Chương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay…
Chương 617
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 617:Không đợi Diệp Du Nhiên có phản ứng thì đã thấy gương mặt đẹp trai của Mộ Tấn Dương bỗng trở nên mơ hồ, bao chùm trong bóng tối…“A—-”Diệp Du Nhiên hét lên một tiếng, tỉnh lại từ trong mơ.Trái tim cô đập rất hỗn loạn, dường như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực vậy.Diệp Du Nhiên ấn chặt vào lòng ngực, mất một lúc lâu thì mới tỉnh táo lại.“Du Nhiên?”Cửa phòng bị đẩy ra, Phong Hải bước từ bên ngoài vào.“Tạch” một tiếng, đèn trong phòng được anh ta mở lên, vốn căn phòng đang u tối lại trở nên sáng trưng.“Anh Phong.” Diệp Du Nhiên mặc dù không có phủ nhận anh ta, nhưng muốn khiến cô bỗng nhiên đổi thành gọi cậu thì vẫn có chút lúng túng.“Cậu ở bên sát vách, nghe thấy tiếng cháu kêu nên qua đây xem thử? Gặp ác mộng sao?” Phong Hải đi tới, trong tay còn cầm ly nước.Diệp Du Nhiên lúc này mới phát hiện, căn phòng cô ở bây giờ không phải phòng bệnh ở bệnh viện trước đó nữa.Quan sát ánh mắt của Diệp Du Nhiên, Phong Hải lên tiếng giải thích: “Đây là nơi cậu đã mua, cậu nghĩ, không có ai thích nằm trong viện cả cho nên đã đưa cháu đến đây, cháu có để ý không?”Diệp Du Nhiên nhận lấy ly nước mà anh ta đưa, sau khi uống một ngụm thì mới chậm rãi lên tiếng: “Sao có thể để ý chứ, vốn dĩ đã làm phiền anh rồi…”Từ trước đến đây cô chưa từng nghĩ, ở thời điểm cô buồn bã nhất, lại chỉ có một người có duyên gặp mấy lần giúp đỡ cô.Mặc dù Phong Hải tự xưng là cậu của cô nhưng hai người không có tình cảm cơ bản, như thế cũng chỉ có thể nói là người lạ mà thôi.“Đây là chuyện cậu nên làm, sau này không nên nói mấy lời như này nữa.” Thần sắc của Phong Hải rất nghiêm túc nhìn cô.Diệp Du Nhiên dựa đầu vào đầu giường, rồi lại trầm mặc.Nghe thấy lời nói ban sáng của Mộ Tấn Dương ban sáng, nó giống như ma âm vang lên không ngừng bên tai của cô.Sau khi tận tai nghe thấy Mộ Tấn Dương nói như vậy, cô đã không có dũng khí đi chất vấn anh nữa rồi.Người giống như Mộ Tấn Dương, lấy Cố Hàm Yên mới là lựa chọn chính xác, bây giờ đã như thế này thì hãy để mọi chuyện trở lại đúng hướng của nó.Cô là người phụ nữ tai tiếng, gia thế, tướng mạo, học lực…Tất cả mọi thứ đều không xứng với Mộ Tấn Dương.Mà Mộ Tấn Dương trước giờ chưa từng thật sự tin tưởng cô, từ khi bắt đầu, giữa hai người đã không cùng bình đẳng rồi.Trên người anh che giấu quá nhiều thứ, anh giống như người ẩn trốn trong bóng tối vậy, cô tưởng cô đã đủ hiểu anh.Thế nhưng trên thực tế, cô có thể nhìn thấy, mãi mãi là mặt anh nguyện ý lộ ra cho cô thấy.Anh vĩnh viên là người kiểm soát tất cả.Thế nhưng…Lồng ngực cô nhói đau, đau đớn mức khiến cô dùng ấn mạnh lên lồng ngực, sắc mặt lại tái đi vài phần.Nơi này, thật sự rất khó chịu…“Du Nhiên?”
Chương 617:
Không đợi Diệp Du Nhiên có phản ứng thì đã thấy gương mặt đẹp trai của Mộ Tấn Dương bỗng trở nên mơ hồ, bao chùm trong bóng tối…
“A—-”
Diệp Du Nhiên hét lên một tiếng, tỉnh lại từ trong mơ.
Trái tim cô đập rất hỗn loạn, dường như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực vậy.
Diệp Du Nhiên ấn chặt vào lòng ngực, mất một lúc lâu thì mới tỉnh táo lại.
“Du Nhiên?”
Cửa phòng bị đẩy ra, Phong Hải bước từ bên ngoài vào.
“Tạch” một tiếng, đèn trong phòng được anh ta mở lên, vốn căn phòng đang u tối lại trở nên sáng trưng.
“Anh Phong.” Diệp Du Nhiên mặc dù không có phủ nhận anh ta, nhưng muốn khiến cô bỗng nhiên đổi thành gọi cậu thì vẫn có chút lúng túng.
“Cậu ở bên sát vách, nghe thấy tiếng cháu kêu nên qua đây xem thử? Gặp ác mộng sao?” Phong Hải đi tới, trong tay còn cầm ly nước.
Diệp Du Nhiên lúc này mới phát hiện, căn phòng cô ở bây giờ không phải phòng bệnh ở bệnh viện trước đó nữa.
Quan sát ánh mắt của Diệp Du Nhiên, Phong Hải lên tiếng giải thích: “Đây là nơi cậu đã mua, cậu nghĩ, không có ai thích nằm trong viện cả cho nên đã đưa cháu đến đây, cháu có để ý không?”
Diệp Du Nhiên nhận lấy ly nước mà anh ta đưa, sau khi uống một ngụm thì mới chậm rãi lên tiếng: “Sao có thể để ý chứ, vốn dĩ đã làm phiền anh rồi…”
Từ trước đến đây cô chưa từng nghĩ, ở thời điểm cô buồn bã nhất, lại chỉ có một người có duyên gặp mấy lần giúp đỡ cô.
Mặc dù Phong Hải tự xưng là cậu của cô nhưng hai người không có tình cảm cơ bản, như thế cũng chỉ có thể nói là người lạ mà thôi.
“Đây là chuyện cậu nên làm, sau này không nên nói mấy lời như này nữa.” Thần sắc của Phong Hải rất nghiêm túc nhìn cô.
Diệp Du Nhiên dựa đầu vào đầu giường, rồi lại trầm mặc.
Nghe thấy lời nói ban sáng của Mộ Tấn Dương ban sáng, nó giống như ma âm vang lên không ngừng bên tai của cô.
Sau khi tận tai nghe thấy Mộ Tấn Dương nói như vậy, cô đã không có dũng khí đi chất vấn anh nữa rồi.
Người giống như Mộ Tấn Dương, lấy Cố Hàm Yên mới là lựa chọn chính xác, bây giờ đã như thế này thì hãy để mọi chuyện trở lại đúng hướng của nó.
Cô là người phụ nữ tai tiếng, gia thế, tướng mạo, học lực…
Tất cả mọi thứ đều không xứng với Mộ Tấn Dương.
Mà Mộ Tấn Dương trước giờ chưa từng thật sự tin tưởng cô, từ khi bắt đầu, giữa hai người đã không cùng bình đẳng rồi.
Trên người anh che giấu quá nhiều thứ, anh giống như người ẩn trốn trong bóng tối vậy, cô tưởng cô đã đủ hiểu anh.
Thế nhưng trên thực tế, cô có thể nhìn thấy, mãi mãi là mặt anh nguyện ý lộ ra cho cô thấy.
Anh vĩnh viên là người kiểm soát tất cả.
Thế nhưng…
Lồng ngực cô nhói đau, đau đớn mức khiến cô dùng ấn mạnh lên lồng ngực, sắc mặt lại tái đi vài phần.
Nơi này, thật sự rất khó chịu…
“Du Nhiên?”
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 617:Không đợi Diệp Du Nhiên có phản ứng thì đã thấy gương mặt đẹp trai của Mộ Tấn Dương bỗng trở nên mơ hồ, bao chùm trong bóng tối…“A—-”Diệp Du Nhiên hét lên một tiếng, tỉnh lại từ trong mơ.Trái tim cô đập rất hỗn loạn, dường như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực vậy.Diệp Du Nhiên ấn chặt vào lòng ngực, mất một lúc lâu thì mới tỉnh táo lại.“Du Nhiên?”Cửa phòng bị đẩy ra, Phong Hải bước từ bên ngoài vào.“Tạch” một tiếng, đèn trong phòng được anh ta mở lên, vốn căn phòng đang u tối lại trở nên sáng trưng.“Anh Phong.” Diệp Du Nhiên mặc dù không có phủ nhận anh ta, nhưng muốn khiến cô bỗng nhiên đổi thành gọi cậu thì vẫn có chút lúng túng.“Cậu ở bên sát vách, nghe thấy tiếng cháu kêu nên qua đây xem thử? Gặp ác mộng sao?” Phong Hải đi tới, trong tay còn cầm ly nước.Diệp Du Nhiên lúc này mới phát hiện, căn phòng cô ở bây giờ không phải phòng bệnh ở bệnh viện trước đó nữa.Quan sát ánh mắt của Diệp Du Nhiên, Phong Hải lên tiếng giải thích: “Đây là nơi cậu đã mua, cậu nghĩ, không có ai thích nằm trong viện cả cho nên đã đưa cháu đến đây, cháu có để ý không?”Diệp Du Nhiên nhận lấy ly nước mà anh ta đưa, sau khi uống một ngụm thì mới chậm rãi lên tiếng: “Sao có thể để ý chứ, vốn dĩ đã làm phiền anh rồi…”Từ trước đến đây cô chưa từng nghĩ, ở thời điểm cô buồn bã nhất, lại chỉ có một người có duyên gặp mấy lần giúp đỡ cô.Mặc dù Phong Hải tự xưng là cậu của cô nhưng hai người không có tình cảm cơ bản, như thế cũng chỉ có thể nói là người lạ mà thôi.“Đây là chuyện cậu nên làm, sau này không nên nói mấy lời như này nữa.” Thần sắc của Phong Hải rất nghiêm túc nhìn cô.Diệp Du Nhiên dựa đầu vào đầu giường, rồi lại trầm mặc.Nghe thấy lời nói ban sáng của Mộ Tấn Dương ban sáng, nó giống như ma âm vang lên không ngừng bên tai của cô.Sau khi tận tai nghe thấy Mộ Tấn Dương nói như vậy, cô đã không có dũng khí đi chất vấn anh nữa rồi.Người giống như Mộ Tấn Dương, lấy Cố Hàm Yên mới là lựa chọn chính xác, bây giờ đã như thế này thì hãy để mọi chuyện trở lại đúng hướng của nó.Cô là người phụ nữ tai tiếng, gia thế, tướng mạo, học lực…Tất cả mọi thứ đều không xứng với Mộ Tấn Dương.Mà Mộ Tấn Dương trước giờ chưa từng thật sự tin tưởng cô, từ khi bắt đầu, giữa hai người đã không cùng bình đẳng rồi.Trên người anh che giấu quá nhiều thứ, anh giống như người ẩn trốn trong bóng tối vậy, cô tưởng cô đã đủ hiểu anh.Thế nhưng trên thực tế, cô có thể nhìn thấy, mãi mãi là mặt anh nguyện ý lộ ra cho cô thấy.Anh vĩnh viên là người kiểm soát tất cả.Thế nhưng…Lồng ngực cô nhói đau, đau đớn mức khiến cô dùng ấn mạnh lên lồng ngực, sắc mặt lại tái đi vài phần.Nơi này, thật sự rất khó chịu…“Du Nhiên?”