Tác giả:

Chương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay…

Chương 545

Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 545:Cánh tay dài vòng qua eo của cô, đưa cánh tay của cô kéo vào trong chăn, giữ trong lòng bàn tay của anh, và đặt trước bụng cô.Tư thế ôm này khiến Diệp Du Nhiên cảm thấy rất an tâm, vốn là đang mệt mỏi, cứ như vậy rất nhanh đã tiến vào mộng đẹp.Sáng ngày hôm sau, Mộ Tấn Dương vẫn đang ở nhà.Lúc cô xuống lầu, vừa vặn anh đang định lên lầu gọi cô xuống ăn sáng.Diệp Du Nhiên ngồi xuống trước bàn ăn, Mộ Tấn Dương hỏi cô: “Bánh mì nướng pizza và cháo, muốn ăn cái gì?”“Cháo.”Diệp Du Nhiên bình thường rất thích ăn bánh mì nướng pizza mà Mộ Tấn Dương làm, nhưng bây giờ nghe thấy bốn chữ này lại cảm giác buồn nôn.Nói là muốn ăn cháo nhưng cô thật sự chỉ ăn một chút.Mộ Tấn Dương nhíu mày.Anh đặt dĩa xuống: “Ăn xong tôi và em đến bệnh viện.”“Không muốn đi.” Diệp Du Nhiên chậm rãi ăn cháo, cũng không ngẩng đầu lên.“Diệp Du Nhiên!”“Không cần lớn tiếng như vậy, tôi nghe thấy.”Diệp Du Nhiên vẫn không ngẩng đầu lên nhìn anh.Đôi mắt Mộ Tấn Dương ngưng lại, cũng không tiếp tục ăn sáng.Diệp Du Nhiên lúc này mới liếc mắt nhìn anh: “Hôm nay anh không ra ngoài sao?”“Ừm.”Mộ Tấn Dương dựa lưng vào sau ghế, ánh mắt nhìn chằm chằm lên người cô.Diệp Du Nhiên cảm thấy mặt đỏ tim run một cách khó hiểu, vội vàng ăn hết chỗ cháo trong bát sau đó đi ra ngoài.…Mộ Tấn Dương cũng không nói gì, anh thật sự không đi ra ngoài.Đầu tiên anh dắt Thịt Bò ra ngoài đi dạo một vòng, sau đó lại tưới cây trong sân rồi trở lại thư phòng.Diệp Du Nhiên lạnh lùng nhìn anh làm tất cả mọi việc, cũng không nói lời nào.Hai người rất hòa hợp, không hề nhắc tới chuyện trước đó.Anh không nói, cô c*̃ng không hỏi, xem ai chịu được ai.Nhưng người đầu tiên không qua được không phải Diệp Du Nhiên, cũng không phải Mộ Tấn Dương.Mà là, ông ngoại của Mộ Tấn Dương.“Xin chào, có phải cô Diệp Du Nhiên không?”Đầu bên kia điện thoại vang lên một giọng nói nghiêm túc của một người đàn ông trung niên, điện thoại hiển thị số lạ.Diệp Du Nhiên suy nghĩ một lát, sau đó trả lời: “Ngài là…”?”Người đối diện đáp: “Tôi là Mộ Chính.”Cách đặt câu hỏi và câu trả lời bảo thủ như vậy khiến Diệp Du Nhiên không biết bắt đầu thế nào.Đại khái cô đã đoán được thân phận của Mộ Chính này.

Chương 545:

Cánh tay dài vòng qua eo của cô, đưa cánh tay của cô kéo vào trong chăn, giữ trong lòng bàn tay của anh, và đặt trước bụng cô.

Tư thế ôm này khiến Diệp Du Nhiên cảm thấy rất an tâm, vốn là đang mệt mỏi, cứ như vậy rất nhanh đã tiến vào mộng đẹp.

Sáng ngày hôm sau, Mộ Tấn Dương vẫn đang ở nhà.

Lúc cô xuống lầu, vừa vặn anh đang định lên lầu gọi cô xuống ăn sáng.

Diệp Du Nhiên ngồi xuống trước bàn ăn, Mộ Tấn Dương hỏi cô: “Bánh mì nướng pizza và cháo, muốn ăn cái gì?”

“Cháo.”

Diệp Du Nhiên bình thường rất thích ăn bánh mì nướng pizza mà Mộ Tấn Dương làm, nhưng bây giờ nghe thấy bốn chữ này lại cảm giác buồn nôn.

Nói là muốn ăn cháo nhưng cô thật sự chỉ ăn một chút.

Mộ Tấn Dương nhíu mày.

Anh đặt dĩa xuống: “Ăn xong tôi và em đến bệnh viện.”

“Không muốn đi.” Diệp Du Nhiên chậm rãi ăn cháo, cũng không ngẩng đầu lên.

“Diệp Du Nhiên!”

“Không cần lớn tiếng như vậy, tôi nghe thấy.”

Diệp Du Nhiên vẫn không ngẩng đầu lên nhìn anh.

Đôi mắt Mộ Tấn Dương ngưng lại, cũng không tiếp tục ăn sáng.

Diệp Du Nhiên lúc này mới liếc mắt nhìn anh: “Hôm nay anh không ra ngoài sao?”

“Ừm.”

Mộ Tấn Dương dựa lưng vào sau ghế, ánh mắt nhìn chằm chằm lên người cô.

Diệp Du Nhiên cảm thấy mặt đỏ tim run một cách khó hiểu, vội vàng ăn hết chỗ cháo trong bát sau đó đi ra ngoài.

Mộ Tấn Dương cũng không nói gì, anh thật sự không đi ra ngoài.

Đầu tiên anh dắt Thịt Bò ra ngoài đi dạo một vòng, sau đó lại tưới cây trong sân rồi trở lại thư phòng.

Diệp Du Nhiên lạnh lùng nhìn anh làm tất cả mọi việc, cũng không nói lời nào.

Hai người rất hòa hợp, không hề nhắc tới chuyện trước đó.

Anh không nói, cô c*̃ng không hỏi, xem ai chịu được ai.

Nhưng người đầu tiên không qua được không phải Diệp Du Nhiên, cũng không phải Mộ Tấn Dương.

Mà là, ông ngoại của Mộ Tấn Dương.

“Xin chào, có phải cô Diệp Du Nhiên không?”

Đầu bên kia điện thoại vang lên một giọng nói nghiêm túc của một người đàn ông trung niên, điện thoại hiển thị số lạ.

Diệp Du Nhiên suy nghĩ một lát, sau đó trả lời: “Ngài là…”?”

Người đối diện đáp: “Tôi là Mộ Chính.”

Cách đặt câu hỏi và câu trả lời bảo thủ như vậy khiến Diệp Du Nhiên không biết bắt đầu thế nào.

Đại khái cô đã đoán được thân phận của Mộ Chính này.

Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 545:Cánh tay dài vòng qua eo của cô, đưa cánh tay của cô kéo vào trong chăn, giữ trong lòng bàn tay của anh, và đặt trước bụng cô.Tư thế ôm này khiến Diệp Du Nhiên cảm thấy rất an tâm, vốn là đang mệt mỏi, cứ như vậy rất nhanh đã tiến vào mộng đẹp.Sáng ngày hôm sau, Mộ Tấn Dương vẫn đang ở nhà.Lúc cô xuống lầu, vừa vặn anh đang định lên lầu gọi cô xuống ăn sáng.Diệp Du Nhiên ngồi xuống trước bàn ăn, Mộ Tấn Dương hỏi cô: “Bánh mì nướng pizza và cháo, muốn ăn cái gì?”“Cháo.”Diệp Du Nhiên bình thường rất thích ăn bánh mì nướng pizza mà Mộ Tấn Dương làm, nhưng bây giờ nghe thấy bốn chữ này lại cảm giác buồn nôn.Nói là muốn ăn cháo nhưng cô thật sự chỉ ăn một chút.Mộ Tấn Dương nhíu mày.Anh đặt dĩa xuống: “Ăn xong tôi và em đến bệnh viện.”“Không muốn đi.” Diệp Du Nhiên chậm rãi ăn cháo, cũng không ngẩng đầu lên.“Diệp Du Nhiên!”“Không cần lớn tiếng như vậy, tôi nghe thấy.”Diệp Du Nhiên vẫn không ngẩng đầu lên nhìn anh.Đôi mắt Mộ Tấn Dương ngưng lại, cũng không tiếp tục ăn sáng.Diệp Du Nhiên lúc này mới liếc mắt nhìn anh: “Hôm nay anh không ra ngoài sao?”“Ừm.”Mộ Tấn Dương dựa lưng vào sau ghế, ánh mắt nhìn chằm chằm lên người cô.Diệp Du Nhiên cảm thấy mặt đỏ tim run một cách khó hiểu, vội vàng ăn hết chỗ cháo trong bát sau đó đi ra ngoài.…Mộ Tấn Dương cũng không nói gì, anh thật sự không đi ra ngoài.Đầu tiên anh dắt Thịt Bò ra ngoài đi dạo một vòng, sau đó lại tưới cây trong sân rồi trở lại thư phòng.Diệp Du Nhiên lạnh lùng nhìn anh làm tất cả mọi việc, cũng không nói lời nào.Hai người rất hòa hợp, không hề nhắc tới chuyện trước đó.Anh không nói, cô c*̃ng không hỏi, xem ai chịu được ai.Nhưng người đầu tiên không qua được không phải Diệp Du Nhiên, cũng không phải Mộ Tấn Dương.Mà là, ông ngoại của Mộ Tấn Dương.“Xin chào, có phải cô Diệp Du Nhiên không?”Đầu bên kia điện thoại vang lên một giọng nói nghiêm túc của một người đàn ông trung niên, điện thoại hiển thị số lạ.Diệp Du Nhiên suy nghĩ một lát, sau đó trả lời: “Ngài là…”?”Người đối diện đáp: “Tôi là Mộ Chính.”Cách đặt câu hỏi và câu trả lời bảo thủ như vậy khiến Diệp Du Nhiên không biết bắt đầu thế nào.Đại khái cô đã đoán được thân phận của Mộ Chính này.

Chương 545