Tác giả:

Chương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay…

Chương 116

Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 116:Sắc mặt của Mộ Tấn Dương sâu xa khó lường, anh nhìn chằm chặp vào số điện thoại đó một lúc, rồi cất điện thoại vào.Nhìn thấy Diệp Du Nhiên quấn chặt khăn chỉ để lộ khuôn mặt, anh chầm chậm mở miệng: “Lại là chị họ của em?”“Chắc là vậy rồi.” Diệp Du Nhiên nghĩ nghĩ, lại nói tiếp: “Không biết lần này chị ta làm vậy là có mục đích gì, thân phận của anh lớn như vậy, cho dù tôi với anh có xảy ra chuyện gì đi nữa, thì chị ta có lợi ích gì chứ.”“Có biết người gọi điện thoại cho tôi nói gì không?”“ Nói gì?”“ Nói em đang làm bậy với người nào đó ở câu lạc bộ Ngọc Hoàng Cung, muốn tôi nhìn rõ xem em là loại người gì?” giọng điệu của Mộ Tấn Dương nhàn nhạt: “Người chị họ này của em, toàn là nghĩ trăm phương ngàn kế để đối phó em.”Diệp Yến Nhi không hề biết Mộ Tấn Dương là tổng giám đốc của tập đoàn L.K, cô ta tưởng là do tổng giám đốc của tập đoàn L.K nhìn trúng Diệp Du Nhiên nên mới chỉ định cô đến.Thế là, cô ta hạ dược cô, muốn cô xảy ra chuyện gì đó với tổng giám đốc của tập đoàn L.K khi đang bàn hợp đồng, sau đó gọi Mộ Tấn Dương qua đây xem.Tất nhiên không người đàn ông nào có thể chịu nỗi cảnh vợ mình lăng loàn với một người đàn ông khác, vả lại tổng giám đốc L.K còn có thể là đang ‘nhìn trúng’ cô, chắc chắn anh ta cũng không muốn ‘nhặt lại giày rách’ đâu.Đây đại khái là mục đích của Diệp Yến Nhi.Chỉ đáng tiếc, cô ta trăm tính vạn tính, cũng bỏ sót một điều, tổng giám đốc của tập đoàn L.K, chính là Mộ Tấn Dương.“Sếp ơi”Giọng nói của Nam Sơn vang lên ngoài cửaMộ Tấn Dương bước ra ngoài xem, đến lúc quay lại thì trong tay có cầm thêm một bịch đồ.“Thay đồ trước đi đã”. Anh vừa nói dứt câu đã quay lưng đi, trước khi ra ngoài còn giúp cô đóng cửa lại.Diệp Du Nhiên ngẩn người nhìn cánh cửa một lúc mới mở bịch đồ raTrang phục ở trong này, đầy đủ từ đồ trong đến ngoài.Ánh mắt Diệp Du Nhiên lộ ra chút lúng túng, không phải anh ta nhờ Nam Sơn mua đấy chứVới tác phong lúc bình thường của Mộ Tấn Dương thì khó mà có chuyện này đượcĐồ mặc lên người mới thấy rất vừa vặnLúc cô đẩy cửa bước ra thì thấy Mộ Tấn Dương đang hút điếu thuốc trong lúc đợi chờ, vừa nhìn thấy cô là anh dập ngay.Anh quan sát cô hết một lượt rồi mới tổng kết lại bằng bốn chữ: “Hợp với em lắm”“Cảm ơn anh”Sự im lặng làm kéo dài khoảng cách giữa hai ngườiDiệp Du Nhiên nhắc lại vấn đề cũ: “Anh rảnh không? Hôm nay mình đi làm thủ tục ly hôn nhé”Làm thủ tục cưới sớm một chút thì cô có thể cắt đứt quan hệ với Mộ Tấn Dương rồi, cần gì phải quan tâm đến ước muốn của anh ta kia chứ, dù là mục đích gì đi chăng nữa cũng nào có liên quan đến cô“Không rảnh” Vẻ mặt vốn rất đỗi bình tĩnh của anh chợt lạnh xuống, vài phút sau mới cất tiếng hỏi cô: “Muốn đối phó với chị họ của em thế nào”“Không mượn anh quan tâm” Diệp Du Nhiên vươn tay sờ mái tóc dài phía sau đầu của mình, cảm giác hơi bết bát làm cô thấy khó chịu.Thấy Mộ Tấn Dương không nói gì, cô lại hỏi tiếp: “Thế khi nào anh rảnh”“Tuần sau bận bịu lắm” Giọng nói của anh hơi kỳ lạ, giống như đang tức giận về chuyện gì vậy: “Tôi phải đi công tác nước ngoài, ít nhất phải đi một tuần”Nghe nói phải đi đến tận một tuần thế làDiệp Du Nhiên nhíu mày lại: “Có thể làm thủ tục trước khi đi được không?”

Chương 116:

Sắc mặt của Mộ Tấn Dương sâu xa khó lường, anh nhìn chằm chặp vào số điện thoại đó một lúc, rồi cất điện thoại vào.

Nhìn thấy Diệp Du Nhiên quấn chặt khăn chỉ để lộ khuôn mặt, anh chầm chậm mở miệng: “Lại là chị họ của em?”

“Chắc là vậy rồi.” Diệp Du Nhiên nghĩ nghĩ, lại nói tiếp: “Không biết lần này chị ta làm vậy là có mục đích gì, thân phận của anh lớn như vậy, cho dù tôi với anh có xảy ra chuyện gì đi nữa, thì chị ta có lợi ích gì chứ.”

“Có biết người gọi điện thoại cho tôi nói gì không?”

“ Nói gì?”

“ Nói em đang làm bậy với người nào đó ở câu lạc bộ Ngọc Hoàng Cung, muốn tôi nhìn rõ xem em là loại người gì?” giọng điệu của Mộ Tấn Dương nhàn nhạt: “Người chị họ này của em, toàn là nghĩ trăm phương ngàn kế để đối phó em.”

Diệp Yến Nhi không hề biết Mộ Tấn Dương là tổng giám đốc của tập đoàn L.K, cô ta tưởng là do tổng giám đốc của tập đoàn L.K nhìn trúng Diệp Du Nhiên nên mới chỉ định cô đến.

Thế là, cô ta hạ dược cô, muốn cô xảy ra chuyện gì đó với tổng giám đốc của tập đoàn L.K khi đang bàn hợp đồng, sau đó gọi Mộ Tấn Dương qua đây xem.

Tất nhiên không người đàn ông nào có thể chịu nỗi cảnh vợ mình lăng loàn với một người đàn ông khác, vả lại tổng giám đốc L.K còn có thể là đang ‘nhìn trúng’ cô, chắc chắn anh ta cũng không muốn ‘nhặt lại giày rách’ đâu.

Đây đại khái là mục đích của Diệp Yến Nhi.

Chỉ đáng tiếc, cô ta trăm tính vạn tính, cũng bỏ sót một điều, tổng giám đốc của tập đoàn L.K, chính là Mộ Tấn Dương.

“Sếp ơi”

Giọng nói của Nam Sơn vang lên ngoài cửa

Mộ Tấn Dương bước ra ngoài xem, đến lúc quay lại thì trong tay có cầm thêm một bịch đồ.

“Thay đồ trước đi đã”. Anh vừa nói dứt câu đã quay lưng đi, trước khi ra ngoài còn giúp cô đóng cửa lại.

Diệp Du Nhiên ngẩn người nhìn cánh cửa một lúc mới mở bịch đồ ra

Trang phục ở trong này, đầy đủ từ đồ trong đến ngoài.

Ánh mắt Diệp Du Nhiên lộ ra chút lúng túng, không phải anh ta nhờ Nam Sơn mua đấy chứ

Với tác phong lúc bình thường của Mộ Tấn Dương thì khó mà có chuyện này được

Đồ mặc lên người mới thấy rất vừa vặn

Lúc cô đẩy cửa bước ra thì thấy Mộ Tấn Dương đang hút điếu thuốc trong lúc đợi chờ, vừa nhìn thấy cô là anh dập ngay.

Anh quan sát cô hết một lượt rồi mới tổng kết lại bằng bốn chữ: “Hợp với em lắm”

“Cảm ơn anh”

Sự im lặng làm kéo dài khoảng cách giữa hai người

Diệp Du Nhiên nhắc lại vấn đề cũ: “Anh rảnh không? Hôm nay mình đi làm thủ tục ly hôn nhé”

Làm thủ tục cưới sớm một chút thì cô có thể cắt đứt quan hệ với Mộ Tấn Dương rồi, cần gì phải quan tâm đến ước muốn của anh ta kia chứ, dù là mục đích gì đi chăng nữa cũng nào có liên quan đến cô

“Không rảnh” Vẻ mặt vốn rất đỗi bình tĩnh của anh chợt lạnh xuống, vài phút sau mới cất tiếng hỏi cô: “Muốn đối phó với chị họ của em thế nào”

“Không mượn anh quan tâm” Diệp Du Nhiên vươn tay sờ mái tóc dài phía sau đầu của mình, cảm giác hơi bết bát làm cô thấy khó chịu.

Thấy Mộ Tấn Dương không nói gì, cô lại hỏi tiếp: “Thế khi nào anh rảnh”

“Tuần sau bận bịu lắm” Giọng nói của anh hơi kỳ lạ, giống như đang tức giận về chuyện gì vậy: “Tôi phải đi công tác nước ngoài, ít nhất phải đi một tuần”

Nghe nói phải đi đến tận một tuần thế làDiệp Du Nhiên nhíu mày lại: “Có thể làm thủ tục trước khi đi được không?”

Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 116:Sắc mặt của Mộ Tấn Dương sâu xa khó lường, anh nhìn chằm chặp vào số điện thoại đó một lúc, rồi cất điện thoại vào.Nhìn thấy Diệp Du Nhiên quấn chặt khăn chỉ để lộ khuôn mặt, anh chầm chậm mở miệng: “Lại là chị họ của em?”“Chắc là vậy rồi.” Diệp Du Nhiên nghĩ nghĩ, lại nói tiếp: “Không biết lần này chị ta làm vậy là có mục đích gì, thân phận của anh lớn như vậy, cho dù tôi với anh có xảy ra chuyện gì đi nữa, thì chị ta có lợi ích gì chứ.”“Có biết người gọi điện thoại cho tôi nói gì không?”“ Nói gì?”“ Nói em đang làm bậy với người nào đó ở câu lạc bộ Ngọc Hoàng Cung, muốn tôi nhìn rõ xem em là loại người gì?” giọng điệu của Mộ Tấn Dương nhàn nhạt: “Người chị họ này của em, toàn là nghĩ trăm phương ngàn kế để đối phó em.”Diệp Yến Nhi không hề biết Mộ Tấn Dương là tổng giám đốc của tập đoàn L.K, cô ta tưởng là do tổng giám đốc của tập đoàn L.K nhìn trúng Diệp Du Nhiên nên mới chỉ định cô đến.Thế là, cô ta hạ dược cô, muốn cô xảy ra chuyện gì đó với tổng giám đốc của tập đoàn L.K khi đang bàn hợp đồng, sau đó gọi Mộ Tấn Dương qua đây xem.Tất nhiên không người đàn ông nào có thể chịu nỗi cảnh vợ mình lăng loàn với một người đàn ông khác, vả lại tổng giám đốc L.K còn có thể là đang ‘nhìn trúng’ cô, chắc chắn anh ta cũng không muốn ‘nhặt lại giày rách’ đâu.Đây đại khái là mục đích của Diệp Yến Nhi.Chỉ đáng tiếc, cô ta trăm tính vạn tính, cũng bỏ sót một điều, tổng giám đốc của tập đoàn L.K, chính là Mộ Tấn Dương.“Sếp ơi”Giọng nói của Nam Sơn vang lên ngoài cửaMộ Tấn Dương bước ra ngoài xem, đến lúc quay lại thì trong tay có cầm thêm một bịch đồ.“Thay đồ trước đi đã”. Anh vừa nói dứt câu đã quay lưng đi, trước khi ra ngoài còn giúp cô đóng cửa lại.Diệp Du Nhiên ngẩn người nhìn cánh cửa một lúc mới mở bịch đồ raTrang phục ở trong này, đầy đủ từ đồ trong đến ngoài.Ánh mắt Diệp Du Nhiên lộ ra chút lúng túng, không phải anh ta nhờ Nam Sơn mua đấy chứVới tác phong lúc bình thường của Mộ Tấn Dương thì khó mà có chuyện này đượcĐồ mặc lên người mới thấy rất vừa vặnLúc cô đẩy cửa bước ra thì thấy Mộ Tấn Dương đang hút điếu thuốc trong lúc đợi chờ, vừa nhìn thấy cô là anh dập ngay.Anh quan sát cô hết một lượt rồi mới tổng kết lại bằng bốn chữ: “Hợp với em lắm”“Cảm ơn anh”Sự im lặng làm kéo dài khoảng cách giữa hai ngườiDiệp Du Nhiên nhắc lại vấn đề cũ: “Anh rảnh không? Hôm nay mình đi làm thủ tục ly hôn nhé”Làm thủ tục cưới sớm một chút thì cô có thể cắt đứt quan hệ với Mộ Tấn Dương rồi, cần gì phải quan tâm đến ước muốn của anh ta kia chứ, dù là mục đích gì đi chăng nữa cũng nào có liên quan đến cô“Không rảnh” Vẻ mặt vốn rất đỗi bình tĩnh của anh chợt lạnh xuống, vài phút sau mới cất tiếng hỏi cô: “Muốn đối phó với chị họ của em thế nào”“Không mượn anh quan tâm” Diệp Du Nhiên vươn tay sờ mái tóc dài phía sau đầu của mình, cảm giác hơi bết bát làm cô thấy khó chịu.Thấy Mộ Tấn Dương không nói gì, cô lại hỏi tiếp: “Thế khi nào anh rảnh”“Tuần sau bận bịu lắm” Giọng nói của anh hơi kỳ lạ, giống như đang tức giận về chuyện gì vậy: “Tôi phải đi công tác nước ngoài, ít nhất phải đi một tuần”Nghe nói phải đi đến tận một tuần thế làDiệp Du Nhiên nhíu mày lại: “Có thể làm thủ tục trước khi đi được không?”

Chương 116