Tác giả:

Chương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay…

Chương 339

Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 339:Diệp Du Nhiên bị anh ôm có hơi đau nhưng không muốn nói cho anh biết.Cho dù chỉ mới có một ngày ngắn ngủi, nhưng cô cảm giác dài như đã qua một thế kỷ vậy, anh cuối cùng đã bằng lòng ôm cô rồi…Một lát sau, Mộ Tấn Dương lên tiếng nói: “Chúng ta về nhà đi.”Diệp Du Nhiên nghe anh nói thế mới từ trong lòng anh ngẩng đầu lên, đang muốn nói gì đó thì lại nghe trong phòng tắm có tiếng động.Mộ Tấn Dương híp mắt lại. Vừa rồi anh mải tập trung chú ý tới trên người Diệp Du Nhiên, suýt nữa quên mất còn có Hồng Trường Sinh.Diệp Du Nhiên cũng nghe thấy tiếng động này vang lên, mới nhớ tới Hồng Trường Sinh còn bị cô trói ở trong phòng tắm.Diệp Du Nhiên vội vàng chui ra khỏi vòng tay của Mộ Tấn Dương, chớp chớp mắt nhìn anh: “Trong phòng tắm có người…”Thấy vẻ mặt Mộ Tấn Dương biến đổi, cô khẽ nói: “Tôi trói hắn ở trong đó, tôi…”Mộ Tấn Dương hỏi với vẻ không xác định: “Em nói gì?”“Chính là ‘ngài Hồng’ gì đó, tôi đánh hắn hôn mê rồi nhốt ở trong phòng tắm.” Diệp Du Nhiên nhìn thấy cảm xúc trên mặt Mộ Tấn Dương đột nhiên trở nên thoải mái, giống như bầu trời quang đãng sau cơn mưa thì trong lòng cảm thấy vô cùng kinh ngạc.“Dẫn tôi đi xem.” Giọng nói của Mộ Tấn Dương đã ổn định lại, rũ mắt nhìn cô.“Ừ.”Diệp Du Nhiên đáp một tiếng, sau đó lén lút nắm lấy tay Mộ Tấn Dương rồi kéo anh đi tới phòng tắm.Mộ Tấn Dương đi theo cô về phía phòng tắm, giả vờ như không phát hiện ra động tác nhỏ của cô.Khi anh đi tới cửa phòng tắm, nhìn thấy cơ thể cao lớn của Hồng Trường Sinh nằm trên mặt đất, bị trói đến chẳng ra hình dáng gì, anh nhướng mày với vẻ mặt cực kỳ hung ác.Dám có ý xấu với người phụ nữ của anh.Hồng Trường Sinh, những ngày bình yên của anh hết rồi.Diệp Du Nhiên thấy Mộ Tấn Dương lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Hồng Trường Sinh lại không biết anh đang suy nghĩ gì. Trong phút chốc, cô đã bị Mộ Tấn Dương kéo ra ngoài.Diệp Du Nhiên không hỏi anh muốn dẫn cô đi đâu. Bây giờ cô có cảm giác đặc biệt kỳ lạ, chỉ cần Mộ Tấn Dương dẫn cô đi, bất kể đi tới chỗ nào cũng được.Cho dù có tới đâu, cô cũng không sợ.Mộ Tấn Dương dẫn cô đi thẳng ra khỏi câu lạc bộ, lái xe về nhà.… Cả nhà tải app truyệnhola nhé!Có lẽ bởi vì bây giờ xác định mình được an toàn, cho nên Diệp Du Nhiên vừa vào trong xe đã bắt đầu cảm thấy mệt mỏi muốn ngủ.Trước đó cô giằng co một hồi đã tốn rất nhiều sức lực.Khi xe đến cửa biệt thự, Mộ Tấn Dương gọi cô: “Xuống xe.”Anh nói dứt lời lại không thấy người bên cạnh có phản ứng gì.Mộ Tấn Dương quay đầu nhìn mới phát hiện ra cô đã ngủ thiếp đi rồi.Cô nghiêng đầu, mắt khép hờ, hàng lông mi thật dài tạo thành một bóng mờ, thoạt nhìn vô cùng điềm tĩnh.Điềm tĩnh à?Mộ Tấn Dương nhíu mày, cô rất giỏi giày vò anh, anh ngược lại không nhìn ra được cô có chỗ nào điềm tĩnh cả.Cuối cùng, vẫn là anh bế Diệp Du Nhiên vào biệt thự.

Chương 339:

Diệp Du Nhiên bị anh ôm có hơi đau nhưng không muốn nói cho anh biết.

Cho dù chỉ mới có một ngày ngắn ngủi, nhưng cô cảm giác dài như đã qua một thế kỷ vậy, anh cuối cùng đã bằng lòng ôm cô rồi…

Một lát sau, Mộ Tấn Dương lên tiếng nói: “Chúng ta về nhà đi.”

Diệp Du Nhiên nghe anh nói thế mới từ trong lòng anh ngẩng đầu lên, đang muốn nói gì đó thì lại nghe trong phòng tắm có tiếng động.

Mộ Tấn Dương híp mắt lại. Vừa rồi anh mải tập trung chú ý tới trên người Diệp Du Nhiên, suýt nữa quên mất còn có Hồng Trường Sinh.

Diệp Du Nhiên cũng nghe thấy tiếng động này vang lên, mới nhớ tới Hồng Trường Sinh còn bị cô trói ở trong phòng tắm.

Diệp Du Nhiên vội vàng chui ra khỏi vòng tay của Mộ Tấn Dương, chớp chớp mắt nhìn anh: “Trong phòng tắm có người…”

Thấy vẻ mặt Mộ Tấn Dương biến đổi, cô khẽ nói: “Tôi trói hắn ở trong đó, tôi…”

Mộ Tấn Dương hỏi với vẻ không xác định: “Em nói gì?”

“Chính là ‘ngài Hồng’ gì đó, tôi đánh hắn hôn mê rồi nhốt ở trong phòng tắm.” Diệp Du Nhiên nhìn thấy cảm xúc trên mặt Mộ Tấn Dương đột nhiên trở nên thoải mái, giống như bầu trời quang đãng sau cơn mưa thì trong lòng cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

“Dẫn tôi đi xem.” Giọng nói của Mộ Tấn Dương đã ổn định lại, rũ mắt nhìn cô.

“Ừ.”

Diệp Du Nhiên đáp một tiếng, sau đó lén lút nắm lấy tay Mộ Tấn Dương rồi kéo anh đi tới phòng tắm.

Mộ Tấn Dương đi theo cô về phía phòng tắm, giả vờ như không phát hiện ra động tác nhỏ của cô.

Khi anh đi tới cửa phòng tắm, nhìn thấy cơ thể cao lớn của Hồng Trường Sinh nằm trên mặt đất, bị trói đến chẳng ra hình dáng gì, anh nhướng mày với vẻ mặt cực kỳ hung ác.

Dám có ý xấu với người phụ nữ của anh.

Hồng Trường Sinh, những ngày bình yên của anh hết rồi.

Diệp Du Nhiên thấy Mộ Tấn Dương lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Hồng Trường Sinh lại không biết anh đang suy nghĩ gì. Trong phút chốc, cô đã bị Mộ Tấn Dương kéo ra ngoài.

Diệp Du Nhiên không hỏi anh muốn dẫn cô đi đâu. Bây giờ cô có cảm giác đặc biệt kỳ lạ, chỉ cần Mộ Tấn Dương dẫn cô đi, bất kể đi tới chỗ nào cũng được.

Cho dù có tới đâu, cô cũng không sợ.

Mộ Tấn Dương dẫn cô đi thẳng ra khỏi câu lạc bộ, lái xe về nhà.

… Cả nhà tải app truyệnhola nhé!

Có lẽ bởi vì bây giờ xác định mình được an toàn, cho nên Diệp Du Nhiên vừa vào trong xe đã bắt đầu cảm thấy mệt mỏi muốn ngủ.

Trước đó cô giằng co một hồi đã tốn rất nhiều sức lực.

Khi xe đến cửa biệt thự, Mộ Tấn Dương gọi cô: “Xuống xe.”

Anh nói dứt lời lại không thấy người bên cạnh có phản ứng gì.

Mộ Tấn Dương quay đầu nhìn mới phát hiện ra cô đã ngủ thiếp đi rồi.

Cô nghiêng đầu, mắt khép hờ, hàng lông mi thật dài tạo thành một bóng mờ, thoạt nhìn vô cùng điềm tĩnh.

Điềm tĩnh à?

Mộ Tấn Dương nhíu mày, cô rất giỏi giày vò anh, anh ngược lại không nhìn ra được cô có chỗ nào điềm tĩnh cả.

Cuối cùng, vẫn là anh bế Diệp Du Nhiên vào biệt thự.

Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 339:Diệp Du Nhiên bị anh ôm có hơi đau nhưng không muốn nói cho anh biết.Cho dù chỉ mới có một ngày ngắn ngủi, nhưng cô cảm giác dài như đã qua một thế kỷ vậy, anh cuối cùng đã bằng lòng ôm cô rồi…Một lát sau, Mộ Tấn Dương lên tiếng nói: “Chúng ta về nhà đi.”Diệp Du Nhiên nghe anh nói thế mới từ trong lòng anh ngẩng đầu lên, đang muốn nói gì đó thì lại nghe trong phòng tắm có tiếng động.Mộ Tấn Dương híp mắt lại. Vừa rồi anh mải tập trung chú ý tới trên người Diệp Du Nhiên, suýt nữa quên mất còn có Hồng Trường Sinh.Diệp Du Nhiên cũng nghe thấy tiếng động này vang lên, mới nhớ tới Hồng Trường Sinh còn bị cô trói ở trong phòng tắm.Diệp Du Nhiên vội vàng chui ra khỏi vòng tay của Mộ Tấn Dương, chớp chớp mắt nhìn anh: “Trong phòng tắm có người…”Thấy vẻ mặt Mộ Tấn Dương biến đổi, cô khẽ nói: “Tôi trói hắn ở trong đó, tôi…”Mộ Tấn Dương hỏi với vẻ không xác định: “Em nói gì?”“Chính là ‘ngài Hồng’ gì đó, tôi đánh hắn hôn mê rồi nhốt ở trong phòng tắm.” Diệp Du Nhiên nhìn thấy cảm xúc trên mặt Mộ Tấn Dương đột nhiên trở nên thoải mái, giống như bầu trời quang đãng sau cơn mưa thì trong lòng cảm thấy vô cùng kinh ngạc.“Dẫn tôi đi xem.” Giọng nói của Mộ Tấn Dương đã ổn định lại, rũ mắt nhìn cô.“Ừ.”Diệp Du Nhiên đáp một tiếng, sau đó lén lút nắm lấy tay Mộ Tấn Dương rồi kéo anh đi tới phòng tắm.Mộ Tấn Dương đi theo cô về phía phòng tắm, giả vờ như không phát hiện ra động tác nhỏ của cô.Khi anh đi tới cửa phòng tắm, nhìn thấy cơ thể cao lớn của Hồng Trường Sinh nằm trên mặt đất, bị trói đến chẳng ra hình dáng gì, anh nhướng mày với vẻ mặt cực kỳ hung ác.Dám có ý xấu với người phụ nữ của anh.Hồng Trường Sinh, những ngày bình yên của anh hết rồi.Diệp Du Nhiên thấy Mộ Tấn Dương lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Hồng Trường Sinh lại không biết anh đang suy nghĩ gì. Trong phút chốc, cô đã bị Mộ Tấn Dương kéo ra ngoài.Diệp Du Nhiên không hỏi anh muốn dẫn cô đi đâu. Bây giờ cô có cảm giác đặc biệt kỳ lạ, chỉ cần Mộ Tấn Dương dẫn cô đi, bất kể đi tới chỗ nào cũng được.Cho dù có tới đâu, cô cũng không sợ.Mộ Tấn Dương dẫn cô đi thẳng ra khỏi câu lạc bộ, lái xe về nhà.… Cả nhà tải app truyệnhola nhé!Có lẽ bởi vì bây giờ xác định mình được an toàn, cho nên Diệp Du Nhiên vừa vào trong xe đã bắt đầu cảm thấy mệt mỏi muốn ngủ.Trước đó cô giằng co một hồi đã tốn rất nhiều sức lực.Khi xe đến cửa biệt thự, Mộ Tấn Dương gọi cô: “Xuống xe.”Anh nói dứt lời lại không thấy người bên cạnh có phản ứng gì.Mộ Tấn Dương quay đầu nhìn mới phát hiện ra cô đã ngủ thiếp đi rồi.Cô nghiêng đầu, mắt khép hờ, hàng lông mi thật dài tạo thành một bóng mờ, thoạt nhìn vô cùng điềm tĩnh.Điềm tĩnh à?Mộ Tấn Dương nhíu mày, cô rất giỏi giày vò anh, anh ngược lại không nhìn ra được cô có chỗ nào điềm tĩnh cả.Cuối cùng, vẫn là anh bế Diệp Du Nhiên vào biệt thự.

Chương 339