Tác giả:

"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là…

Chương 563: Trời Ơi! Anh Minh Viễn Chi Tiền Đúng Là Mạnh Bạo Mà

Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… Bỏ đi, nghĩ theo cách khác thì cũng may, ông vẫn có một vị trí ở trong lòng của tên nhóc đó.Toàn bộ nhà họ Lệ có lẽ cũng chỉ có một mình ông cụ là đối xử khác với anh mà thôi.Lệ Minh Nguyệt vui mừng nói: “Xem đi, trong lòng của anh Minh Viễn vẫn còn có ông cụ.Đi thôi! Chúng ta đi chuẩn bị một ít trái cây cùng đồ ăn vặt! Lát nữa, chúng ta sẽ cùng nhau xem chương trình cuối năm đón giao thừa.Lệ Minh Viễn đột nhiên nói: “Nếu mẹ của em có thể tới thì thật tốt.Em với Minh Ngọc đưa chị dâu của các em ra ngoài đi bộ tiêu cơm một chút đi."Lệ Minh Nguyệt vội nói: “Được ạ! Hai người đến trễ, em cũng chưa kịp nói với chị dâu được mấy câu!”Tô Noãn Tâm thấy Lệ Minh Viễn vui vẻ vì được ông nội giữ lại, rất ngoan ngoan mà làm theo: “Chú ơi! Em với Minh Nguyệt ra ngoài tản bộ.Chú ở cứ lại nhà họ Lệ từ từ nói chuyện đi ạ!” “Ngoan, đi đi.” Sau đó, Lệ Minh Viễn căn dặn Lệ Minh Nguyệt: “Nhớ chăm sóc tốt cho chị dâu của em, cô ấy còn nhỏ hơn em một tuổi đấy”Khóe miệng của Lệ Minh Nguyệt không ngừng run rẩy nói: “Anh Minh Viễn đúng là trâu già thích gặm cỏ non.Vậy mà dám tìm một người bạn gái nhỏ hơn em mình một tuổiẢnh mắt lạnh lùng của Lệ Minh Viễn quét tới, Lệ Minh Nguyệt ngay lập tức rụt cổ lại, nhanh chóng kéo Tô Noãn Tâm đi ra ngoài.Cô vừa chạy, vừa cười ha ha.“Cuối cùng mình cũng có thể đả kích anh ấy được một lần, ha ha ha.“Đả kích chú ấy khó lắm sao?” “Anh Minh Viễn từ nhỏ đến lớn đều rất ưu tú.Anh ấy chính là hình mẫu con nhà người ta trong miệng các bậc phụ huynh.Muốn đả kích anh ấy cũng phải chờ đợi cơ hội thích hợp! Không ngờ nha chị dâu, anh Minh Viễn của em lớn hơn chị nhiều tuổi như vậy, chị không chê anh ấy già à?” “Chú ấy già sao? Em không cảm thấy chú ấy lớn lên rất giống với nhân vật nam chính trong các cuốn truyện tranh sao? Không chỉ có dáng dấp đẹp, chú ấy còn có khí chất rất đặc biệt.“Anh Minh Viễn đúng là có dáng dấp cực phẩm, nhưng anh ấy lớn hơn chị chín tuổi đó! Chị nhất định phải tìm một người bạn trai lớn tuổi như vậy sao?”Tô Noãn Tâm trực tiếp liếc mắt với cô ấy, nói:

Bỏ đi, nghĩ theo cách khác thì cũng may, ông vẫn có một vị trí ở trong lòng của tên nhóc đó.

Toàn bộ nhà họ Lệ có lẽ cũng chỉ có một mình ông cụ là đối xử khác với anh mà thôi.

Lệ Minh Nguyệt vui mừng nói: “Xem đi, trong lòng của anh Minh Viễn vẫn còn có ông cụ.

Đi thôi! Chúng ta đi chuẩn bị một ít trái cây cùng đồ ăn vặt! Lát nữa, chúng ta sẽ cùng nhau xem chương trình cuối năm đón giao thừa.

Lệ Minh Viễn đột nhiên nói: “Nếu mẹ của em có thể tới thì thật tốt.

Em với Minh Ngọc đưa chị dâu của các em ra ngoài đi bộ tiêu cơm một chút đi."

Lệ Minh Nguyệt vội nói: “Được ạ! Hai người đến trễ, em cũng chưa kịp nói với chị dâu được mấy câu!”

Tô Noãn Tâm thấy Lệ Minh Viễn vui vẻ vì được ông nội giữ lại, rất ngoan ngoan mà làm theo: “Chú ơi! Em với Minh Nguyệt ra ngoài tản bộ.

Chú ở cứ lại nhà họ Lệ từ từ nói chuyện đi ạ!” “Ngoan, đi đi.” Sau đó, Lệ Minh Viễn căn dặn Lệ Minh Nguyệt: “Nhớ chăm sóc tốt cho chị dâu của em, cô ấy còn nhỏ hơn em một tuổi đấy”

Khóe miệng của Lệ Minh Nguyệt không ngừng run rẩy nói: “Anh Minh Viễn đúng là trâu già thích gặm cỏ non.

Vậy mà dám tìm một người bạn gái nhỏ hơn em mình một tuổi

Ảnh mắt lạnh lùng của Lệ Minh Viễn quét tới, Lệ Minh Nguyệt ngay lập tức rụt cổ lại, nhanh chóng kéo Tô Noãn Tâm đi ra ngoài.

Cô vừa chạy, vừa cười ha ha.

“Cuối cùng mình cũng có thể đả kích anh ấy được một lần, ha ha ha.

“Đả kích chú ấy khó lắm sao?” “Anh Minh Viễn từ nhỏ đến lớn đều rất ưu tú.

Anh ấy chính là hình mẫu con nhà người ta trong miệng các bậc phụ huynh.

Muốn đả kích anh ấy cũng phải chờ đợi cơ hội thích hợp! Không ngờ nha chị dâu, anh Minh Viễn của em lớn hơn chị nhiều tuổi như vậy, chị không chê anh ấy già à?” “Chú ấy già sao? Em không cảm thấy chú ấy lớn lên rất giống với nhân vật nam chính trong các cuốn truyện tranh sao? Không chỉ có dáng dấp đẹp, chú ấy còn có khí chất rất đặc biệt.

“Anh Minh Viễn đúng là có dáng dấp cực phẩm, nhưng anh ấy lớn hơn chị chín tuổi đó! Chị nhất định phải tìm một người bạn trai lớn tuổi như vậy sao?”

Tô Noãn Tâm trực tiếp liếc mắt với cô ấy, nói:

Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… Bỏ đi, nghĩ theo cách khác thì cũng may, ông vẫn có một vị trí ở trong lòng của tên nhóc đó.Toàn bộ nhà họ Lệ có lẽ cũng chỉ có một mình ông cụ là đối xử khác với anh mà thôi.Lệ Minh Nguyệt vui mừng nói: “Xem đi, trong lòng của anh Minh Viễn vẫn còn có ông cụ.Đi thôi! Chúng ta đi chuẩn bị một ít trái cây cùng đồ ăn vặt! Lát nữa, chúng ta sẽ cùng nhau xem chương trình cuối năm đón giao thừa.Lệ Minh Viễn đột nhiên nói: “Nếu mẹ của em có thể tới thì thật tốt.Em với Minh Ngọc đưa chị dâu của các em ra ngoài đi bộ tiêu cơm một chút đi."Lệ Minh Nguyệt vội nói: “Được ạ! Hai người đến trễ, em cũng chưa kịp nói với chị dâu được mấy câu!”Tô Noãn Tâm thấy Lệ Minh Viễn vui vẻ vì được ông nội giữ lại, rất ngoan ngoan mà làm theo: “Chú ơi! Em với Minh Nguyệt ra ngoài tản bộ.Chú ở cứ lại nhà họ Lệ từ từ nói chuyện đi ạ!” “Ngoan, đi đi.” Sau đó, Lệ Minh Viễn căn dặn Lệ Minh Nguyệt: “Nhớ chăm sóc tốt cho chị dâu của em, cô ấy còn nhỏ hơn em một tuổi đấy”Khóe miệng của Lệ Minh Nguyệt không ngừng run rẩy nói: “Anh Minh Viễn đúng là trâu già thích gặm cỏ non.Vậy mà dám tìm một người bạn gái nhỏ hơn em mình một tuổiẢnh mắt lạnh lùng của Lệ Minh Viễn quét tới, Lệ Minh Nguyệt ngay lập tức rụt cổ lại, nhanh chóng kéo Tô Noãn Tâm đi ra ngoài.Cô vừa chạy, vừa cười ha ha.“Cuối cùng mình cũng có thể đả kích anh ấy được một lần, ha ha ha.“Đả kích chú ấy khó lắm sao?” “Anh Minh Viễn từ nhỏ đến lớn đều rất ưu tú.Anh ấy chính là hình mẫu con nhà người ta trong miệng các bậc phụ huynh.Muốn đả kích anh ấy cũng phải chờ đợi cơ hội thích hợp! Không ngờ nha chị dâu, anh Minh Viễn của em lớn hơn chị nhiều tuổi như vậy, chị không chê anh ấy già à?” “Chú ấy già sao? Em không cảm thấy chú ấy lớn lên rất giống với nhân vật nam chính trong các cuốn truyện tranh sao? Không chỉ có dáng dấp đẹp, chú ấy còn có khí chất rất đặc biệt.“Anh Minh Viễn đúng là có dáng dấp cực phẩm, nhưng anh ấy lớn hơn chị chín tuổi đó! Chị nhất định phải tìm một người bạn trai lớn tuổi như vậy sao?”Tô Noãn Tâm trực tiếp liếc mắt với cô ấy, nói:

Chương 563: Trời Ơi! Anh Minh Viễn Chi Tiền Đúng Là Mạnh Bạo Mà