Tác giả:

Chương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay…

Chương 462

Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 462:“Cô Diệp.” Nam Sơn cười xán lạn, nhưng khi anh ta nhìn thấy chỉ có một mình cô đi ra thì nghi ngờ mở miệng hỏi: “Ông chủ không về cùng cô sao?”“Anh ấy còn ở bên trong.”Diệp Du Nhiên vừa nói vừa lên xe.Nam Sơn gật đầu, lái xe đến khu biệt thự hào hoa nhất ở thành phố Vân Châu.Nam Sơn lái xe đi ra ngoài không được bao lâu thì Diệp Du Nhiên đã bảo anh ta: “Chờ đã, anh chở tôi đi đón Thịt Bò đi.”Trước đó sau khi Diệp Du Nhiên nằm viện, Mộ Tấn Dương đã bảo Nam Sơn đưa Thịt Bò đến bệnh viện thú y để nuôi dưỡng, mãi cũng chưa mang về.Bây giờ cô gần như khỏi hẳn, có thể đón nó về rồi.Nam Sơn c*̃ng không nhiều lời, lái xe thẳng đến bệnh viện thú y.Thịt Bò ở bệnh viện thú y gần nửa tháng, khi nhìn thấy Diệp Du Nhiên, nó lập tức mừng rỡ vẫy đuôi, nhào thẳng vào lòng cô l**m l**m, cọ cọ, giống như một đứa bé đang làm nũng.Diệp Du Nhiên bật cười, không thể làm gì khác hơn là ôm nó về nhà.***Mộ Tấn Dương tối mới về nhà.Diệp Du Nhiên nghe thấy tiếng xe thì xuống lầu.Khi cô đi tới cửa thì thấy Nam Sơn đang dìu Mộ Tấn Dương đi vào.Diệp Du Nhiên ngừng lại rồi bước lên đón anh: “Anh ấy sao vậy?”Diệp Du Nhiên vừa tới gần thì đã ngửi được mùi rượu nồng nặc, cô hơi nhíu mày.Nam Sơn một tay dìu Mộ Tấn Dương, ngẩng đầu nhìn Diệp Du Nhiên: “Buổi chiều bị anh Bùi kéo đi xã giao.”Nói xong lại giơ cánh tay còn lại lên, đưa món đồ trong tay cho Diệp Du Nhiên nói: “Đây là bữa tối ông chủ mang về cho cô.”Diệp Du Nhiên nhận lấy, liếc mắt nhìn, là hộp đựng cơm giữ nhiệt.Tải app truyệnhola nhé cả nhà! “Diệp Du Nhiên.”Chính vào lúc này, Mộ Tấn Dương quay đầu nhìn Diệp Du Nhiên, chẳng qua là trong ánh mắt của anh như có một tầng sương, rõ ràng là đã uống rất say.Diệp Du Nhiên chỉ liếc mắt nhìn anh, sau đó nói với Nam Sơn: “Anh dìu anh ấy vào trong đi, sau đó thì giúp anh ấy tắm rửa.”Nam Sơn cũng biết vết thương của Diệp Du Nhiên còn chưa lành nên gật đầu với cô, sau đó đỡ Mộ Tấn Dương đi vào trong.Nam Sơn đỡ Mộ Tấn Dương lên lầu, Diệp Du Nhiên cầm hộp giữ nhiệt đi đến phòng ăn.Cô mở thì thấy bên trong toàn là những món ăn thanh đạm.Diệp Du Nhiên ăn hai miếng, cảm thấy khẩu vị hơi quen quen.Đúng lúc này, trên lầu vang lên “ầm” một tiếng, tiếp theo đó là tiếng kêu giận dữ của Mộ Tấn Dương: “Tôi muốn bà xã!”Diệp Du Nhiên vừa vặn đang gắp thức ăn sắp cho vào miệng, nghe được tiếng rống giận của Mộ Tấn Dương, cô liền dừng động tác lại.Lời này nghe rất quen thuộc.Lần trước anh uống say cũng đã nói câu nói này.Diệp Du Nhiên đột nhiên không còn tâm trạng ăn cơm.Lại một tiếng “Ầm” nữa truyền tới, cửa phòng ngủ bị người người ta đẩy mạnh ra, sau đó đóng lại đột ngột.

Chương 462:

“Cô Diệp.” Nam Sơn cười xán lạn, nhưng khi anh ta nhìn thấy chỉ có một mình cô đi ra thì nghi ngờ mở miệng hỏi: “Ông chủ không về cùng cô sao?”

“Anh ấy còn ở bên trong.”

Diệp Du Nhiên vừa nói vừa lên xe.

Nam Sơn gật đầu, lái xe đến khu biệt thự hào hoa nhất ở thành phố Vân Châu.

Nam Sơn lái xe đi ra ngoài không được bao lâu thì Diệp Du Nhiên đã bảo anh ta: “Chờ đã, anh chở tôi đi đón Thịt Bò đi.”

Trước đó sau khi Diệp Du Nhiên nằm viện, Mộ Tấn Dương đã bảo Nam Sơn đưa Thịt Bò đến bệnh viện thú y để nuôi dưỡng, mãi cũng chưa mang về.

Bây giờ cô gần như khỏi hẳn, có thể đón nó về rồi.

Nam Sơn c*̃ng không nhiều lời, lái xe thẳng đến bệnh viện thú y.

Thịt Bò ở bệnh viện thú y gần nửa tháng, khi nhìn thấy Diệp Du Nhiên, nó lập tức mừng rỡ vẫy đuôi, nhào thẳng vào lòng cô l**m l**m, cọ cọ, giống như một đứa bé đang làm nũng.

Diệp Du Nhiên bật cười, không thể làm gì khác hơn là ôm nó về nhà.

***

Mộ Tấn Dương tối mới về nhà.

Diệp Du Nhiên nghe thấy tiếng xe thì xuống lầu.

Khi cô đi tới cửa thì thấy Nam Sơn đang dìu Mộ Tấn Dương đi vào.

Diệp Du Nhiên ngừng lại rồi bước lên đón anh: “Anh ấy sao vậy?”

Diệp Du Nhiên vừa tới gần thì đã ngửi được mùi rượu nồng nặc, cô hơi nhíu mày.

Nam Sơn một tay dìu Mộ Tấn Dương, ngẩng đầu nhìn Diệp Du Nhiên: “Buổi chiều bị anh Bùi kéo đi xã giao.”

Nói xong lại giơ cánh tay còn lại lên, đưa món đồ trong tay cho Diệp Du Nhiên nói: “Đây là bữa tối ông chủ mang về cho cô.”

Diệp Du Nhiên nhận lấy, liếc mắt nhìn, là hộp đựng cơm giữ nhiệt.

Tải app truyệnhola nhé cả nhà! “Diệp Du Nhiên.”

Chính vào lúc này, Mộ Tấn Dương quay đầu nhìn Diệp Du Nhiên, chẳng qua là trong ánh mắt của anh như có một tầng sương, rõ ràng là đã uống rất say.

Diệp Du Nhiên chỉ liếc mắt nhìn anh, sau đó nói với Nam Sơn: “Anh dìu anh ấy vào trong đi, sau đó thì giúp anh ấy tắm rửa.”

Nam Sơn cũng biết vết thương của Diệp Du Nhiên còn chưa lành nên gật đầu với cô, sau đó đỡ Mộ Tấn Dương đi vào trong.

Nam Sơn đỡ Mộ Tấn Dương lên lầu, Diệp Du Nhiên cầm hộp giữ nhiệt đi đến phòng ăn.

Cô mở thì thấy bên trong toàn là những món ăn thanh đạm.

Diệp Du Nhiên ăn hai miếng, cảm thấy khẩu vị hơi quen quen.

Đúng lúc này, trên lầu vang lên “ầm” một tiếng, tiếp theo đó là tiếng kêu giận dữ của Mộ Tấn Dương: “Tôi muốn bà xã!”

Diệp Du Nhiên vừa vặn đang gắp thức ăn sắp cho vào miệng, nghe được tiếng rống giận của Mộ Tấn Dương, cô liền dừng động tác lại.

Lời này nghe rất quen thuộc.

Lần trước anh uống say cũng đã nói câu nói này.

Diệp Du Nhiên đột nhiên không còn tâm trạng ăn cơm.

Lại một tiếng “Ầm” nữa truyền tới, cửa phòng ngủ bị người người ta đẩy mạnh ra, sau đó đóng lại đột ngột.

Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 462:“Cô Diệp.” Nam Sơn cười xán lạn, nhưng khi anh ta nhìn thấy chỉ có một mình cô đi ra thì nghi ngờ mở miệng hỏi: “Ông chủ không về cùng cô sao?”“Anh ấy còn ở bên trong.”Diệp Du Nhiên vừa nói vừa lên xe.Nam Sơn gật đầu, lái xe đến khu biệt thự hào hoa nhất ở thành phố Vân Châu.Nam Sơn lái xe đi ra ngoài không được bao lâu thì Diệp Du Nhiên đã bảo anh ta: “Chờ đã, anh chở tôi đi đón Thịt Bò đi.”Trước đó sau khi Diệp Du Nhiên nằm viện, Mộ Tấn Dương đã bảo Nam Sơn đưa Thịt Bò đến bệnh viện thú y để nuôi dưỡng, mãi cũng chưa mang về.Bây giờ cô gần như khỏi hẳn, có thể đón nó về rồi.Nam Sơn c*̃ng không nhiều lời, lái xe thẳng đến bệnh viện thú y.Thịt Bò ở bệnh viện thú y gần nửa tháng, khi nhìn thấy Diệp Du Nhiên, nó lập tức mừng rỡ vẫy đuôi, nhào thẳng vào lòng cô l**m l**m, cọ cọ, giống như một đứa bé đang làm nũng.Diệp Du Nhiên bật cười, không thể làm gì khác hơn là ôm nó về nhà.***Mộ Tấn Dương tối mới về nhà.Diệp Du Nhiên nghe thấy tiếng xe thì xuống lầu.Khi cô đi tới cửa thì thấy Nam Sơn đang dìu Mộ Tấn Dương đi vào.Diệp Du Nhiên ngừng lại rồi bước lên đón anh: “Anh ấy sao vậy?”Diệp Du Nhiên vừa tới gần thì đã ngửi được mùi rượu nồng nặc, cô hơi nhíu mày.Nam Sơn một tay dìu Mộ Tấn Dương, ngẩng đầu nhìn Diệp Du Nhiên: “Buổi chiều bị anh Bùi kéo đi xã giao.”Nói xong lại giơ cánh tay còn lại lên, đưa món đồ trong tay cho Diệp Du Nhiên nói: “Đây là bữa tối ông chủ mang về cho cô.”Diệp Du Nhiên nhận lấy, liếc mắt nhìn, là hộp đựng cơm giữ nhiệt.Tải app truyệnhola nhé cả nhà! “Diệp Du Nhiên.”Chính vào lúc này, Mộ Tấn Dương quay đầu nhìn Diệp Du Nhiên, chẳng qua là trong ánh mắt của anh như có một tầng sương, rõ ràng là đã uống rất say.Diệp Du Nhiên chỉ liếc mắt nhìn anh, sau đó nói với Nam Sơn: “Anh dìu anh ấy vào trong đi, sau đó thì giúp anh ấy tắm rửa.”Nam Sơn cũng biết vết thương của Diệp Du Nhiên còn chưa lành nên gật đầu với cô, sau đó đỡ Mộ Tấn Dương đi vào trong.Nam Sơn đỡ Mộ Tấn Dương lên lầu, Diệp Du Nhiên cầm hộp giữ nhiệt đi đến phòng ăn.Cô mở thì thấy bên trong toàn là những món ăn thanh đạm.Diệp Du Nhiên ăn hai miếng, cảm thấy khẩu vị hơi quen quen.Đúng lúc này, trên lầu vang lên “ầm” một tiếng, tiếp theo đó là tiếng kêu giận dữ của Mộ Tấn Dương: “Tôi muốn bà xã!”Diệp Du Nhiên vừa vặn đang gắp thức ăn sắp cho vào miệng, nghe được tiếng rống giận của Mộ Tấn Dương, cô liền dừng động tác lại.Lời này nghe rất quen thuộc.Lần trước anh uống say cũng đã nói câu nói này.Diệp Du Nhiên đột nhiên không còn tâm trạng ăn cơm.Lại một tiếng “Ầm” nữa truyền tới, cửa phòng ngủ bị người người ta đẩy mạnh ra, sau đó đóng lại đột ngột.

Chương 462