Sau khi ngồi trên chiếc cọc hơn nửa giờ, Kim Phi đành phải chấp nhận thực tế. Y xuyên không rồi. Từ thế kỷ 21 y đã xuyên không về xã hội phong kiến lạc hậu. “Ông trời ơi, người đang nhắm vào ta sao?” Kim Phi ngẩng đầu nhìn trời, thở dài than vãn. Ở kiếp trước, Kim Phi tới từ một ngôi làng miền núi nghèo khổ, cố gắng nỗ lực, thi vào đại học, sau đó vừa học vừa làm, được bằng cử nhân, thạc sĩ và tiến sĩ, sau khi tốt nghiệp thì trở thành một kỹ sư cao cấp, lương mỗi năm hàng tỉ. Một trải nghiệm như vậy được coi là truyền ý chí và động lực, bản thân Kim Phi luôn cho rằng mình đã chiến thắng số phận. Nhưng không thể ngờ được rằng, vừa mới đi làm vài ngày, bởi vì tăng ca không ngừng, thiếu tập trung nên xảy ra sự cố, vinh quang gia nhập vào đội xuyên không, đến một vương triều tên là Đại Khang, nhập hồn vào trong cơ thể một người thợ rèn. “Có phải ai tên Kim Phi cũng khổ vậy không?” Đúng vậy, người thợ rèn mà y nhập hồn vào cũng tên là Kim Phi, nói ra còn thảm hơn y nhiều. Ngay khi được…
Chương 174
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang SơnTác giả: Du KỳTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngSau khi ngồi trên chiếc cọc hơn nửa giờ, Kim Phi đành phải chấp nhận thực tế. Y xuyên không rồi. Từ thế kỷ 21 y đã xuyên không về xã hội phong kiến lạc hậu. “Ông trời ơi, người đang nhắm vào ta sao?” Kim Phi ngẩng đầu nhìn trời, thở dài than vãn. Ở kiếp trước, Kim Phi tới từ một ngôi làng miền núi nghèo khổ, cố gắng nỗ lực, thi vào đại học, sau đó vừa học vừa làm, được bằng cử nhân, thạc sĩ và tiến sĩ, sau khi tốt nghiệp thì trở thành một kỹ sư cao cấp, lương mỗi năm hàng tỉ. Một trải nghiệm như vậy được coi là truyền ý chí và động lực, bản thân Kim Phi luôn cho rằng mình đã chiến thắng số phận. Nhưng không thể ngờ được rằng, vừa mới đi làm vài ngày, bởi vì tăng ca không ngừng, thiếu tập trung nên xảy ra sự cố, vinh quang gia nhập vào đội xuyên không, đến một vương triều tên là Đại Khang, nhập hồn vào trong cơ thể một người thợ rèn. “Có phải ai tên Kim Phi cũng khổ vậy không?” Đúng vậy, người thợ rèn mà y nhập hồn vào cũng tên là Kim Phi, nói ra còn thảm hơn y nhiều. Ngay khi được… Để giải quyết vấn đề này, ta và tiên sinh cũng như Lương ca đã cùng thương lượng, bắt đầu từ ngày mai, huấn luyện tăng thêm một hạng mục đối kháng thực chiến, bên nào thua sẽ bị giảm nửa cơm tối!” “Đối kháng thực chiến là gì?” Binh lính nữ đều hết sức hiếu kỳ. “Đối kháng thực chiến chính là coi binh lính nam như là thổ phỉ, chúng ta phải liều mạng dồn toàn lực đánh bại đối phương”. Advertisement “Vậy nếu như bị thương thì phải làm sao?” Có binh lính nữ hỏi. AdvertisementDẫu sao đao kiếm cũng không có mắt, nếu như muốn dồn toàn lực chiến đấu thì bị thương là việc không thể tránh khỏi. “Tiên sinh sẽ cho xưởng chế luyện chế tạo ra một loạt chiến lực không cần tới dao để dùng cho huấn luyện, trước khi những chiến lực này được chế tạo ra, mọi người dùng gậy gỗ thay thế trước đã”, Khánh Mộ Lam trả lời. “Như vậy cũng tốt”. Binh lính nữ đồng loạt gật đầu. “Nếu như mọi người đều cảm thấy không có vấn đề gì thì ta sẽ nói việc tiếp theo”. Khánh Mộ Lam nói: “Tiên sinh muốn chọn ra một nhóm người trong số binh lính nữ chúng ta để thành lập một đội quân y, nếu như có người muốn tham gia thì có thể báo danh”. “Đội quân y?” Rất nhiều binh lính nữ đều nhìn về phía Khánh Mộ Lam với vẻ hoài nghi không hiểu, không biết cái gì là đội quân y. “Tiên sinh, ngài nói nhé?” Khánh Mộ Lam cười rồi kéo Kim Phi lên trên bục cao. “Quân y chính là bác sĩ bên trong quân đội, nhiệm vụ chủ yếu của quân y không phải tác chiến mà là điều trị cho đồng đội bị thương trong chiến đấu”. Kim Phi giải thích đại khái về chức trách của quân y: “Nếu như ai muốn tham gia thì lát nữa có thể tìm Mộ Lam báo danh, sau đó buổi chiều mỗi ngày không cần tới huấn luyện nữa mà tới xưởng chế luyện tìm ta”. Sau khi Kim Phi nói xong quyết định thành lập đội quân y, một số binh lính nữ lộ ra vẻ dao dộng. Dẫu sao không phải tất cả binh lính nữ đều giống như Khánh Mộ Lam hay Tiểu Ngọc có khát vọng chiến đấu, rất nhiều người đều vì cuộc sống ép buộc nên mới gia nhập vào đội binh lính nữ. Trận chiến đấu ngày hôm trước khiến cho rất nhiều binh lính nữ cảm thấy không thích hợp, bây giờ có lựa chọn khác nên những binh lính nữ này lại dao động rồi. “Ta tin rằng mọi người cũng nhìn thấy rồi, trên chiến trường binh sĩ thường xuyên bị chém thương tích đầy mình, thậm chí là mất tay mất chân, ta nói những lời lẽ không tốt ra phía trước, nếu như sợ hãi xác chết, sợ thấy máu thì đừng báo danh, dẫu sao quân y cũng thường xuyên phải đối diện với xác chết, người mà mấy người trị thương nói không chừng ngay giây sau đã chết luôn rồi”. Kim Phi nói xong câu này, binh lính nữ lại lộ ra vẻ do dự.
Để giải quyết vấn đề này, ta và tiên sinh cũng như Lương ca đã cùng thương lượng, bắt đầu từ ngày mai, huấn luyện tăng thêm một hạng mục đối kháng thực chiến, bên nào thua sẽ bị giảm nửa cơm tối!”
“Đối kháng thực chiến là gì?”
Binh lính nữ đều hết sức hiếu kỳ.
“Đối kháng thực chiến chính là coi binh lính nam như là thổ phỉ, chúng ta phải liều mạng dồn toàn lực đánh bại đối phương”.
Advertisement
“Vậy nếu như bị thương thì phải làm sao?”
Có binh lính nữ hỏi.
Advertisement
Dẫu sao đao kiếm cũng không có mắt, nếu như muốn dồn toàn lực chiến đấu thì bị thương là việc không thể tránh khỏi.
“Tiên sinh sẽ cho xưởng chế luyện chế tạo ra một loạt chiến lực không cần tới dao để dùng cho huấn luyện, trước khi những chiến lực này được chế tạo ra, mọi người dùng gậy gỗ thay thế trước đã”, Khánh Mộ Lam trả lời.
“Như vậy cũng tốt”.
Binh lính nữ đồng loạt gật đầu.
“Nếu như mọi người đều cảm thấy không có vấn đề gì thì ta sẽ nói việc tiếp theo”.
Khánh Mộ Lam nói: “Tiên sinh muốn chọn ra một nhóm người trong số binh lính nữ chúng ta để thành lập một đội quân y, nếu như có người muốn tham gia thì có thể báo danh”.
“Đội quân y?”
Rất nhiều binh lính nữ đều nhìn về phía Khánh Mộ Lam với vẻ hoài nghi không hiểu, không biết cái gì là đội quân y.
“Tiên sinh, ngài nói nhé?”
Khánh Mộ Lam cười rồi kéo Kim Phi lên trên bục cao.
“Quân y chính là bác sĩ bên trong quân đội, nhiệm vụ chủ yếu của quân y không phải tác chiến mà là điều trị cho đồng đội bị thương trong chiến đấu”.
Kim Phi giải thích đại khái về chức trách của quân y: “Nếu như ai muốn tham gia thì lát nữa có thể tìm Mộ Lam báo danh, sau đó buổi chiều mỗi ngày không cần tới huấn luyện nữa mà tới xưởng chế luyện tìm ta”.
Sau khi Kim Phi nói xong quyết định thành lập đội quân y, một số binh lính nữ lộ ra vẻ dao dộng.
Dẫu sao không phải tất cả binh lính nữ đều giống như Khánh Mộ Lam hay Tiểu Ngọc có khát vọng chiến đấu, rất nhiều người đều vì cuộc sống ép buộc nên mới gia nhập vào đội binh lính nữ.
Trận chiến đấu ngày hôm trước khiến cho rất nhiều binh lính nữ cảm thấy không thích hợp, bây giờ có lựa chọn khác nên những binh lính nữ này lại dao động rồi.
“Ta tin rằng mọi người cũng nhìn thấy rồi, trên chiến trường binh sĩ thường xuyên bị chém thương tích đầy mình, thậm chí là mất tay mất chân, ta nói những lời lẽ không tốt ra phía trước, nếu như sợ hãi xác chết, sợ thấy máu thì đừng báo danh, dẫu sao quân y cũng thường xuyên phải đối diện với xác chết, người mà mấy người trị thương nói không chừng ngay giây sau đã chết luôn rồi”.
Kim Phi nói xong câu này, binh lính nữ lại lộ ra vẻ do dự.
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang SơnTác giả: Du KỳTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngSau khi ngồi trên chiếc cọc hơn nửa giờ, Kim Phi đành phải chấp nhận thực tế. Y xuyên không rồi. Từ thế kỷ 21 y đã xuyên không về xã hội phong kiến lạc hậu. “Ông trời ơi, người đang nhắm vào ta sao?” Kim Phi ngẩng đầu nhìn trời, thở dài than vãn. Ở kiếp trước, Kim Phi tới từ một ngôi làng miền núi nghèo khổ, cố gắng nỗ lực, thi vào đại học, sau đó vừa học vừa làm, được bằng cử nhân, thạc sĩ và tiến sĩ, sau khi tốt nghiệp thì trở thành một kỹ sư cao cấp, lương mỗi năm hàng tỉ. Một trải nghiệm như vậy được coi là truyền ý chí và động lực, bản thân Kim Phi luôn cho rằng mình đã chiến thắng số phận. Nhưng không thể ngờ được rằng, vừa mới đi làm vài ngày, bởi vì tăng ca không ngừng, thiếu tập trung nên xảy ra sự cố, vinh quang gia nhập vào đội xuyên không, đến một vương triều tên là Đại Khang, nhập hồn vào trong cơ thể một người thợ rèn. “Có phải ai tên Kim Phi cũng khổ vậy không?” Đúng vậy, người thợ rèn mà y nhập hồn vào cũng tên là Kim Phi, nói ra còn thảm hơn y nhiều. Ngay khi được… Để giải quyết vấn đề này, ta và tiên sinh cũng như Lương ca đã cùng thương lượng, bắt đầu từ ngày mai, huấn luyện tăng thêm một hạng mục đối kháng thực chiến, bên nào thua sẽ bị giảm nửa cơm tối!” “Đối kháng thực chiến là gì?” Binh lính nữ đều hết sức hiếu kỳ. “Đối kháng thực chiến chính là coi binh lính nam như là thổ phỉ, chúng ta phải liều mạng dồn toàn lực đánh bại đối phương”. Advertisement “Vậy nếu như bị thương thì phải làm sao?” Có binh lính nữ hỏi. AdvertisementDẫu sao đao kiếm cũng không có mắt, nếu như muốn dồn toàn lực chiến đấu thì bị thương là việc không thể tránh khỏi. “Tiên sinh sẽ cho xưởng chế luyện chế tạo ra một loạt chiến lực không cần tới dao để dùng cho huấn luyện, trước khi những chiến lực này được chế tạo ra, mọi người dùng gậy gỗ thay thế trước đã”, Khánh Mộ Lam trả lời. “Như vậy cũng tốt”. Binh lính nữ đồng loạt gật đầu. “Nếu như mọi người đều cảm thấy không có vấn đề gì thì ta sẽ nói việc tiếp theo”. Khánh Mộ Lam nói: “Tiên sinh muốn chọn ra một nhóm người trong số binh lính nữ chúng ta để thành lập một đội quân y, nếu như có người muốn tham gia thì có thể báo danh”. “Đội quân y?” Rất nhiều binh lính nữ đều nhìn về phía Khánh Mộ Lam với vẻ hoài nghi không hiểu, không biết cái gì là đội quân y. “Tiên sinh, ngài nói nhé?” Khánh Mộ Lam cười rồi kéo Kim Phi lên trên bục cao. “Quân y chính là bác sĩ bên trong quân đội, nhiệm vụ chủ yếu của quân y không phải tác chiến mà là điều trị cho đồng đội bị thương trong chiến đấu”. Kim Phi giải thích đại khái về chức trách của quân y: “Nếu như ai muốn tham gia thì lát nữa có thể tìm Mộ Lam báo danh, sau đó buổi chiều mỗi ngày không cần tới huấn luyện nữa mà tới xưởng chế luyện tìm ta”. Sau khi Kim Phi nói xong quyết định thành lập đội quân y, một số binh lính nữ lộ ra vẻ dao dộng. Dẫu sao không phải tất cả binh lính nữ đều giống như Khánh Mộ Lam hay Tiểu Ngọc có khát vọng chiến đấu, rất nhiều người đều vì cuộc sống ép buộc nên mới gia nhập vào đội binh lính nữ. Trận chiến đấu ngày hôm trước khiến cho rất nhiều binh lính nữ cảm thấy không thích hợp, bây giờ có lựa chọn khác nên những binh lính nữ này lại dao động rồi. “Ta tin rằng mọi người cũng nhìn thấy rồi, trên chiến trường binh sĩ thường xuyên bị chém thương tích đầy mình, thậm chí là mất tay mất chân, ta nói những lời lẽ không tốt ra phía trước, nếu như sợ hãi xác chết, sợ thấy máu thì đừng báo danh, dẫu sao quân y cũng thường xuyên phải đối diện với xác chết, người mà mấy người trị thương nói không chừng ngay giây sau đã chết luôn rồi”. Kim Phi nói xong câu này, binh lính nữ lại lộ ra vẻ do dự.