Chương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay…
Chương 711
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 711:Diệp Du Nhiên và Mộ Tấn Dương ngồi ở trước bàn ăn cơm, cảm thấy ngày hôm nay trôi qua rất không có cảm giác chân thật.Vừa đúng lúc mất điện, trên bàn chỉ có một ngọn nến, cô thậm chí còn nhìn không rõ mặt của Mộ Tấn Dương.Nghĩ một lúc, cô hỏi Mộ Tấn Dương: “Anh nói xem, mục đích của Lý Yến Nam rốt cuộc là gì?”Mộ Tấn Dương trả lời rất thẳng thừng: “Không biết.”Bỏi vì tài liệu biết được quá hạn chế, cho nên hiện giờ không thể nào suy đoán được.…Ngày thứ hai, Diệp Du Nhiên vẫn như ngày thường làm việc cùng mọi người.Chuyện cô bị Lý Yến Nam bắt cũng không nói với ai, thậm chí đến Lê Bách Lạc cũng không biết.Bên ngoài chỉ nói cô bị lạc trên núi ba ngày, Mộ Tấn Dương có chuyện tìm cô, sau khi tìm được cô thì hai người đều bị lạc đường.Về phần người khác có tin hay không thì cũng không quan trọng.Cô biết, chuyện của Lý Yến Nam vẫn chưa xong, công việc ở bên này cũng phải làm cho xong.Không thể vì một người mà ảnh hưởng đến toàn thể.Kết quả, cô vừa mới mở một cuộc họp ngắn thì Mộ Tấn Dương đã đến tìm cô.Diệp Du Nhiên hỏi anh: “Xảy ra chuyện gì rồi?”“Lý Yến Nam không thấy nữa.” Sắc mặt Mộ Tấn Dương hơi chán nản.Diệp Du Nhiên nghe vậy cũng biến sắc.Dù sao, mục đích của Lý Yến Nam đến bây giờ bọn họ cũng không biết được, mà người thì lại mất tích không thấy nữa.Sự thật quay vòng như chong chóng.Bởi vì việc Lý Yến Nam mất tích mà trong lòng Diệp Du Nhiên bất an không thôi, cho nên cô nhanh chóng đẩy nhanh tiến độ công việc.Người ở trong thôn, suy đoán đủ chuyện trên đời.Chị cả Trương nhân lúc mọi người không chú ý mà cẩn thận hỏi Mộ Tấn Dương: “Cậu này, cậu biết Lý Yến Nam đi đâu rồi không?”Mộ Tấn Dương trả lời với sắc mặt vô cảm: “Không biết.”Chị Trương nhìn thấy bộ dạng lạnh lùng của Mộ Tấn Dương thì bị dọa sợ, cũng không dám hỏi nhiều nữa, nhưng chị ấy cảm thấy, Mộ Tấn Dương cũng sẽ không vô duyên vô cớ mà đi hại Lý Yến Nam.…Cuối cùng, sau một tuần, việc quay phim bên này cũng kết thúc.Một nhóm người chuẩn bị trở về thành phố Vân Châu.Trên mặt mỗi người đều hiện ra sự vui vẻ.Dù sao ở đây cũng gần một tháng rồi, đều có chút hoài niệm cuộc sống ở thành phố.Không khí ở đây tuy tốt, nhưng cũng không thuận tiện.Hằng ngày không phải là khoai lang thì là khoai tây, nếu không thì là mì gói, lương khô tự mang theo.Đến sân bay ở thành phố Vân Châu, mọi người đều vội vàng tách ra.Lúc Lê Bách Lạc đi đến, ánh mắt nhìn Diệp Du Nhiên và Mộ Tấn Dương hơi khác lạ.Đợi đến khi mọi người đều đi rồi, Diệp Du Nhiên mới mấp máy môi nói: “Em về trước đây.”
Chương 711:
Diệp Du Nhiên và Mộ Tấn Dương ngồi ở trước bàn ăn cơm, cảm thấy ngày hôm nay trôi qua rất không có cảm giác chân thật.
Vừa đúng lúc mất điện, trên bàn chỉ có một ngọn nến, cô thậm chí còn nhìn không rõ mặt của Mộ Tấn Dương.
Nghĩ một lúc, cô hỏi Mộ Tấn Dương: “Anh nói xem, mục đích của Lý Yến Nam rốt cuộc là gì?”
Mộ Tấn Dương trả lời rất thẳng thừng: “Không biết.”
Bỏi vì tài liệu biết được quá hạn chế, cho nên hiện giờ không thể nào suy đoán được.
…
Ngày thứ hai, Diệp Du Nhiên vẫn như ngày thường làm việc cùng mọi người.
Chuyện cô bị Lý Yến Nam bắt cũng không nói với ai, thậm chí đến Lê Bách Lạc cũng không biết.
Bên ngoài chỉ nói cô bị lạc trên núi ba ngày, Mộ Tấn Dương có chuyện tìm cô, sau khi tìm được cô thì hai người đều bị lạc đường.
Về phần người khác có tin hay không thì cũng không quan trọng.
Cô biết, chuyện của Lý Yến Nam vẫn chưa xong, công việc ở bên này cũng phải làm cho xong.
Không thể vì một người mà ảnh hưởng đến toàn thể.
Kết quả, cô vừa mới mở một cuộc họp ngắn thì Mộ Tấn Dương đã đến tìm cô.
Diệp Du Nhiên hỏi anh: “Xảy ra chuyện gì rồi?”
“Lý Yến Nam không thấy nữa.” Sắc mặt Mộ Tấn Dương hơi chán nản.
Diệp Du Nhiên nghe vậy cũng biến sắc.
Dù sao, mục đích của Lý Yến Nam đến bây giờ bọn họ cũng không biết được, mà người thì lại mất tích không thấy nữa.
Sự thật quay vòng như chong chóng.
Bởi vì việc Lý Yến Nam mất tích mà trong lòng Diệp Du Nhiên bất an không thôi, cho nên cô nhanh chóng đẩy nhanh tiến độ công việc.
Người ở trong thôn, suy đoán đủ chuyện trên đời.
Chị cả Trương nhân lúc mọi người không chú ý mà cẩn thận hỏi Mộ Tấn Dương: “Cậu này, cậu biết Lý Yến Nam đi đâu rồi không?”
Mộ Tấn Dương trả lời với sắc mặt vô cảm: “Không biết.”
Chị Trương nhìn thấy bộ dạng lạnh lùng của Mộ Tấn Dương thì bị dọa sợ, cũng không dám hỏi nhiều nữa, nhưng chị ấy cảm thấy, Mộ Tấn Dương cũng sẽ không vô duyên vô cớ mà đi hại Lý Yến Nam.
…
Cuối cùng, sau một tuần, việc quay phim bên này cũng kết thúc.
Một nhóm người chuẩn bị trở về thành phố Vân Châu.
Trên mặt mỗi người đều hiện ra sự vui vẻ.
Dù sao ở đây cũng gần một tháng rồi, đều có chút hoài niệm cuộc sống ở thành phố.
Không khí ở đây tuy tốt, nhưng cũng không thuận tiện.
Hằng ngày không phải là khoai lang thì là khoai tây, nếu không thì là mì gói, lương khô tự mang theo.
Đến sân bay ở thành phố Vân Châu, mọi người đều vội vàng tách ra.
Lúc Lê Bách Lạc đi đến, ánh mắt nhìn Diệp Du Nhiên và Mộ Tấn Dương hơi khác lạ.
Đợi đến khi mọi người đều đi rồi, Diệp Du Nhiên mới mấp máy môi nói: “Em về trước đây.”
Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 711:Diệp Du Nhiên và Mộ Tấn Dương ngồi ở trước bàn ăn cơm, cảm thấy ngày hôm nay trôi qua rất không có cảm giác chân thật.Vừa đúng lúc mất điện, trên bàn chỉ có một ngọn nến, cô thậm chí còn nhìn không rõ mặt của Mộ Tấn Dương.Nghĩ một lúc, cô hỏi Mộ Tấn Dương: “Anh nói xem, mục đích của Lý Yến Nam rốt cuộc là gì?”Mộ Tấn Dương trả lời rất thẳng thừng: “Không biết.”Bỏi vì tài liệu biết được quá hạn chế, cho nên hiện giờ không thể nào suy đoán được.…Ngày thứ hai, Diệp Du Nhiên vẫn như ngày thường làm việc cùng mọi người.Chuyện cô bị Lý Yến Nam bắt cũng không nói với ai, thậm chí đến Lê Bách Lạc cũng không biết.Bên ngoài chỉ nói cô bị lạc trên núi ba ngày, Mộ Tấn Dương có chuyện tìm cô, sau khi tìm được cô thì hai người đều bị lạc đường.Về phần người khác có tin hay không thì cũng không quan trọng.Cô biết, chuyện của Lý Yến Nam vẫn chưa xong, công việc ở bên này cũng phải làm cho xong.Không thể vì một người mà ảnh hưởng đến toàn thể.Kết quả, cô vừa mới mở một cuộc họp ngắn thì Mộ Tấn Dương đã đến tìm cô.Diệp Du Nhiên hỏi anh: “Xảy ra chuyện gì rồi?”“Lý Yến Nam không thấy nữa.” Sắc mặt Mộ Tấn Dương hơi chán nản.Diệp Du Nhiên nghe vậy cũng biến sắc.Dù sao, mục đích của Lý Yến Nam đến bây giờ bọn họ cũng không biết được, mà người thì lại mất tích không thấy nữa.Sự thật quay vòng như chong chóng.Bởi vì việc Lý Yến Nam mất tích mà trong lòng Diệp Du Nhiên bất an không thôi, cho nên cô nhanh chóng đẩy nhanh tiến độ công việc.Người ở trong thôn, suy đoán đủ chuyện trên đời.Chị cả Trương nhân lúc mọi người không chú ý mà cẩn thận hỏi Mộ Tấn Dương: “Cậu này, cậu biết Lý Yến Nam đi đâu rồi không?”Mộ Tấn Dương trả lời với sắc mặt vô cảm: “Không biết.”Chị Trương nhìn thấy bộ dạng lạnh lùng của Mộ Tấn Dương thì bị dọa sợ, cũng không dám hỏi nhiều nữa, nhưng chị ấy cảm thấy, Mộ Tấn Dương cũng sẽ không vô duyên vô cớ mà đi hại Lý Yến Nam.…Cuối cùng, sau một tuần, việc quay phim bên này cũng kết thúc.Một nhóm người chuẩn bị trở về thành phố Vân Châu.Trên mặt mỗi người đều hiện ra sự vui vẻ.Dù sao ở đây cũng gần một tháng rồi, đều có chút hoài niệm cuộc sống ở thành phố.Không khí ở đây tuy tốt, nhưng cũng không thuận tiện.Hằng ngày không phải là khoai lang thì là khoai tây, nếu không thì là mì gói, lương khô tự mang theo.Đến sân bay ở thành phố Vân Châu, mọi người đều vội vàng tách ra.Lúc Lê Bách Lạc đi đến, ánh mắt nhìn Diệp Du Nhiên và Mộ Tấn Dương hơi khác lạ.Đợi đến khi mọi người đều đi rồi, Diệp Du Nhiên mới mấp máy môi nói: “Em về trước đây.”