Tác giả:

Chương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay…

Chương 565

Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 565:“Ừm.” Chính xác là anh không cần phải hiểu cái gì nữa, dù sao anh đã biết tất cả mọi chuyện rồi.Diệp Du Nhiên kéo kéo áo của mình: “Vậy chúng ta về đi.”Nói xong, cô liền xoay người đi về phía trước.Mộ Tấn Dương nhìn bóng lưng tinh tế của cô, mới phát hiện mấy ngày nay cô đã gầy đi trông thấy.Trong lòng không khỏi có chút oán giận mình.Mấy ngày nay vẫn lo đến chuyện của ông ngoại, cho nên cũng không quan tâm Diệp Du Nhiên nhiều một chút.…Hai người một trước một sau về đến biệt thự thì cũng đã đến cơm tối.Ngày trước, phòng bếp chỉ thuộc về hai người là cô và Mộ Tấn Dương, bây giờ đã chật ních những đầu bếp cao cấp.Một bữa tối thịnh soạn trên bàn ăn, nhưng Diệp Du Nhiên lại cảm thấy không muốn ăn.Có người giúp việc đứng ở một bên rót rượu, Cố Hàm Yên đang ngồi đối diện với Diệp Du Nhiên lại đột nhiên mở miệng: “Cô Diệp, cùng uống một chén đi.”“Mấy ngày nay dạ dày của cô ấy không thoải mái, không thể uống rượu được.”Không đợi Diệp Du Nhiên mở miệng, Mộ Tấn Dương đã thay cô từ chối trước.Sắc mặt Cố Hàm Yên trở nên có chút khó coi, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bình thường: “Vậy cũng không sao, để em uống cũng được.”Bầu không khí trên bàn ăn có chút gượng gạo.Bởi vì Trần Úc Xuyên lớn lên ở nước ngoài, cho nên rất yêu thích mùi vị cơm Tây.Cho dù Diệp Du Nhiên học đại học ở nước ngoài, nhưng cô vẫn thích cơm nhà hơn.Gần đây khẩu vị của cô cũng không tốt , bởi vì như vậy mà ăn càng ít.Nhưng cô cũng ăn rất chậm, dù sao cũng có người lớn đang ở đây, cô không thể tùy tiện ăn một chút liền đứng lên.Cô cứ chậm rãi mà ăn, không nói một lời nào, cũng không nhìn ai.Ngược lại là Cố Hàm Yên uống mấy ly rượu với Trần Úc Xuyên, thỉnh thoảng nói chuyện vài câu.Cũng không lâu lắm, Mộ Tấn Dương ngồi ở bên cạnh đột nhiên bỏ dao nĩa xuống: “Con ăn xong rồi?”Nói xong cũng quay đầu nhìn về phía Diệp Du Nhiên: “Đi thôi.”“Đi đâu?”Vẻ mặt Diệp Du Nhiên vô cùng khó hiểu nhìn anh, bữa cơm này còn chưa ăn bao lâu, sao có thể ăn xong rồi?Mộ Tấn Dương cũng không trả lời lại câu hỏi của cô, trực tiếp lôi kéo tay cô đi khỏi.Diệp Du Nhiên bị ép đi theo phía sau lưng anh lên lầu, rất nhanh liền nghe được âm thành đồ vật va chạm với nhau.Cô quay đầu lại đã nhìn thấy Cố Hàm Yên đang cẩn thận nói gì đó với Trần Úc Xuyên, một bộ dáng đang trấn an.Dường như là cảm nhận được ánh mắt của Diệp Du Nhiên, Cố Hàm Yên cũng quay đầu nhìn về phía cô.Trong mắt Cố Hàm Yên lóe lên sự khinh thường, lại nhanh chóng thu hồi ánh mắt lại.Tâm trạng của Diệp Du Nhiên lại chìm xuống mấy phần.

Chương 565:

“Ừm.” Chính xác là anh không cần phải hiểu cái gì nữa, dù sao anh đã biết tất cả mọi chuyện rồi.

Diệp Du Nhiên kéo kéo áo của mình: “Vậy chúng ta về đi.”

Nói xong, cô liền xoay người đi về phía trước.

Mộ Tấn Dương nhìn bóng lưng tinh tế của cô, mới phát hiện mấy ngày nay cô đã gầy đi trông thấy.

Trong lòng không khỏi có chút oán giận mình.

Mấy ngày nay vẫn lo đến chuyện của ông ngoại, cho nên cũng không quan tâm Diệp Du Nhiên nhiều một chút.

Hai người một trước một sau về đến biệt thự thì cũng đã đến cơm tối.

Ngày trước, phòng bếp chỉ thuộc về hai người là cô và Mộ Tấn Dương, bây giờ đã chật ních những đầu bếp cao cấp.

Một bữa tối thịnh soạn trên bàn ăn, nhưng Diệp Du Nhiên lại cảm thấy không muốn ăn.

Có người giúp việc đứng ở một bên rót rượu, Cố Hàm Yên đang ngồi đối diện với Diệp Du Nhiên lại đột nhiên mở miệng: “Cô Diệp, cùng uống một chén đi.”

“Mấy ngày nay dạ dày của cô ấy không thoải mái, không thể uống rượu được.”

Không đợi Diệp Du Nhiên mở miệng, Mộ Tấn Dương đã thay cô từ chối trước.

Sắc mặt Cố Hàm Yên trở nên có chút khó coi, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bình thường: “Vậy cũng không sao, để em uống cũng được.”

Bầu không khí trên bàn ăn có chút gượng gạo.

Bởi vì Trần Úc Xuyên lớn lên ở nước ngoài, cho nên rất yêu thích mùi vị cơm Tây.

Cho dù Diệp Du Nhiên học đại học ở nước ngoài, nhưng cô vẫn thích cơm nhà hơn.

Gần đây khẩu vị của cô cũng không tốt , bởi vì như vậy mà ăn càng ít.

Nhưng cô cũng ăn rất chậm, dù sao cũng có người lớn đang ở đây, cô không thể tùy tiện ăn một chút liền đứng lên.

Cô cứ chậm rãi mà ăn, không nói một lời nào, cũng không nhìn ai.

Ngược lại là Cố Hàm Yên uống mấy ly rượu với Trần Úc Xuyên, thỉnh thoảng nói chuyện vài câu.

Cũng không lâu lắm, Mộ Tấn Dương ngồi ở bên cạnh đột nhiên bỏ dao nĩa xuống: “Con ăn xong rồi?”

Nói xong cũng quay đầu nhìn về phía Diệp Du Nhiên: “Đi thôi.”

“Đi đâu?”

Vẻ mặt Diệp Du Nhiên vô cùng khó hiểu nhìn anh, bữa cơm này còn chưa ăn bao lâu, sao có thể ăn xong rồi?

Mộ Tấn Dương cũng không trả lời lại câu hỏi của cô, trực tiếp lôi kéo tay cô đi khỏi.

Diệp Du Nhiên bị ép đi theo phía sau lưng anh lên lầu, rất nhanh liền nghe được âm thành đồ vật va chạm với nhau.

Cô quay đầu lại đã nhìn thấy Cố Hàm Yên đang cẩn thận nói gì đó với Trần Úc Xuyên, một bộ dáng đang trấn an.

Dường như là cảm nhận được ánh mắt của Diệp Du Nhiên, Cố Hàm Yên cũng quay đầu nhìn về phía cô.

Trong mắt Cố Hàm Yên lóe lên sự khinh thường, lại nhanh chóng thu hồi ánh mắt lại.

Tâm trạng của Diệp Du Nhiên lại chìm xuống mấy phần.

Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 565:“Ừm.” Chính xác là anh không cần phải hiểu cái gì nữa, dù sao anh đã biết tất cả mọi chuyện rồi.Diệp Du Nhiên kéo kéo áo của mình: “Vậy chúng ta về đi.”Nói xong, cô liền xoay người đi về phía trước.Mộ Tấn Dương nhìn bóng lưng tinh tế của cô, mới phát hiện mấy ngày nay cô đã gầy đi trông thấy.Trong lòng không khỏi có chút oán giận mình.Mấy ngày nay vẫn lo đến chuyện của ông ngoại, cho nên cũng không quan tâm Diệp Du Nhiên nhiều một chút.…Hai người một trước một sau về đến biệt thự thì cũng đã đến cơm tối.Ngày trước, phòng bếp chỉ thuộc về hai người là cô và Mộ Tấn Dương, bây giờ đã chật ních những đầu bếp cao cấp.Một bữa tối thịnh soạn trên bàn ăn, nhưng Diệp Du Nhiên lại cảm thấy không muốn ăn.Có người giúp việc đứng ở một bên rót rượu, Cố Hàm Yên đang ngồi đối diện với Diệp Du Nhiên lại đột nhiên mở miệng: “Cô Diệp, cùng uống một chén đi.”“Mấy ngày nay dạ dày của cô ấy không thoải mái, không thể uống rượu được.”Không đợi Diệp Du Nhiên mở miệng, Mộ Tấn Dương đã thay cô từ chối trước.Sắc mặt Cố Hàm Yên trở nên có chút khó coi, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bình thường: “Vậy cũng không sao, để em uống cũng được.”Bầu không khí trên bàn ăn có chút gượng gạo.Bởi vì Trần Úc Xuyên lớn lên ở nước ngoài, cho nên rất yêu thích mùi vị cơm Tây.Cho dù Diệp Du Nhiên học đại học ở nước ngoài, nhưng cô vẫn thích cơm nhà hơn.Gần đây khẩu vị của cô cũng không tốt , bởi vì như vậy mà ăn càng ít.Nhưng cô cũng ăn rất chậm, dù sao cũng có người lớn đang ở đây, cô không thể tùy tiện ăn một chút liền đứng lên.Cô cứ chậm rãi mà ăn, không nói một lời nào, cũng không nhìn ai.Ngược lại là Cố Hàm Yên uống mấy ly rượu với Trần Úc Xuyên, thỉnh thoảng nói chuyện vài câu.Cũng không lâu lắm, Mộ Tấn Dương ngồi ở bên cạnh đột nhiên bỏ dao nĩa xuống: “Con ăn xong rồi?”Nói xong cũng quay đầu nhìn về phía Diệp Du Nhiên: “Đi thôi.”“Đi đâu?”Vẻ mặt Diệp Du Nhiên vô cùng khó hiểu nhìn anh, bữa cơm này còn chưa ăn bao lâu, sao có thể ăn xong rồi?Mộ Tấn Dương cũng không trả lời lại câu hỏi của cô, trực tiếp lôi kéo tay cô đi khỏi.Diệp Du Nhiên bị ép đi theo phía sau lưng anh lên lầu, rất nhanh liền nghe được âm thành đồ vật va chạm với nhau.Cô quay đầu lại đã nhìn thấy Cố Hàm Yên đang cẩn thận nói gì đó với Trần Úc Xuyên, một bộ dáng đang trấn an.Dường như là cảm nhận được ánh mắt của Diệp Du Nhiên, Cố Hàm Yên cũng quay đầu nhìn về phía cô.Trong mắt Cố Hàm Yên lóe lên sự khinh thường, lại nhanh chóng thu hồi ánh mắt lại.Tâm trạng của Diệp Du Nhiên lại chìm xuống mấy phần.

Chương 565