Cửa phòng giam mở ra. Trưởng ngục từ ngoài đi vào, nhìn người đang ăn uống no say bên trong mà thở dài bất lực. Không nhìn rõ mặt người bên trong, chỉ thấy người ấy mặc bộ quần áo tù cũ nát, đầu tóc bù xù, mặt mũi dơ bẩn, nhếch nhác, đang cúi gằm mặt ăn thức ăn phía trước. Phần cơm của anh rất phong phú, có thịt có cá. Thậm chí còn có một bình Mao Đài và một điếu xì gà! Sự phong phú, sung túc này vượt xa những gia đình bình thường, hoàn toàn không giống cuộc sống trong tù chút nào. Hơn nữa đây còn là nhà giam những tù nhân phạm tội nặng, mỗi tù nhân ở đây đều đã từng giết trên mười mạng người. Nhưng trong số những người này, chỉ có anh mới được hưởng sự đãi ngộ vượt bậc như vậy. “Ợ”. Vừa bước vào, trưởng ngục đã nghe thấy tiếng ợ hơi của anh, mùi rượu xộc thẳng vào mũi. “Hoang gia, đã đến lúc anh nên rời khỏi đây rồi”, điều kỳ lạ hơn nữa là trưởng ngục gọi anh là gia, thái độ cũng cực kỳ tôn kính. Phạm nhân đang ăn không để ý đến ông ta, tiếp tục nhấp một ngụm rượu, đến giờ vẫn chưa…
Chương 939
Bát Gia Tái ThếTác giả: Vũ SinhTruyện Đô ThịCửa phòng giam mở ra. Trưởng ngục từ ngoài đi vào, nhìn người đang ăn uống no say bên trong mà thở dài bất lực. Không nhìn rõ mặt người bên trong, chỉ thấy người ấy mặc bộ quần áo tù cũ nát, đầu tóc bù xù, mặt mũi dơ bẩn, nhếch nhác, đang cúi gằm mặt ăn thức ăn phía trước. Phần cơm của anh rất phong phú, có thịt có cá. Thậm chí còn có một bình Mao Đài và một điếu xì gà! Sự phong phú, sung túc này vượt xa những gia đình bình thường, hoàn toàn không giống cuộc sống trong tù chút nào. Hơn nữa đây còn là nhà giam những tù nhân phạm tội nặng, mỗi tù nhân ở đây đều đã từng giết trên mười mạng người. Nhưng trong số những người này, chỉ có anh mới được hưởng sự đãi ngộ vượt bậc như vậy. “Ợ”. Vừa bước vào, trưởng ngục đã nghe thấy tiếng ợ hơi của anh, mùi rượu xộc thẳng vào mũi. “Hoang gia, đã đến lúc anh nên rời khỏi đây rồi”, điều kỳ lạ hơn nữa là trưởng ngục gọi anh là gia, thái độ cũng cực kỳ tôn kính. Phạm nhân đang ăn không để ý đến ông ta, tiếp tục nhấp một ngụm rượu, đến giờ vẫn chưa… Chương 939Ngay lập tức, máu tươi b*n r*.Trần Đức nhếch mép cười, thái độ cực kỳ bá đạo, không cho phép thương lượng: “Nếu quả thật có quy tắc, thì hôm nay, Trần Bát Hoang sẽ phá vỡ thứ quy tắc mà ông nói. Bất kỳ ai dám xen vào chuyện của tôi, kết cục… chỉ có chết!”“Ông Trần, ông có chắc muốn xen vào việc này hay không?”Đối với Trần Nguyên Bình, Trần Đức vẫn luôn tỏ thái độ khách sáo. Nói gì thì ông ta cũng là người của học viện Vô Song, cuộc thi tuyển sắp diễn ra, đắc tội với người của học viện không phải là một lựa chọn sáng suốt.Còn nữa, vừa rồi, lúc Huyết Lãnh ra tay với anh, anh đã nhìn thấy sự thương tiếc trong mắt Trần Nguyên Bình, từ đó có thể thấy được con người ông ta không đến nỗi tệ.Anh bằng lòng cho Trần Nguyên Bình một cơ hội lựa chọn.Thế nhưng…Nếu Trần Nguyên Bình không biết phân biệt đúng sai…Vậy thì, ông ta chỉ có thể chết.Phá vỡ quy tắc thì thế nào? Đắc tội học viện Vô Song thì sao chứ?Anh chỉ biết một điều.Anh em của anh không thể chết vô ích được!Trên thao trường, quanh đài luận võ, người của các gia tộc thuộc ba thành phố lớn tại Vân Bắc, cùng với các tuyển thủ đến tham dự đều sững sờ.Trần Bát Hoang…Đây là uy h**p, cảnh cáo Trần Nguyên Bình???Mặt mày ai nấy đều đầy kinh hoàng khiếp sợ, Trần Bát Hoang của hiện tại hết lần này đến lần khác khiến họ phải nhìn bằng con mắt khác, cũng như triệt để thay đổi tam quan.Mẹ nó!Cho dù là mấy gia tộc đứng đầu trong số 36 gia tộc địa sát cũng không dám kiêu ngạo, bất cần, càn quấy như Trần Bát Hoang!Uy h**p một vị đại lão đến từ Côn Luân Hư, địa vị còn cao hơn cả Lục Phong, muốn đâm đầu vào chỗ chết à???Quy tắc của học viện Vô Song…Há có thể tùy tiện phá vỡ???Thời gian như ngừng trôi, mọi người dường như đã nhìn thấy dáng vẻ Trần Nguyên Bình điên tiết lao lên, giết Trần Bát Hoang chết tại chỗ, ai nấy đều kinh hãi, ánh mắt đổ dồn lên người Trần Nguyên Bình.Trần Nguyên Bình cũng không khác mọi người, trông có vẻ im lặng, trầm mặc.Đứng yên tại chỗ.Khuôn mặt già nua đỏ bừng, khó nén cơn giận dữ.Bị một võ giả xuất thân từ thế tục dồn vào chân tường như thế, nếu là kẻ khác chỉ e đã sớm xông lên, giết người, đổ máu rồi!Thế nhưng!Người này lại là Trần Bát Hoang!Thực lực của anh mạnh hơn Huyết Lãnh nhiều, còn ông ta ngay cả Huyết Lãnh cũng đánh không lại.Nói cho xuôi thì, đánh với Trần Bát Hoang tuyệt đối chỉ có con đường chết!Ông ta không dám động thủ!
Chương 939
Ngay lập tức, máu tươi b*n r*.
Trần Đức nhếch mép cười, thái độ cực kỳ bá đạo, không cho phép thương lượng: “Nếu quả thật có quy tắc, thì hôm nay, Trần Bát Hoang sẽ phá vỡ thứ quy tắc mà ông nói. Bất kỳ ai dám xen vào chuyện của tôi, kết cục… chỉ có chết!”
“Ông Trần, ông có chắc muốn xen vào việc này hay không?”
Đối với Trần Nguyên Bình, Trần Đức vẫn luôn tỏ thái độ khách sáo. Nói gì thì ông ta cũng là người của học viện Vô Song, cuộc thi tuyển sắp diễn ra, đắc tội với người của học viện không phải là một lựa chọn sáng suốt.
Còn nữa, vừa rồi, lúc Huyết Lãnh ra tay với anh, anh đã nhìn thấy sự thương tiếc trong mắt Trần Nguyên Bình, từ đó có thể thấy được con người ông ta không đến nỗi tệ.
Anh bằng lòng cho Trần Nguyên Bình một cơ hội lựa chọn.
Thế nhưng…
Nếu Trần Nguyên Bình không biết phân biệt đúng sai…
Vậy thì, ông ta chỉ có thể chết.
Phá vỡ quy tắc thì thế nào? Đắc tội học viện Vô Song thì sao chứ?
Anh chỉ biết một điều.
Anh em của anh không thể chết vô ích được!
Trên thao trường, quanh đài luận võ, người của các gia tộc thuộc ba thành phố lớn tại Vân Bắc, cùng với các tuyển thủ đến tham dự đều sững sờ.
Trần Bát Hoang…
Đây là uy h**p, cảnh cáo Trần Nguyên Bình???
Mặt mày ai nấy đều đầy kinh hoàng khiếp sợ, Trần Bát Hoang của hiện tại hết lần này đến lần khác khiến họ phải nhìn bằng con mắt khác, cũng như triệt để thay đổi tam quan.
Mẹ nó!
Cho dù là mấy gia tộc đứng đầu trong số 36 gia tộc địa sát cũng không dám kiêu ngạo, bất cần, càn quấy như Trần Bát Hoang!
Uy h**p một vị đại lão đến từ Côn Luân Hư, địa vị còn cao hơn cả Lục Phong, muốn đâm đầu vào chỗ chết à???
Quy tắc của học viện Vô Song…
Há có thể tùy tiện phá vỡ???
Thời gian như ngừng trôi, mọi người dường như đã nhìn thấy dáng vẻ Trần Nguyên Bình điên tiết lao lên, giết Trần Bát Hoang chết tại chỗ, ai nấy đều kinh hãi, ánh mắt đổ dồn lên người Trần Nguyên Bình.
Trần Nguyên Bình cũng không khác mọi người, trông có vẻ im lặng, trầm mặc.
Đứng yên tại chỗ.
Khuôn mặt già nua đỏ bừng, khó nén cơn giận dữ.
Bị một võ giả xuất thân từ thế tục dồn vào chân tường như thế, nếu là kẻ khác chỉ e đã sớm xông lên, giết người, đổ máu rồi!
Thế nhưng!
Người này lại là Trần Bát Hoang!
Thực lực của anh mạnh hơn Huyết Lãnh nhiều, còn ông ta ngay cả Huyết Lãnh cũng đánh không lại.
Nói cho xuôi thì, đánh với Trần Bát Hoang tuyệt đối chỉ có con đường chết!
Ông ta không dám động thủ!
Bát Gia Tái ThếTác giả: Vũ SinhTruyện Đô ThịCửa phòng giam mở ra. Trưởng ngục từ ngoài đi vào, nhìn người đang ăn uống no say bên trong mà thở dài bất lực. Không nhìn rõ mặt người bên trong, chỉ thấy người ấy mặc bộ quần áo tù cũ nát, đầu tóc bù xù, mặt mũi dơ bẩn, nhếch nhác, đang cúi gằm mặt ăn thức ăn phía trước. Phần cơm của anh rất phong phú, có thịt có cá. Thậm chí còn có một bình Mao Đài và một điếu xì gà! Sự phong phú, sung túc này vượt xa những gia đình bình thường, hoàn toàn không giống cuộc sống trong tù chút nào. Hơn nữa đây còn là nhà giam những tù nhân phạm tội nặng, mỗi tù nhân ở đây đều đã từng giết trên mười mạng người. Nhưng trong số những người này, chỉ có anh mới được hưởng sự đãi ngộ vượt bậc như vậy. “Ợ”. Vừa bước vào, trưởng ngục đã nghe thấy tiếng ợ hơi của anh, mùi rượu xộc thẳng vào mũi. “Hoang gia, đã đến lúc anh nên rời khỏi đây rồi”, điều kỳ lạ hơn nữa là trưởng ngục gọi anh là gia, thái độ cũng cực kỳ tôn kính. Phạm nhân đang ăn không để ý đến ông ta, tiếp tục nhấp một ngụm rượu, đến giờ vẫn chưa… Chương 939Ngay lập tức, máu tươi b*n r*.Trần Đức nhếch mép cười, thái độ cực kỳ bá đạo, không cho phép thương lượng: “Nếu quả thật có quy tắc, thì hôm nay, Trần Bát Hoang sẽ phá vỡ thứ quy tắc mà ông nói. Bất kỳ ai dám xen vào chuyện của tôi, kết cục… chỉ có chết!”“Ông Trần, ông có chắc muốn xen vào việc này hay không?”Đối với Trần Nguyên Bình, Trần Đức vẫn luôn tỏ thái độ khách sáo. Nói gì thì ông ta cũng là người của học viện Vô Song, cuộc thi tuyển sắp diễn ra, đắc tội với người của học viện không phải là một lựa chọn sáng suốt.Còn nữa, vừa rồi, lúc Huyết Lãnh ra tay với anh, anh đã nhìn thấy sự thương tiếc trong mắt Trần Nguyên Bình, từ đó có thể thấy được con người ông ta không đến nỗi tệ.Anh bằng lòng cho Trần Nguyên Bình một cơ hội lựa chọn.Thế nhưng…Nếu Trần Nguyên Bình không biết phân biệt đúng sai…Vậy thì, ông ta chỉ có thể chết.Phá vỡ quy tắc thì thế nào? Đắc tội học viện Vô Song thì sao chứ?Anh chỉ biết một điều.Anh em của anh không thể chết vô ích được!Trên thao trường, quanh đài luận võ, người của các gia tộc thuộc ba thành phố lớn tại Vân Bắc, cùng với các tuyển thủ đến tham dự đều sững sờ.Trần Bát Hoang…Đây là uy h**p, cảnh cáo Trần Nguyên Bình???Mặt mày ai nấy đều đầy kinh hoàng khiếp sợ, Trần Bát Hoang của hiện tại hết lần này đến lần khác khiến họ phải nhìn bằng con mắt khác, cũng như triệt để thay đổi tam quan.Mẹ nó!Cho dù là mấy gia tộc đứng đầu trong số 36 gia tộc địa sát cũng không dám kiêu ngạo, bất cần, càn quấy như Trần Bát Hoang!Uy h**p một vị đại lão đến từ Côn Luân Hư, địa vị còn cao hơn cả Lục Phong, muốn đâm đầu vào chỗ chết à???Quy tắc của học viện Vô Song…Há có thể tùy tiện phá vỡ???Thời gian như ngừng trôi, mọi người dường như đã nhìn thấy dáng vẻ Trần Nguyên Bình điên tiết lao lên, giết Trần Bát Hoang chết tại chỗ, ai nấy đều kinh hãi, ánh mắt đổ dồn lên người Trần Nguyên Bình.Trần Nguyên Bình cũng không khác mọi người, trông có vẻ im lặng, trầm mặc.Đứng yên tại chỗ.Khuôn mặt già nua đỏ bừng, khó nén cơn giận dữ.Bị một võ giả xuất thân từ thế tục dồn vào chân tường như thế, nếu là kẻ khác chỉ e đã sớm xông lên, giết người, đổ máu rồi!Thế nhưng!Người này lại là Trần Bát Hoang!Thực lực của anh mạnh hơn Huyết Lãnh nhiều, còn ông ta ngay cả Huyết Lãnh cũng đánh không lại.Nói cho xuôi thì, đánh với Trần Bát Hoang tuyệt đối chỉ có con đường chết!Ông ta không dám động thủ!