Chương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay…
Chương 522
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 522:Diệp Du Nhiên không nói chuyện, cô quay sang nhìn Mộ Tấn Dương, cô thật sự không biết Mộ Tấn Dương tại sao muốn đến gặp Diệp Thành.“Ông cụ Diệp cũng đã chủ động gọi điện cho tôi rồi, chúng ta đương nhiên không thể không nể mặt ông cụ, vậy nên đến gặp thôi.”Mộ Tấn Dương ngước lên nhìn Diệp Thành, ngữ khí nghe rất ôn hòa.Mà sắc mặt của Diệp Thành sau khi nghe thấy anh nói như vậy thì hơi thay đổi.“Ngồi đi.”Diệp Thành tâm ý nói với hai người họ: “Ta gọi hai đứa về đây cũng là vì tốt cho hai đứa, đều là người một nhà, ta không hy vọng mọi người làm quá khó coi.”Diệp Du Nhiên nghe thế, trên mặt xuất hiện sự mỉa mai.Ông ta còn biết là người một nhà?“Cho nên… ý của ông cụ Diệp là?” Mộ Tấn Dương nghiêm túc hỏi Diệp Thành, hình như thật sự đang suy nghĩ lời ông ta nói.Diệp Thành thấy thế, mặt mày cũng tỏ vẻ khá hài lòng.“Đối với dự án phát triển khu phía Tây, cháu hãy nói với cấp trên mở đường trước, dự án này, ta muốn, cháu nếu như ra tòa, ta giúp cháu làm rõ, thấy thế nào?”Diệp Thành rất khôn ngoan, ánh mắt sắc bén nhìn Mộ Tấn Dương.Người này, thật sự càng nhìn càng thấy không có gì ưu tú cả, từ lần đầu gặp anh, đến lần trước một cú điện thoại của anh đã hủy đi cơ hội dành được dự án mà ông ta vất vả kiếm về…Cho đến bây giờ, ông ta cũng không nhìn ra được tiềm năng gì ở Mộ Tấn Dương.Rốt cuộc là che giấu quá sâu, hay là anh không có bối cảnh gì cả, tất cả chỉ là do vận may?Mộ Tấn Dương vẻ tỏ băn khoăn, hình như có chút khó xử: “Chuyện này… cháu sẽ suy nghĩ.”Diệp Thành thu lại biểu cảm của Mộ Tấn Dương vào mắt, hơi híp mắt lại: “Vậy đừng suy nghĩ quá lâu, người của nhà họ Huỳnh đều rất nôn nóng.”Trong lời nói của ông ta có ẩn giấu sự uy h**p, ngay cả Diệp Du Nhiên cũng nghe hiểu.Mộ Tấn Dương nghiêm túc gật đầu, sau đó lại nói: “Cháu muốn đi lên giúp Du Nhiên lấy chút đồ, ông Diệp có chuyện thì cứ làm đi.”“Ừm, đi đi.” Ngữ khí của Diệp Thành mặc dù rất ôn hòa, nhưng ánh mắt lại rất nham hiểm.Vừa dứt lời, Mộ Tấn Dương liền dẫn Diệp Du Nhiên đi lên lầu.Diệp Thành hình theo bóng dáng của hai người, lông mày khẽ cau lại!Bộ dạng cứ bình bình như này của Mộ Tấn Dương, ngược lại khiến ông ta càng nhìn càng thấy hoài nghi.Ông ta căn bản cũng chỉ là thăm dò một chút, nếu như Mộ Tấn Dương thật sự có bối cảnh hùng hậu, căn bản sẽ không đến đây.Nhưng anh không những đến, còn nghe nói muốn suy nghĩ.Diệp Thành thấy từ những lời mà Mộ Tấn Dương thì đã đồng ý rồi.…Mộ Tấn Dương trực tiếp dẫn Diệp Du Nhiên đến phòng của cô.Vừa vào xong, Diệp Du Nhiên vội vàng buông tay của anh ra, hỏi anh: “Chuyện gì đang xảy ra?”“Là sao?”Mộ Tấn Dương vừa nghe vừa nhìn quanh căn phòng.
Chương 522:
Diệp Du Nhiên không nói chuyện, cô quay sang nhìn Mộ Tấn Dương, cô thật sự không biết Mộ Tấn Dương tại sao muốn đến gặp Diệp Thành.
“Ông cụ Diệp cũng đã chủ động gọi điện cho tôi rồi, chúng ta đương nhiên không thể không nể mặt ông cụ, vậy nên đến gặp thôi.”
Mộ Tấn Dương ngước lên nhìn Diệp Thành, ngữ khí nghe rất ôn hòa.
Mà sắc mặt của Diệp Thành sau khi nghe thấy anh nói như vậy thì hơi thay đổi.
“Ngồi đi.”
Diệp Thành tâm ý nói với hai người họ: “Ta gọi hai đứa về đây cũng là vì tốt cho hai đứa, đều là người một nhà, ta không hy vọng mọi người làm quá khó coi.”
Diệp Du Nhiên nghe thế, trên mặt xuất hiện sự mỉa mai.
Ông ta còn biết là người một nhà?
“Cho nên… ý của ông cụ Diệp là?” Mộ Tấn Dương nghiêm túc hỏi Diệp Thành, hình như thật sự đang suy nghĩ lời ông ta nói.
Diệp Thành thấy thế, mặt mày cũng tỏ vẻ khá hài lòng.
“Đối với dự án phát triển khu phía Tây, cháu hãy nói với cấp trên mở đường trước, dự án này, ta muốn, cháu nếu như ra tòa, ta giúp cháu làm rõ, thấy thế nào?”
Diệp Thành rất khôn ngoan, ánh mắt sắc bén nhìn Mộ Tấn Dương.
Người này, thật sự càng nhìn càng thấy không có gì ưu tú cả, từ lần đầu gặp anh, đến lần trước một cú điện thoại của anh đã hủy đi cơ hội dành được dự án mà ông ta vất vả kiếm về…
Cho đến bây giờ, ông ta cũng không nhìn ra được tiềm năng gì ở Mộ Tấn Dương.
Rốt cuộc là che giấu quá sâu, hay là anh không có bối cảnh gì cả, tất cả chỉ là do vận may?
Mộ Tấn Dương vẻ tỏ băn khoăn, hình như có chút khó xử: “Chuyện này… cháu sẽ suy nghĩ.”
Diệp Thành thu lại biểu cảm của Mộ Tấn Dương vào mắt, hơi híp mắt lại: “Vậy đừng suy nghĩ quá lâu, người của nhà họ Huỳnh đều rất nôn nóng.”
Trong lời nói của ông ta có ẩn giấu sự uy h**p, ngay cả Diệp Du Nhiên cũng nghe hiểu.
Mộ Tấn Dương nghiêm túc gật đầu, sau đó lại nói: “Cháu muốn đi lên giúp Du Nhiên lấy chút đồ, ông Diệp có chuyện thì cứ làm đi.”
“Ừm, đi đi.” Ngữ khí của Diệp Thành mặc dù rất ôn hòa, nhưng ánh mắt lại rất nham hiểm.
Vừa dứt lời, Mộ Tấn Dương liền dẫn Diệp Du Nhiên đi lên lầu.
Diệp Thành hình theo bóng dáng của hai người, lông mày khẽ cau lại!
Bộ dạng cứ bình bình như này của Mộ Tấn Dương, ngược lại khiến ông ta càng nhìn càng thấy hoài nghi.
Ông ta căn bản cũng chỉ là thăm dò một chút, nếu như Mộ Tấn Dương thật sự có bối cảnh hùng hậu, căn bản sẽ không đến đây.
Nhưng anh không những đến, còn nghe nói muốn suy nghĩ.
Diệp Thành thấy từ những lời mà Mộ Tấn Dương thì đã đồng ý rồi.
…
Mộ Tấn Dương trực tiếp dẫn Diệp Du Nhiên đến phòng của cô.
Vừa vào xong, Diệp Du Nhiên vội vàng buông tay của anh ra, hỏi anh: “Chuyện gì đang xảy ra?”
“Là sao?”
Mộ Tấn Dương vừa nghe vừa nhìn quanh căn phòng.
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 522:Diệp Du Nhiên không nói chuyện, cô quay sang nhìn Mộ Tấn Dương, cô thật sự không biết Mộ Tấn Dương tại sao muốn đến gặp Diệp Thành.“Ông cụ Diệp cũng đã chủ động gọi điện cho tôi rồi, chúng ta đương nhiên không thể không nể mặt ông cụ, vậy nên đến gặp thôi.”Mộ Tấn Dương ngước lên nhìn Diệp Thành, ngữ khí nghe rất ôn hòa.Mà sắc mặt của Diệp Thành sau khi nghe thấy anh nói như vậy thì hơi thay đổi.“Ngồi đi.”Diệp Thành tâm ý nói với hai người họ: “Ta gọi hai đứa về đây cũng là vì tốt cho hai đứa, đều là người một nhà, ta không hy vọng mọi người làm quá khó coi.”Diệp Du Nhiên nghe thế, trên mặt xuất hiện sự mỉa mai.Ông ta còn biết là người một nhà?“Cho nên… ý của ông cụ Diệp là?” Mộ Tấn Dương nghiêm túc hỏi Diệp Thành, hình như thật sự đang suy nghĩ lời ông ta nói.Diệp Thành thấy thế, mặt mày cũng tỏ vẻ khá hài lòng.“Đối với dự án phát triển khu phía Tây, cháu hãy nói với cấp trên mở đường trước, dự án này, ta muốn, cháu nếu như ra tòa, ta giúp cháu làm rõ, thấy thế nào?”Diệp Thành rất khôn ngoan, ánh mắt sắc bén nhìn Mộ Tấn Dương.Người này, thật sự càng nhìn càng thấy không có gì ưu tú cả, từ lần đầu gặp anh, đến lần trước một cú điện thoại của anh đã hủy đi cơ hội dành được dự án mà ông ta vất vả kiếm về…Cho đến bây giờ, ông ta cũng không nhìn ra được tiềm năng gì ở Mộ Tấn Dương.Rốt cuộc là che giấu quá sâu, hay là anh không có bối cảnh gì cả, tất cả chỉ là do vận may?Mộ Tấn Dương vẻ tỏ băn khoăn, hình như có chút khó xử: “Chuyện này… cháu sẽ suy nghĩ.”Diệp Thành thu lại biểu cảm của Mộ Tấn Dương vào mắt, hơi híp mắt lại: “Vậy đừng suy nghĩ quá lâu, người của nhà họ Huỳnh đều rất nôn nóng.”Trong lời nói của ông ta có ẩn giấu sự uy h**p, ngay cả Diệp Du Nhiên cũng nghe hiểu.Mộ Tấn Dương nghiêm túc gật đầu, sau đó lại nói: “Cháu muốn đi lên giúp Du Nhiên lấy chút đồ, ông Diệp có chuyện thì cứ làm đi.”“Ừm, đi đi.” Ngữ khí của Diệp Thành mặc dù rất ôn hòa, nhưng ánh mắt lại rất nham hiểm.Vừa dứt lời, Mộ Tấn Dương liền dẫn Diệp Du Nhiên đi lên lầu.Diệp Thành hình theo bóng dáng của hai người, lông mày khẽ cau lại!Bộ dạng cứ bình bình như này của Mộ Tấn Dương, ngược lại khiến ông ta càng nhìn càng thấy hoài nghi.Ông ta căn bản cũng chỉ là thăm dò một chút, nếu như Mộ Tấn Dương thật sự có bối cảnh hùng hậu, căn bản sẽ không đến đây.Nhưng anh không những đến, còn nghe nói muốn suy nghĩ.Diệp Thành thấy từ những lời mà Mộ Tấn Dương thì đã đồng ý rồi.…Mộ Tấn Dương trực tiếp dẫn Diệp Du Nhiên đến phòng của cô.Vừa vào xong, Diệp Du Nhiên vội vàng buông tay của anh ra, hỏi anh: “Chuyện gì đang xảy ra?”“Là sao?”Mộ Tấn Dương vừa nghe vừa nhìn quanh căn phòng.