Chương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay…
Chương 554
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 554:Nhưng càng làm cho cô thấy kinh ngạc hơn là Mộ Tấn Dương đã biết trước người mà cô gặp là Mộ Úc Xuyên à?“Con vẫn thích chơi mấy trò vặt này với ông.”Lần này Mộ Úc Xuyên nói bằng tiếng Anh, phát âm chuẩn giọng Anh.Ngữ khí của Mộ Tấn Dương cũng không tốt hơn bao nhiêu: “Là do ông vui đến không biết mệt.”Diệp Du Nhiên có thể nghe hiểu được mấy câu tiếng Anh của bọn họ là có ý gì, nhưng lại không thể nghe được toàn bộ hàm ý sâu xa trong mỗi câu nói.Uổng công cho cô tự cho mình là đúng, nghĩ trăm phương ngàn kế muốn giấu Mộ Tấn Dương, không thể để cho anh biết mình đi gặp Mộ Úc Xuyên.Nhưng bầu không khí nói chuyện giữa Mộ Tấn Dương và Mộ Úc Xuyên như giương cung bạt kiếm, giống như hai đối thủ đang đánh cờ với nhau, mà cô lại hoàn toàn không biết gì cả, tựa như cô ở bên trong cục diện này cũng chỉ có thể trở thành quân cờ mặc cho hai người bọn họ bố trí.Lời nói của Mộ Úc Xuyên có lẽ cũng không phải là nhằm vào cô, mà là nhằm vào Mộ Tấn Dương.Mà thái độ không nghe một lời nào của Mộ Tấn Dương cũng là đang nhằm vào Mộ Úc Xuyên.Cô cũng không rõ tâm trạng mình là gì, chẳng qua là cảm thấy không muốn bước vào nữa.Diệp Du Nhiên mím chặt môi, đặt hai tay vào trong túi áo khoác, đi vào thang máy xuống lầu một, tìm một nơi hẻo lánh trong khu nghỉ ngơi ở đại sảnh ngồi xuống.…Không biết qua bao lâu lại có một nhóm người bước ra từ khỏi thang máy, Diệp Du Nhiên ngước mắt nhìn qua một cái, nhưng lại không nhìn thấy thân ảnh của Mộ Tấn Dương.Có lẽ là bọn họ biết cô sẽ không bước vào phòng nữa, cho nên cũng không muốn tìm cô.Diệp Du Nhiên cười cười tự giễu, thu hồi ánh mắt lại.“Du Nhiên?”Sau lưng đột nhiên truyền đến một âm thanh quen thuộc.Diệp Du Nhiên quay đầu theo bản năng, đối diện với ánh mắt mang theo mừng rõ của Huỳnh Tiến Dương.Cô giật mình, nhanh chóng đứng bật dậy, cảnh giác nhìn anh ta: “Sao anh lại ở chỗ này?”Cô nhớ rõ lúc trước Lục Thời Sơ đã nói với cô rằng vết thương của Huỳnh Tiến Dương cũng không tính là nặng, rất nhanh đã có thể xuất viện, nhưng sau khi xuất viện tốt nhất nên nằm trên giường mà tĩnh dưỡng.Huỳnh Tiến Dương không nhìn thẳng vào cô, hỏi ngược lại cô: “Có một mình em à?”Sau khi nghe nói Huỳnh Tiến Dương đã rút đơn kiện, cô cũng không không gặp lại Huỳnh Tiến Dương lần nào nữa. Sau khi nhìn kỹ mới phát hiện Huỳnh Tiến Dương đã gầy đi không ít, vẻ mặt cũng không khác với bình thường, nhưng ánh mắt của anh ta lại khiến Diệp Du Nhiên có cảm giác cực kỳ không thoải mái.Cô không hề nghĩ ngợi gì mà liền trả lời: “Không phải.”“Đi cùng với Mộ Tấn Dương?”Anh ta lại đi về phía trước một bước, càng đến gần Diệp Du Nhiên, đáy mắt càng suất hiện vẻ tối tăm.Diệp Du Nhiên rống một câu về phía anh ta: “Mắc mớ gì anh phải để ý tôi đến cùng với ai.”Sau đó xoay người liền muốn rời khỏi.Nhưng tốc độ của Huỳnh Tiến Dương vẫn luôn chú ý đến cô đã nhanh hơn cô.Anh ta kéo lấy cổ tay của cô, trong giọng nói mang theo sự lạnh buốt thấu xương: “Ghét bỏ anh như vậy à? Giống như người bạn mà nói chuyện mấy câu cũng không được ư, không kịp chờ đã muốn đi khỏi rồi hả?”
Chương 554:
Nhưng càng làm cho cô thấy kinh ngạc hơn là Mộ Tấn Dương đã biết trước người mà cô gặp là Mộ Úc Xuyên à?
“Con vẫn thích chơi mấy trò vặt này với ông.”
Lần này Mộ Úc Xuyên nói bằng tiếng Anh, phát âm chuẩn giọng Anh.
Ngữ khí của Mộ Tấn Dương cũng không tốt hơn bao nhiêu: “Là do ông vui đến không biết mệt.”
Diệp Du Nhiên có thể nghe hiểu được mấy câu tiếng Anh của bọn họ là có ý gì, nhưng lại không thể nghe được toàn bộ hàm ý sâu xa trong mỗi câu nói.
Uổng công cho cô tự cho mình là đúng, nghĩ trăm phương ngàn kế muốn giấu Mộ Tấn Dương, không thể để cho anh biết mình đi gặp Mộ Úc Xuyên.
Nhưng bầu không khí nói chuyện giữa Mộ Tấn Dương và Mộ Úc Xuyên như giương cung bạt kiếm, giống như hai đối thủ đang đánh cờ với nhau, mà cô lại hoàn toàn không biết gì cả, tựa như cô ở bên trong cục diện này cũng chỉ có thể trở thành quân cờ mặc cho hai người bọn họ bố trí.
Lời nói của Mộ Úc Xuyên có lẽ cũng không phải là nhằm vào cô, mà là nhằm vào Mộ Tấn Dương.
Mà thái độ không nghe một lời nào của Mộ Tấn Dương cũng là đang nhằm vào Mộ Úc Xuyên.
Cô cũng không rõ tâm trạng mình là gì, chẳng qua là cảm thấy không muốn bước vào nữa.
Diệp Du Nhiên mím chặt môi, đặt hai tay vào trong túi áo khoác, đi vào thang máy xuống lầu một, tìm một nơi hẻo lánh trong khu nghỉ ngơi ở đại sảnh ngồi xuống.
…
Không biết qua bao lâu lại có một nhóm người bước ra từ khỏi thang máy, Diệp Du Nhiên ngước mắt nhìn qua một cái, nhưng lại không nhìn thấy thân ảnh của Mộ Tấn Dương.
Có lẽ là bọn họ biết cô sẽ không bước vào phòng nữa, cho nên cũng không muốn tìm cô.
Diệp Du Nhiên cười cười tự giễu, thu hồi ánh mắt lại.
“Du Nhiên?”
Sau lưng đột nhiên truyền đến một âm thanh quen thuộc.
Diệp Du Nhiên quay đầu theo bản năng, đối diện với ánh mắt mang theo mừng rõ của Huỳnh Tiến Dương.
Cô giật mình, nhanh chóng đứng bật dậy, cảnh giác nhìn anh ta: “Sao anh lại ở chỗ này?”
Cô nhớ rõ lúc trước Lục Thời Sơ đã nói với cô rằng vết thương của Huỳnh Tiến Dương cũng không tính là nặng, rất nhanh đã có thể xuất viện, nhưng sau khi xuất viện tốt nhất nên nằm trên giường mà tĩnh dưỡng.
Huỳnh Tiến Dương không nhìn thẳng vào cô, hỏi ngược lại cô: “Có một mình em à?”
Sau khi nghe nói Huỳnh Tiến Dương đã rút đơn kiện, cô cũng không không gặp lại Huỳnh Tiến Dương lần nào nữa. Sau khi nhìn kỹ mới phát hiện Huỳnh Tiến Dương đã gầy đi không ít, vẻ mặt cũng không khác với bình thường, nhưng ánh mắt của anh ta lại khiến Diệp Du Nhiên có cảm giác cực kỳ không thoải mái.
Cô không hề nghĩ ngợi gì mà liền trả lời: “Không phải.”
“Đi cùng với Mộ Tấn Dương?”
Anh ta lại đi về phía trước một bước, càng đến gần Diệp Du Nhiên, đáy mắt càng suất hiện vẻ tối tăm.
Diệp Du Nhiên rống một câu về phía anh ta: “Mắc mớ gì anh phải để ý tôi đến cùng với ai.”
Sau đó xoay người liền muốn rời khỏi.
Nhưng tốc độ của Huỳnh Tiến Dương vẫn luôn chú ý đến cô đã nhanh hơn cô.
Anh ta kéo lấy cổ tay của cô, trong giọng nói mang theo sự lạnh buốt thấu xương: “Ghét bỏ anh như vậy à? Giống như người bạn mà nói chuyện mấy câu cũng không được ư, không kịp chờ đã muốn đi khỏi rồi hả?”
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 554:Nhưng càng làm cho cô thấy kinh ngạc hơn là Mộ Tấn Dương đã biết trước người mà cô gặp là Mộ Úc Xuyên à?“Con vẫn thích chơi mấy trò vặt này với ông.”Lần này Mộ Úc Xuyên nói bằng tiếng Anh, phát âm chuẩn giọng Anh.Ngữ khí của Mộ Tấn Dương cũng không tốt hơn bao nhiêu: “Là do ông vui đến không biết mệt.”Diệp Du Nhiên có thể nghe hiểu được mấy câu tiếng Anh của bọn họ là có ý gì, nhưng lại không thể nghe được toàn bộ hàm ý sâu xa trong mỗi câu nói.Uổng công cho cô tự cho mình là đúng, nghĩ trăm phương ngàn kế muốn giấu Mộ Tấn Dương, không thể để cho anh biết mình đi gặp Mộ Úc Xuyên.Nhưng bầu không khí nói chuyện giữa Mộ Tấn Dương và Mộ Úc Xuyên như giương cung bạt kiếm, giống như hai đối thủ đang đánh cờ với nhau, mà cô lại hoàn toàn không biết gì cả, tựa như cô ở bên trong cục diện này cũng chỉ có thể trở thành quân cờ mặc cho hai người bọn họ bố trí.Lời nói của Mộ Úc Xuyên có lẽ cũng không phải là nhằm vào cô, mà là nhằm vào Mộ Tấn Dương.Mà thái độ không nghe một lời nào của Mộ Tấn Dương cũng là đang nhằm vào Mộ Úc Xuyên.Cô cũng không rõ tâm trạng mình là gì, chẳng qua là cảm thấy không muốn bước vào nữa.Diệp Du Nhiên mím chặt môi, đặt hai tay vào trong túi áo khoác, đi vào thang máy xuống lầu một, tìm một nơi hẻo lánh trong khu nghỉ ngơi ở đại sảnh ngồi xuống.…Không biết qua bao lâu lại có một nhóm người bước ra từ khỏi thang máy, Diệp Du Nhiên ngước mắt nhìn qua một cái, nhưng lại không nhìn thấy thân ảnh của Mộ Tấn Dương.Có lẽ là bọn họ biết cô sẽ không bước vào phòng nữa, cho nên cũng không muốn tìm cô.Diệp Du Nhiên cười cười tự giễu, thu hồi ánh mắt lại.“Du Nhiên?”Sau lưng đột nhiên truyền đến một âm thanh quen thuộc.Diệp Du Nhiên quay đầu theo bản năng, đối diện với ánh mắt mang theo mừng rõ của Huỳnh Tiến Dương.Cô giật mình, nhanh chóng đứng bật dậy, cảnh giác nhìn anh ta: “Sao anh lại ở chỗ này?”Cô nhớ rõ lúc trước Lục Thời Sơ đã nói với cô rằng vết thương của Huỳnh Tiến Dương cũng không tính là nặng, rất nhanh đã có thể xuất viện, nhưng sau khi xuất viện tốt nhất nên nằm trên giường mà tĩnh dưỡng.Huỳnh Tiến Dương không nhìn thẳng vào cô, hỏi ngược lại cô: “Có một mình em à?”Sau khi nghe nói Huỳnh Tiến Dương đã rút đơn kiện, cô cũng không không gặp lại Huỳnh Tiến Dương lần nào nữa. Sau khi nhìn kỹ mới phát hiện Huỳnh Tiến Dương đã gầy đi không ít, vẻ mặt cũng không khác với bình thường, nhưng ánh mắt của anh ta lại khiến Diệp Du Nhiên có cảm giác cực kỳ không thoải mái.Cô không hề nghĩ ngợi gì mà liền trả lời: “Không phải.”“Đi cùng với Mộ Tấn Dương?”Anh ta lại đi về phía trước một bước, càng đến gần Diệp Du Nhiên, đáy mắt càng suất hiện vẻ tối tăm.Diệp Du Nhiên rống một câu về phía anh ta: “Mắc mớ gì anh phải để ý tôi đến cùng với ai.”Sau đó xoay người liền muốn rời khỏi.Nhưng tốc độ của Huỳnh Tiến Dương vẫn luôn chú ý đến cô đã nhanh hơn cô.Anh ta kéo lấy cổ tay của cô, trong giọng nói mang theo sự lạnh buốt thấu xương: “Ghét bỏ anh như vậy à? Giống như người bạn mà nói chuyện mấy câu cũng không được ư, không kịp chờ đã muốn đi khỏi rồi hả?”