Tác giả:

Chương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay…

Chương 413

Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 413:Không biết có phải là ảo giác của Diệp Du Nhiên hay không mà cô cứ cảm thấy dường như lúc anh nhìn mặt cô, ánh mắt anh lơ đãng giống như đang thông qua cô mà nhìn một người khác vậy.Chào tạm biệt Phong Hải xong, Diệp Du Nhiên đi sang đường, bắt xe về nhà.***Mặt khác, bên trong phòng bao.Gã mập cầm danh thiếp của Phong Hải mà sắc mặt nặng nề, cả buổi không nói câu nào.Những người khác trong phòng bao đều cười gã: “Người đó là ai vậy, chỉ là đưa danh thiếp thôi mà anh đã sợ đến như vậy rồi?”Gã mập chỉ lắc đầu chứ không nói gì.Mà Mộ Tấn Dương ngồi im lặng nãy giờ bất ngờ lên tiếng: “Vừa rồi dùng tay nào đánh cô ấy?”Toàn bộ người trong phòng bao đều im lặng vì câu nói bất thình lình của Mộ Tấn Dương.Có người lên tiếng hỏi anh: “Tổng giám đốc Mộ, ý anh là gì, đánh ai cơ?”Chẳng lẽ là người phụ nữ vừa nãy?Bất chợt tất cả mọi người đều tập trung ánh nhìn vào gã mập.Gã lại lơ đễnh hỏi lại: “Tổng giám đốc Mộ, anh nói vậy là ý gì?”Chắc không phải là vì muốn trút giận giùm người phụ nữ lúc nãy chứ?Chắc không phải đâu, nếu người phụ nữ vừa nãy có quan hệ gì với Mộ Tấn Dương thì sao anh lại để mặc cho gã trêu chọc cô được?“Anh dùng tay nào đánh?” Mộ Tấn Dương đặt ly rượu trên tay xuống, ngả người dựa ra sau rồi nhắc lại lần nữa.“Tổng giám đốc Mộ, anh vậy là ý gì? Con bé ban nãy… á!” Gã mập chưa nói hết câu đã bị đá bay ra ngoài.Mộ Tấn Dương mặt không cảm xúc, chỉnh lại quần áo trên người, đi đến trước mặt gã mập, giẫm lên tay phải gã: “Nếu như anh không chịu nói là tay nào thì tôi đành coi như là tay phải vậy.”“Anh muốn làm gì! Tôi có hợp tác với Việt Phong đó! Chẳng lẽ anh không muốn hợp tác sao? Không sợ sếp anh truy cứu à…”Gã mập nhìn vẻ mặt sắc lạnh hiểm ác của Mộ Tấn Dương sợ đến run người.Gã mập không tiếp xúc nhiều với Mộ Tấn Dương, nhưng cũng biết Mộ Tấn Dương là nhân vật trụ cột của Việt Phong, rất có bản lĩnh nhưng không ngờ khí thế của anh còn đáng sợ hơn.Mộ Tấn Dương lạnh lùng cắt ngang: “Nhiều lời quá.”Sau đó, anh giơ chân đang dẫm trên tay gã lên, rồi đạp mạnh xuống cổ tay gã.Đế giày thủ công cao cấp từ da Ý rất cứng, sau cú giẫm này, người xung quanh nghe thấy tiếng xương ‘răng rắc’ vỡ vụn.“Tay của tôi… Mày, tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu!” Gã mập lăn lộn k** r*n trên đất.Mộ Tấn Dương quay đầu nhìn những người khác trong phòng bao đang sợ chết khiếp, anh bình tĩnh nói: “Mấy người có thể về được rồi, không ai được phép gọi cấp cứu cho người này, không thì tôi có rất nhiều cách để khiến người đó phải hối hận.”Những người còn lại trong phòng hết anh nhìn tôi, lại tôi nhìn anh, đều nhìn thấy nỗi sợ hãi trong mắt nhau.Mộ Tấn Dương trẻ tuổi hơn so với họ, tuy đang mang thân phận phó tổng giám đốc của một công ty nhỏ, nhưng vẫn khiến cho đám cáo gìa trên thương trường phải sợ hãi.Những người đó rất ăn ý với nhau, lục tục kéo ra ngoài.Đợi khi mọi người đi hết, Mộ Tấn Dương mới quay người lấy áo khoác rồi đi ra ngoài, đồng thời anh cho người khóa cửa phòng bao lại, không cho gã mập đó đi ra.Nếu bỏ lỡ thời gian điều trị tốt nhất thì sau đó có chữa khỏi hẳn được hay không, không ai dám chắc.Mộ Tấn Dương chủ định muốn hủy cánh tay của gã mập kia.

Chương 413:

Không biết có phải là ảo giác của Diệp Du Nhiên hay không mà cô cứ cảm thấy dường như lúc anh nhìn mặt cô, ánh mắt anh lơ đãng giống như đang thông qua cô mà nhìn một người khác vậy.

Chào tạm biệt Phong Hải xong, Diệp Du Nhiên đi sang đường, bắt xe về nhà.

***

Mặt khác, bên trong phòng bao.

Gã mập cầm danh thiếp của Phong Hải mà sắc mặt nặng nề, cả buổi không nói câu nào.

Những người khác trong phòng bao đều cười gã: “Người đó là ai vậy, chỉ là đưa danh thiếp thôi mà anh đã sợ đến như vậy rồi?”

Gã mập chỉ lắc đầu chứ không nói gì.

Mà Mộ Tấn Dương ngồi im lặng nãy giờ bất ngờ lên tiếng: “Vừa rồi dùng tay nào đánh cô ấy?”

Toàn bộ người trong phòng bao đều im lặng vì câu nói bất thình lình của Mộ Tấn Dương.

Có người lên tiếng hỏi anh: “Tổng giám đốc Mộ, ý anh là gì, đánh ai cơ?”

Chẳng lẽ là người phụ nữ vừa nãy?

Bất chợt tất cả mọi người đều tập trung ánh nhìn vào gã mập.

Gã lại lơ đễnh hỏi lại: “Tổng giám đốc Mộ, anh nói vậy là ý gì?”

Chắc không phải là vì muốn trút giận giùm người phụ nữ lúc nãy chứ?

Chắc không phải đâu, nếu người phụ nữ vừa nãy có quan hệ gì với Mộ Tấn Dương thì sao anh lại để mặc cho gã trêu chọc cô được?

“Anh dùng tay nào đánh?” Mộ Tấn Dương đặt ly rượu trên tay xuống, ngả người dựa ra sau rồi nhắc lại lần nữa.

“Tổng giám đốc Mộ, anh vậy là ý gì? Con bé ban nãy… á!” Gã mập chưa nói hết câu đã bị đá bay ra ngoài.

Mộ Tấn Dương mặt không cảm xúc, chỉnh lại quần áo trên người, đi đến trước mặt gã mập, giẫm lên tay phải gã: “Nếu như anh không chịu nói là tay nào thì tôi đành coi như là tay phải vậy.”

“Anh muốn làm gì! Tôi có hợp tác với Việt Phong đó! Chẳng lẽ anh không muốn hợp tác sao? Không sợ sếp anh truy cứu à…”

Gã mập nhìn vẻ mặt sắc lạnh hiểm ác của Mộ Tấn Dương sợ đến run người.

Gã mập không tiếp xúc nhiều với Mộ Tấn Dương, nhưng cũng biết Mộ Tấn Dương là nhân vật trụ cột của Việt Phong, rất có bản lĩnh nhưng không ngờ khí thế của anh còn đáng sợ hơn.

Mộ Tấn Dương lạnh lùng cắt ngang: “Nhiều lời quá.”

Sau đó, anh giơ chân đang dẫm trên tay gã lên, rồi đạp mạnh xuống cổ tay gã.

Đế giày thủ công cao cấp từ da Ý rất cứng, sau cú giẫm này, người xung quanh nghe thấy tiếng xương ‘răng rắc’ vỡ vụn.

“Tay của tôi… Mày, tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu!” Gã mập lăn lộn k** r*n trên đất.

Mộ Tấn Dương quay đầu nhìn những người khác trong phòng bao đang sợ chết khiếp, anh bình tĩnh nói: “Mấy người có thể về được rồi, không ai được phép gọi cấp cứu cho người này, không thì tôi có rất nhiều cách để khiến người đó phải hối hận.”

Những người còn lại trong phòng hết anh nhìn tôi, lại tôi nhìn anh, đều nhìn thấy nỗi sợ hãi trong mắt nhau.

Mộ Tấn Dương trẻ tuổi hơn so với họ, tuy đang mang thân phận phó tổng giám đốc của một công ty nhỏ, nhưng vẫn khiến cho đám cáo gìa trên thương trường phải sợ hãi.

Những người đó rất ăn ý với nhau, lục tục kéo ra ngoài.

Đợi khi mọi người đi hết, Mộ Tấn Dương mới quay người lấy áo khoác rồi đi ra ngoài, đồng thời anh cho người khóa cửa phòng bao lại, không cho gã mập đó đi ra.

Nếu bỏ lỡ thời gian điều trị tốt nhất thì sau đó có chữa khỏi hẳn được hay không, không ai dám chắc.

Mộ Tấn Dương chủ định muốn hủy cánh tay của gã mập kia.

Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 413:Không biết có phải là ảo giác của Diệp Du Nhiên hay không mà cô cứ cảm thấy dường như lúc anh nhìn mặt cô, ánh mắt anh lơ đãng giống như đang thông qua cô mà nhìn một người khác vậy.Chào tạm biệt Phong Hải xong, Diệp Du Nhiên đi sang đường, bắt xe về nhà.***Mặt khác, bên trong phòng bao.Gã mập cầm danh thiếp của Phong Hải mà sắc mặt nặng nề, cả buổi không nói câu nào.Những người khác trong phòng bao đều cười gã: “Người đó là ai vậy, chỉ là đưa danh thiếp thôi mà anh đã sợ đến như vậy rồi?”Gã mập chỉ lắc đầu chứ không nói gì.Mà Mộ Tấn Dương ngồi im lặng nãy giờ bất ngờ lên tiếng: “Vừa rồi dùng tay nào đánh cô ấy?”Toàn bộ người trong phòng bao đều im lặng vì câu nói bất thình lình của Mộ Tấn Dương.Có người lên tiếng hỏi anh: “Tổng giám đốc Mộ, ý anh là gì, đánh ai cơ?”Chẳng lẽ là người phụ nữ vừa nãy?Bất chợt tất cả mọi người đều tập trung ánh nhìn vào gã mập.Gã lại lơ đễnh hỏi lại: “Tổng giám đốc Mộ, anh nói vậy là ý gì?”Chắc không phải là vì muốn trút giận giùm người phụ nữ lúc nãy chứ?Chắc không phải đâu, nếu người phụ nữ vừa nãy có quan hệ gì với Mộ Tấn Dương thì sao anh lại để mặc cho gã trêu chọc cô được?“Anh dùng tay nào đánh?” Mộ Tấn Dương đặt ly rượu trên tay xuống, ngả người dựa ra sau rồi nhắc lại lần nữa.“Tổng giám đốc Mộ, anh vậy là ý gì? Con bé ban nãy… á!” Gã mập chưa nói hết câu đã bị đá bay ra ngoài.Mộ Tấn Dương mặt không cảm xúc, chỉnh lại quần áo trên người, đi đến trước mặt gã mập, giẫm lên tay phải gã: “Nếu như anh không chịu nói là tay nào thì tôi đành coi như là tay phải vậy.”“Anh muốn làm gì! Tôi có hợp tác với Việt Phong đó! Chẳng lẽ anh không muốn hợp tác sao? Không sợ sếp anh truy cứu à…”Gã mập nhìn vẻ mặt sắc lạnh hiểm ác của Mộ Tấn Dương sợ đến run người.Gã mập không tiếp xúc nhiều với Mộ Tấn Dương, nhưng cũng biết Mộ Tấn Dương là nhân vật trụ cột của Việt Phong, rất có bản lĩnh nhưng không ngờ khí thế của anh còn đáng sợ hơn.Mộ Tấn Dương lạnh lùng cắt ngang: “Nhiều lời quá.”Sau đó, anh giơ chân đang dẫm trên tay gã lên, rồi đạp mạnh xuống cổ tay gã.Đế giày thủ công cao cấp từ da Ý rất cứng, sau cú giẫm này, người xung quanh nghe thấy tiếng xương ‘răng rắc’ vỡ vụn.“Tay của tôi… Mày, tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu!” Gã mập lăn lộn k** r*n trên đất.Mộ Tấn Dương quay đầu nhìn những người khác trong phòng bao đang sợ chết khiếp, anh bình tĩnh nói: “Mấy người có thể về được rồi, không ai được phép gọi cấp cứu cho người này, không thì tôi có rất nhiều cách để khiến người đó phải hối hận.”Những người còn lại trong phòng hết anh nhìn tôi, lại tôi nhìn anh, đều nhìn thấy nỗi sợ hãi trong mắt nhau.Mộ Tấn Dương trẻ tuổi hơn so với họ, tuy đang mang thân phận phó tổng giám đốc của một công ty nhỏ, nhưng vẫn khiến cho đám cáo gìa trên thương trường phải sợ hãi.Những người đó rất ăn ý với nhau, lục tục kéo ra ngoài.Đợi khi mọi người đi hết, Mộ Tấn Dương mới quay người lấy áo khoác rồi đi ra ngoài, đồng thời anh cho người khóa cửa phòng bao lại, không cho gã mập đó đi ra.Nếu bỏ lỡ thời gian điều trị tốt nhất thì sau đó có chữa khỏi hẳn được hay không, không ai dám chắc.Mộ Tấn Dương chủ định muốn hủy cánh tay của gã mập kia.

Chương 413