Chương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay…
Chương 688
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 688:Buổi tối, Diệp Du Nhiên và Lê Bách Lạc ngủ cùng một phòng.Ban ngày Lê Bách Lạc rất sôi nổi, đi theo bận trước bận sau nên lúc này đã ngủ thiếp đi.Cô ấy không hề ghét bỏ hoàn cảnh nơi này.Diệp Du Nhiên ngửi chăn, trên này có một hương vị rất cổ xưa…Cô nằm mãi không ngủ được nên muốn đi vệ sinh.Đúng lúc này cô nghe thấy ngoài cửa có tiếng động rất khẽ.Cô ngừng thở, qua mấy giấy thì nghe thấy một tiếng “cạch” rõ ràng.Ngoài cửa có người!Âm thanh này như đang nạy cửa.Đáy lòng Diệp Du Nhiên siết chặt.Cô và Lê Bách Lạc ở căn phòng này đã là phòng của một gia đình có điều kiện tốt nhất trong thôn rồi, nhưng phòng của người nhà này lại cách xa những nhà khác một chút.Cho nên đi theo tới đây, những đạo diễn và nhiếp ảnh gia trong công ty đều ở nhà khác, cách đây một đoạn đường!Chắc chắn không phải người của công ty!Bàn tay giấu dưới chăn của Diệp Du Nhiên không tự chủ siết chặt.Cô đưa một tay lần mò điện thoại mới nhớ ra ở đây không có tín hiệu, có điện thoại cũng không gọi được.Mà Lê Bách Lạc lại ngủ say như chết, bên ngoài lại không biết có mấy người.Là người cô mượn nhà để ở hay là người của nhà khác, cô không thể xác định.Đúng lúc này cánh cửa gỗ cũ nát lại phát ra tiếng “cót két”.Diệp Du Nhiên giấu vào chăn, nhìn ra bên ngoài qua mép chăn.Vì chỗ cô ở là trong bóng tối nên khi cửa mở ra, cô có thể thấy ánh sáng yếu ớt bên ngoài, dường như thấy rõ một bóng đen đang đứng bên cửa.Chỉ có một người?Từ nãy đến giờ, ngoài tiếng mở cửa cô cũng không nghe thấy có tiếng nói chuyện, chắc hẳn chỉ có một người.Trái tim Diệp Du Nhiên vọt lên tận cổ họng.Cô ngồi phắt dậy, nhìn bóng đen ngoài cửa rồi ném điện thoại về phía đó, hét lớn: “Ai?”Bóng đen ngoài cửa dường như rên lên một tiếng, thoáng dừng một chút rồi xoay người bỏ chạy.Lê Bách Lạc bị tiếng hét của Diệp Du Nhiên giật mình tỉnh giấc, mơ mơ màng màng ngồi dậy hỏi cô: “Sao thế?”Diệp Du Nhiên tim đập như sấm, sự hoảng loạn trong lòng vẫn chưa hết.Cô cố gắng nói bằng giọng bình thường: “Không có gì, gặp ác mộng thôi.”Lê Bách Lạc đang ngủ say đột nhiên bị tỉnh nên rất mơ hồ.Nghe Diệp Du Nhiên giải thích như vậy thì cũng không nghĩ nhiều, lật người tiếp tục ngủ.Không lâu sau lại truyền tới tiếng hít thở đều đều của Lê Bách Lạc.Diệp Du Nhiên ngồi trên giường rất lâu mới dậy đóng cửa lại.…Sáng sớm hôm sau.Diệp Du Nhiên tỉnh dậy từ rất sớm.Cả đêm qua gần như cô không hề chợp mắt.
Chương 688:
Buổi tối, Diệp Du Nhiên và Lê Bách Lạc ngủ cùng một phòng.
Ban ngày Lê Bách Lạc rất sôi nổi, đi theo bận trước bận sau nên lúc này đã ngủ thiếp đi.
Cô ấy không hề ghét bỏ hoàn cảnh nơi này.
Diệp Du Nhiên ngửi chăn, trên này có một hương vị rất cổ xưa…
Cô nằm mãi không ngủ được nên muốn đi vệ sinh.
Đúng lúc này cô nghe thấy ngoài cửa có tiếng động rất khẽ.
Cô ngừng thở, qua mấy giấy thì nghe thấy một tiếng “cạch” rõ ràng.
Ngoài cửa có người!
Âm thanh này như đang nạy cửa.
Đáy lòng Diệp Du Nhiên siết chặt.
Cô và Lê Bách Lạc ở căn phòng này đã là phòng của một gia đình có điều kiện tốt nhất trong thôn rồi, nhưng phòng của người nhà này lại cách xa những nhà khác một chút.
Cho nên đi theo tới đây, những đạo diễn và nhiếp ảnh gia trong công ty đều ở nhà khác, cách đây một đoạn đường!
Chắc chắn không phải người của công ty!
Bàn tay giấu dưới chăn của Diệp Du Nhiên không tự chủ siết chặt.
Cô đưa một tay lần mò điện thoại mới nhớ ra ở đây không có tín hiệu, có điện thoại cũng không gọi được.
Mà Lê Bách Lạc lại ngủ say như chết, bên ngoài lại không biết có mấy người.
Là người cô mượn nhà để ở hay là người của nhà khác, cô không thể xác định.
Đúng lúc này cánh cửa gỗ cũ nát lại phát ra tiếng “cót két”.
Diệp Du Nhiên giấu vào chăn, nhìn ra bên ngoài qua mép chăn.
Vì chỗ cô ở là trong bóng tối nên khi cửa mở ra, cô có thể thấy ánh sáng yếu ớt bên ngoài, dường như thấy rõ một bóng đen đang đứng bên cửa.
Chỉ có một người?
Từ nãy đến giờ, ngoài tiếng mở cửa cô cũng không nghe thấy có tiếng nói chuyện, chắc hẳn chỉ có một người.
Trái tim Diệp Du Nhiên vọt lên tận cổ họng.
Cô ngồi phắt dậy, nhìn bóng đen ngoài cửa rồi ném điện thoại về phía đó, hét lớn: “Ai?”
Bóng đen ngoài cửa dường như rên lên một tiếng, thoáng dừng một chút rồi xoay người bỏ chạy.
Lê Bách Lạc bị tiếng hét của Diệp Du Nhiên giật mình tỉnh giấc, mơ mơ màng màng ngồi dậy hỏi cô: “Sao thế?”
Diệp Du Nhiên tim đập như sấm, sự hoảng loạn trong lòng vẫn chưa hết.
Cô cố gắng nói bằng giọng bình thường: “Không có gì, gặp ác mộng thôi.”
Lê Bách Lạc đang ngủ say đột nhiên bị tỉnh nên rất mơ hồ.
Nghe Diệp Du Nhiên giải thích như vậy thì cũng không nghĩ nhiều, lật người tiếp tục ngủ.
Không lâu sau lại truyền tới tiếng hít thở đều đều của Lê Bách Lạc.
Diệp Du Nhiên ngồi trên giường rất lâu mới dậy đóng cửa lại.
…
Sáng sớm hôm sau.
Diệp Du Nhiên tỉnh dậy từ rất sớm.
Cả đêm qua gần như cô không hề chợp mắt.
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 688:Buổi tối, Diệp Du Nhiên và Lê Bách Lạc ngủ cùng một phòng.Ban ngày Lê Bách Lạc rất sôi nổi, đi theo bận trước bận sau nên lúc này đã ngủ thiếp đi.Cô ấy không hề ghét bỏ hoàn cảnh nơi này.Diệp Du Nhiên ngửi chăn, trên này có một hương vị rất cổ xưa…Cô nằm mãi không ngủ được nên muốn đi vệ sinh.Đúng lúc này cô nghe thấy ngoài cửa có tiếng động rất khẽ.Cô ngừng thở, qua mấy giấy thì nghe thấy một tiếng “cạch” rõ ràng.Ngoài cửa có người!Âm thanh này như đang nạy cửa.Đáy lòng Diệp Du Nhiên siết chặt.Cô và Lê Bách Lạc ở căn phòng này đã là phòng của một gia đình có điều kiện tốt nhất trong thôn rồi, nhưng phòng của người nhà này lại cách xa những nhà khác một chút.Cho nên đi theo tới đây, những đạo diễn và nhiếp ảnh gia trong công ty đều ở nhà khác, cách đây một đoạn đường!Chắc chắn không phải người của công ty!Bàn tay giấu dưới chăn của Diệp Du Nhiên không tự chủ siết chặt.Cô đưa một tay lần mò điện thoại mới nhớ ra ở đây không có tín hiệu, có điện thoại cũng không gọi được.Mà Lê Bách Lạc lại ngủ say như chết, bên ngoài lại không biết có mấy người.Là người cô mượn nhà để ở hay là người của nhà khác, cô không thể xác định.Đúng lúc này cánh cửa gỗ cũ nát lại phát ra tiếng “cót két”.Diệp Du Nhiên giấu vào chăn, nhìn ra bên ngoài qua mép chăn.Vì chỗ cô ở là trong bóng tối nên khi cửa mở ra, cô có thể thấy ánh sáng yếu ớt bên ngoài, dường như thấy rõ một bóng đen đang đứng bên cửa.Chỉ có một người?Từ nãy đến giờ, ngoài tiếng mở cửa cô cũng không nghe thấy có tiếng nói chuyện, chắc hẳn chỉ có một người.Trái tim Diệp Du Nhiên vọt lên tận cổ họng.Cô ngồi phắt dậy, nhìn bóng đen ngoài cửa rồi ném điện thoại về phía đó, hét lớn: “Ai?”Bóng đen ngoài cửa dường như rên lên một tiếng, thoáng dừng một chút rồi xoay người bỏ chạy.Lê Bách Lạc bị tiếng hét của Diệp Du Nhiên giật mình tỉnh giấc, mơ mơ màng màng ngồi dậy hỏi cô: “Sao thế?”Diệp Du Nhiên tim đập như sấm, sự hoảng loạn trong lòng vẫn chưa hết.Cô cố gắng nói bằng giọng bình thường: “Không có gì, gặp ác mộng thôi.”Lê Bách Lạc đang ngủ say đột nhiên bị tỉnh nên rất mơ hồ.Nghe Diệp Du Nhiên giải thích như vậy thì cũng không nghĩ nhiều, lật người tiếp tục ngủ.Không lâu sau lại truyền tới tiếng hít thở đều đều của Lê Bách Lạc.Diệp Du Nhiên ngồi trên giường rất lâu mới dậy đóng cửa lại.…Sáng sớm hôm sau.Diệp Du Nhiên tỉnh dậy từ rất sớm.Cả đêm qua gần như cô không hề chợp mắt.