thể ngờ tay cô lại ngắn thế, hahaha!” Bùi Chính Thành liều lĩnh chế nhạo An Hạ.
Diệp Du Nhiên trông cũng cảm thấy buồn cười, nhưng cô vẫn phải đứng về phía người bạn thân nhất của mình. Cô gọi với ra sau Bùi Chính Thành: “Mộ Tấn Dương.”
Bùi Chính Thành ngay lập tức thả An Hạ ra, nhảy một bước thật dài: “Tấn Dương?”
Nhìn lại, anh ta chẳng thấy ai cả rồi mới biết là mình đang bị lừa.
Nhân cơ hội này, An Hạ cầm xẻng lên đuổi theo anh ta quanh nhà.
Phải mất một lúc mới yên tĩnh trở lại.
An Hạ mở tủ lạnh, liếc nhìn những thứ bên trong: “Trưa ăn lẩu được không?”
Bùi Chính Thành đứng cạnh cô ấy khịt mũi: “Gần đây tôi nóng lắm.”
“Nóng thì bớt lắm lời đi!” An Hạ lấy ra một miếng thịt bò đánh trực tiếp vào Bùi Chí Thành.
Lần này Bùi Chính Thành đã học được một chuyện rất khéo léo, thay vì cãi nhau với cô, anh ta chạy đến bên Diệp Du Nhiên: “Chị dâu, ngực nhỏ đánh tôi.”
Diệp Du Nhiên đang nhặt rau, ngước nhìn anh ta khẽ nói: “Nếu tôi gọi anh là cây tăm nhỏ, anh có đánh chết tôi không?”
Bùi Chính Thành đang uống nước. Đột nhiên nghe những lời cô nói, anh trực tiếp sặc ra: “Khụ khụ…”
An Hạ cũng nhìn Diệp Du Nhiên với khuôn mặt thâm sâu, lắc đầu thở dài: “Phụ nữ có chồng đúng là không kị những lời mặn chát* như này nhỉ.”
*một kiểu nói chuyện tục.
Diệp Du Nhiên: “…” Nói như kiểu cô ăn mặn lắm.
An Hạ tiếp tục: “Nữ thần lạnh lùng cuối cùng cũng bước xuống thần đàn và trở thành nữ thần độc mồm rồi!”
Diệp Du Nhiên liếc nhìn An Hạ.
An Hạ lè lưỡi lắc đầu với cô, sau cũng ngừng nói.
Bùi Chính Thành trốn sang một bên, chụp một vài bức ảnh đang nhặt rau của Diệp Du Nhiên gửi sang cho Mộ Tấn Dương.
Cũng không quên kèm theo một câu: “Tấn Dương, vợ cậu nhặt rau mà cũng xinh đẹp như vậy.”
…
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 101:“Không biết nấu ăn chứ gì, nếu cậu có khả năng thì đừng có ăn.” An Hạ chắc là đang giặt giũ, có tiếng nước ở bên kia.“An Hạ ngoan, cậu là tốt nhất…”An Hạ bị cô vướng vào đến mức chỉ có thể hứa: “Ok ok, ngày mai mình sẽ đến.”…Sáng hôm sau An Hạ cũng đến, nhưng một ‘tên vướng víu’ cũng đến theo.“Bùi Chính Thành?”Diệp Du Nhiên quay sang nhìn An Hạ: “Chuyện gì thế?”An Hạ nói răng rắc: “Lúc tớ gặp hai tên không ra gì trên đường, anh ấy đã giúp tớ đấy. Anh ấy nghe nói tớ đến nhà cậu chơi, thế là nài nỉ ỉ ôi đòi đi theo…”“Tôi năn nỉ ỉ ôi đòi đi theo? Ngực nhỏ, đây là thái độ của cô đối với ân nhân cứu mạng mình đó à?” Bùi Chính Thành đưa tay ra ấn lên đầu An Hạ.Bùi Chính Thành vóc người cao to, bàn tay lại dài, An Hạ không cao mà tay chân cũng chẳng đủ dài. Lúc bị Bùi Chính Thành ép đầu như thế, cô có giương nanh múa vuốt kiểu gì cũng chẳng thể chạm vào được Bùi Chính Thành, điều này khiến hành động của cô trông thật buồn cười.“Ngực nhỏ, tôi không thể ngờ tay cô lại ngắn thế, hahaha!” Bùi Chính Thành liều lĩnh chế nhạo An Hạ.Diệp Du Nhiên trông cũng cảm thấy buồn cười, nhưng cô vẫn phải đứng về phía người bạn thân nhất của mình. Cô gọi với ra sau Bùi Chính Thành: “Mộ Tấn Dương.”Bùi Chính Thành ngay lập tức thả An Hạ ra, nhảy một bước thật dài: “Tấn Dương?”Nhìn lại, anh ta chẳng thấy ai cả rồi mới biết là mình đang bị lừa.Nhân cơ hội này, An Hạ cầm xẻng lên đuổi theo anh ta quanh nhà.Phải mất một lúc mới yên tĩnh trở lại.An Hạ mở tủ lạnh, liếc nhìn những thứ bên trong: “Trưa ăn lẩu được không?”Bùi Chính Thành đứng cạnh cô ấy khịt mũi: “Gần đây tôi nóng lắm.”“Nóng thì bớt lắm lời đi!” An Hạ lấy ra một miếng thịt bò đánh trực tiếp vào Bùi Chí Thành.Lần này Bùi Chính Thành đã học được một chuyện rất khéo léo, thay vì cãi nhau với cô, anh ta chạy đến bên Diệp Du Nhiên: “Chị dâu, ngực nhỏ đánh tôi.”Diệp Du Nhiên đang nhặt rau, ngước nhìn anh ta khẽ nói: “Nếu tôi gọi anh là cây tăm nhỏ, anh có đánh chết tôi không?”Bùi Chính Thành đang uống nước. Đột nhiên nghe những lời cô nói, anh trực tiếp sặc ra: “Khụ khụ…”An Hạ cũng nhìn Diệp Du Nhiên với khuôn mặt thâm sâu, lắc đầu thở dài: “Phụ nữ có chồng đúng là không kị những lời mặn chát* như này nhỉ.”*một kiểu nói chuyện tục.Diệp Du Nhiên: “…” Nói như kiểu cô ăn mặn lắm.An Hạ tiếp tục: “Nữ thần lạnh lùng cuối cùng cũng bước xuống thần đàn và trở thành nữ thần độc mồm rồi!”Diệp Du Nhiên liếc nhìn An Hạ.An Hạ lè lưỡi lắc đầu với cô, sau cũng ngừng nói.Bùi Chính Thành trốn sang một bên, chụp một vài bức ảnh đang nhặt rau của Diệp Du Nhiên gửi sang cho Mộ Tấn Dương.Cũng không quên kèm theo một câu: “Tấn Dương, vợ cậu nhặt rau mà cũng xinh đẹp như vậy.”…