Tác giả:

Chương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay…

Chương 738

Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 738:Có lẽ người làm mẹ đều sẽ như vậy, nhắc đến chuyện liên quan đến con mình, dù là người xa lạ cũng sẽ không nhịn được mà nói nhiều hơn mấy câu.Diệp Du Nhiên vốn cười khẽ nghe cô ta nói chuyện, nhưng khi nghe đến hai chữ ‘một tuổi’, sắc mặt đột nhiên thay đổi.Nếu như cục cưng của cô bình yên sinh ra, bây giờ cũng được một tuổi rồi.Người phụ nữ phát hiện sắc mặt Diệp Du Nhiên khác thường, vội vàng dừng lại nói: “Hạo Hạo, tạm biệt chú dì đi.”“Tạm biệt chú dì!” Bé trai Hạo Hạo ngoan ngoãn khéo léo gọi, con ngươi đen nhánh liếc ngang liếc dọc, dường như đang nghĩ xem đùa nghịch gì nữa.Diệp Du Nhiên cảm thấy trong lòng ê ẩm căng đầy khó chịu, mỉm cười gượng gạo, nói “Tạm biệt” rồi đi ra ngoài.Vừa rồi Mộ Tấn Dương đứng ở bên cạnh cô, nhìn rõ tất cả biểu cảm của cô, lúc này sắc mặt cũng không tốt lắm.Trước khi ra ngoài, anh lại ngẩng đầu nhìn đứa bé kia.…Diệp Du Nhiên đi ra khỏi nhà ăn, cảm thấy dường như trong cổ họng nhét đầy bông, nghẹn tắc vô cùng.Cô mím chặt môi, nuốt mấy ngụm nước miếng xuống, ngửa đầu nhìn lên bầu trời một lúc lâu mới cảm thấy tâm trạng bình tĩnh hơn chút.Mộ Tấn Dương đứng sau lưng cách cô không xa, không đi lên phía trước.Anh nhìn bóng lưng gầy gò của Diệp Du Nhiên, bàn tay buông xuôi bên người từ từ nắm chặt lại, khi cảm giác thấy cô muốn quay đầu mới bước lên phía trước.Cả nhà tải app truyện hola nhé! Diệp Du Nhiên ngẩng đầu, trên mặt đã không còn bất kỳ khác thường gì: “Em về công ty làm việc trước.”“Ừm.”Mộ Tấn Dương cất lời: “Em đi đi.”Diệp Du Nhiên quay người muốn đi, lại bị Mộ Tấn Dương ở sau lưng gọi lại.“Diệp Du Nhiên!”“Sao thế?”Diệp Du Nhiên quay đầu, lập tức bị Mộ Tấn Dương ôm vào trong lòng, ngay sau đó nụ hôn nóng bỏng mà gấp gáp rơi xuống.Diệp Du Nhiên rụt hai tay đặt lên ngực anh, nghĩ đến đây là ven đường lớn nhiều người đi lại, sắc mặt đỏ ửng lên, đưa tay muốn đẩy anh.Mộ Tấn Dương lập tức dừng lại, đặt cằm lên bờ vai gầy gò của cô, khẽ nói: “Đừng đẩy anh ra.”Mặc kệ là động tác từ cơ thể, hay là phản ứng trong đáy lòng, cũng đừng đẩy anh ra.Diệp Du Nhiên bị giọng nói yếu ớt của Mộ Tấn Dương dọa, không dám đẩy anh, lên tiếng hỏi: “Sao thế?”Mà đúng lúc này Mộ Tấn Dương lại đẩy cô ra, trên mặt nở một nụ cười nhạt: “Quay về đi làm đi, tan làm anh đến đón em.”Anh vừa nói chuyện vừa giơ tay vuốt lại mái tóc mới bị rối của cô, động tác nhẹ nhàng không thể tưởng tượng nổi.“Vậy em đi trước, buổi tối anh không cần đến đón em, em tự lái xe đến, có thể tự lái xe về.”

Chương 738:

Có lẽ người làm mẹ đều sẽ như vậy, nhắc đến chuyện liên quan đến con mình, dù là người xa lạ cũng sẽ không nhịn được mà nói nhiều hơn mấy câu.

Diệp Du Nhiên vốn cười khẽ nghe cô ta nói chuyện, nhưng khi nghe đến hai chữ ‘một tuổi’, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

Nếu như cục cưng của cô bình yên sinh ra, bây giờ cũng được một tuổi rồi.

Người phụ nữ phát hiện sắc mặt Diệp Du Nhiên khác thường, vội vàng dừng lại nói: “Hạo Hạo, tạm biệt chú dì đi.”

“Tạm biệt chú dì!” Bé trai Hạo Hạo ngoan ngoãn khéo léo gọi, con ngươi đen nhánh liếc ngang liếc dọc, dường như đang nghĩ xem đùa nghịch gì nữa.

Diệp Du Nhiên cảm thấy trong lòng ê ẩm căng đầy khó chịu, mỉm cười gượng gạo, nói “Tạm biệt” rồi đi ra ngoài.

Vừa rồi Mộ Tấn Dương đứng ở bên cạnh cô, nhìn rõ tất cả biểu cảm của cô, lúc này sắc mặt cũng không tốt lắm.

Trước khi ra ngoài, anh lại ngẩng đầu nhìn đứa bé kia.

Diệp Du Nhiên đi ra khỏi nhà ăn, cảm thấy dường như trong cổ họng nhét đầy bông, nghẹn tắc vô cùng.

Cô mím chặt môi, nuốt mấy ngụm nước miếng xuống, ngửa đầu nhìn lên bầu trời một lúc lâu mới cảm thấy tâm trạng bình tĩnh hơn chút.

Mộ Tấn Dương đứng sau lưng cách cô không xa, không đi lên phía trước.

Anh nhìn bóng lưng gầy gò của Diệp Du Nhiên, bàn tay buông xuôi bên người từ từ nắm chặt lại, khi cảm giác thấy cô muốn quay đầu mới bước lên phía trước.

Cả nhà tải app truyện hola nhé! Diệp Du Nhiên ngẩng đầu, trên mặt đã không còn bất kỳ khác thường gì: “Em về công ty làm việc trước.”

“Ừm.”

Mộ Tấn Dương cất lời: “Em đi đi.”

Diệp Du Nhiên quay người muốn đi, lại bị Mộ Tấn Dương ở sau lưng gọi lại.

“Diệp Du Nhiên!”

“Sao thế?”

Diệp Du Nhiên quay đầu, lập tức bị Mộ Tấn Dương ôm vào trong lòng, ngay sau đó nụ hôn nóng bỏng mà gấp gáp rơi xuống.

Diệp Du Nhiên rụt hai tay đặt lên ngực anh, nghĩ đến đây là ven đường lớn nhiều người đi lại, sắc mặt đỏ ửng lên, đưa tay muốn đẩy anh.

Mộ Tấn Dương lập tức dừng lại, đặt cằm lên bờ vai gầy gò của cô, khẽ nói: “Đừng đẩy anh ra.”

Mặc kệ là động tác từ cơ thể, hay là phản ứng trong đáy lòng, cũng đừng đẩy anh ra.

Diệp Du Nhiên bị giọng nói yếu ớt của Mộ Tấn Dương dọa, không dám đẩy anh, lên tiếng hỏi: “Sao thế?”

Mà đúng lúc này Mộ Tấn Dương lại đẩy cô ra, trên mặt nở một nụ cười nhạt: “Quay về đi làm đi, tan làm anh đến đón em.”

Anh vừa nói chuyện vừa giơ tay vuốt lại mái tóc mới bị rối của cô, động tác nhẹ nhàng không thể tưởng tượng nổi.

“Vậy em đi trước, buổi tối anh không cần đến đón em, em tự lái xe đến, có thể tự lái xe về.”

Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền LựcTác giả: Lạc XoongTruyện Ngôn TìnhChương 1: Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu. Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong. Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.” Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao. Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài. Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi. Người bên cạnh huých cánh tay… Chương 738:Có lẽ người làm mẹ đều sẽ như vậy, nhắc đến chuyện liên quan đến con mình, dù là người xa lạ cũng sẽ không nhịn được mà nói nhiều hơn mấy câu.Diệp Du Nhiên vốn cười khẽ nghe cô ta nói chuyện, nhưng khi nghe đến hai chữ ‘một tuổi’, sắc mặt đột nhiên thay đổi.Nếu như cục cưng của cô bình yên sinh ra, bây giờ cũng được một tuổi rồi.Người phụ nữ phát hiện sắc mặt Diệp Du Nhiên khác thường, vội vàng dừng lại nói: “Hạo Hạo, tạm biệt chú dì đi.”“Tạm biệt chú dì!” Bé trai Hạo Hạo ngoan ngoãn khéo léo gọi, con ngươi đen nhánh liếc ngang liếc dọc, dường như đang nghĩ xem đùa nghịch gì nữa.Diệp Du Nhiên cảm thấy trong lòng ê ẩm căng đầy khó chịu, mỉm cười gượng gạo, nói “Tạm biệt” rồi đi ra ngoài.Vừa rồi Mộ Tấn Dương đứng ở bên cạnh cô, nhìn rõ tất cả biểu cảm của cô, lúc này sắc mặt cũng không tốt lắm.Trước khi ra ngoài, anh lại ngẩng đầu nhìn đứa bé kia.…Diệp Du Nhiên đi ra khỏi nhà ăn, cảm thấy dường như trong cổ họng nhét đầy bông, nghẹn tắc vô cùng.Cô mím chặt môi, nuốt mấy ngụm nước miếng xuống, ngửa đầu nhìn lên bầu trời một lúc lâu mới cảm thấy tâm trạng bình tĩnh hơn chút.Mộ Tấn Dương đứng sau lưng cách cô không xa, không đi lên phía trước.Anh nhìn bóng lưng gầy gò của Diệp Du Nhiên, bàn tay buông xuôi bên người từ từ nắm chặt lại, khi cảm giác thấy cô muốn quay đầu mới bước lên phía trước.Cả nhà tải app truyện hola nhé! Diệp Du Nhiên ngẩng đầu, trên mặt đã không còn bất kỳ khác thường gì: “Em về công ty làm việc trước.”“Ừm.”Mộ Tấn Dương cất lời: “Em đi đi.”Diệp Du Nhiên quay người muốn đi, lại bị Mộ Tấn Dương ở sau lưng gọi lại.“Diệp Du Nhiên!”“Sao thế?”Diệp Du Nhiên quay đầu, lập tức bị Mộ Tấn Dương ôm vào trong lòng, ngay sau đó nụ hôn nóng bỏng mà gấp gáp rơi xuống.Diệp Du Nhiên rụt hai tay đặt lên ngực anh, nghĩ đến đây là ven đường lớn nhiều người đi lại, sắc mặt đỏ ửng lên, đưa tay muốn đẩy anh.Mộ Tấn Dương lập tức dừng lại, đặt cằm lên bờ vai gầy gò của cô, khẽ nói: “Đừng đẩy anh ra.”Mặc kệ là động tác từ cơ thể, hay là phản ứng trong đáy lòng, cũng đừng đẩy anh ra.Diệp Du Nhiên bị giọng nói yếu ớt của Mộ Tấn Dương dọa, không dám đẩy anh, lên tiếng hỏi: “Sao thế?”Mà đúng lúc này Mộ Tấn Dương lại đẩy cô ra, trên mặt nở một nụ cười nhạt: “Quay về đi làm đi, tan làm anh đến đón em.”Anh vừa nói chuyện vừa giơ tay vuốt lại mái tóc mới bị rối của cô, động tác nhẹ nhàng không thể tưởng tượng nổi.“Vậy em đi trước, buổi tối anh không cần đến đón em, em tự lái xe đến, có thể tự lái xe về.”

Chương 738