Tác giả:

"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là…

Chương 565: Ông Nội Coi Trọng Tiền Tài Anh Coi Trọng Tình Nghĩa

Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… Trên lầu, trong thư phòng của ông cụ Lệ, ông cụ Lệ bị Lệ Minh Viễn nhìn thẳng đến độ kém chút nữa, ông đã không ngẩng đầu lên được.Cuối cùng không chịu được nữa, ông thở phì phò, trợn mắt nói: “Dừng lại! Ông biết chuyện này là do thím hai của con gây ra.Mặc dù không tham gia cùng, nhưng ông chấp nhận cho con làm việc đó!" “Ông nội vui lòng đồng ý thật tốt.”Ông cụ Lệ tức giận nói: “Chỉ một lần này thôi! Lần sau con không thể vô phép như vậy nữa! Việc này cứ tính như vậy đi! Ông nội của con kinh thường nhất chính là việc dùng thủ đoạn bất chính.Đối phó với một cô gái như vậy cũng chính là thím hai của con, lòng dạ ác độc không gì sánh được.Tàn ác với con mình chưa đủ, thậm chí, còn tàn ác với cả người khác.Đời này, việc ông hối hận nhất chính là để cho bố con kết thông gia với nhà họ Lam.Hại người chính là hại mình.“Ông nội thật là thương con.Về sau, con sẽ tự mình bảo vệ cô ấy! Không làm tổn thương cô ấy đã là đủ rồi.Đối với con, sự tồn tại của cô ấy không còn giống với trước kia nữa rồi!”Ông cụ Lệ trợn tròn mắt nói: "Cái gì không còn giống với trước kia cơ? Chuyện này xảy ra cách đây đầu có lâu đâu.Lệ Minh Viễn chỉ vào trái tim của mình nói: “Cô ấy đã đi vào chỗ này rồi con không thể đánh mất cô ấy được.”Ông cụ Lệ tức giận nói: “Đúng là đám người trẻ các con mà! Ông nội của con còn nhìn không thuận mắt nhóc con kia nữa kìa!” “Nhưng ông nội không có cách nào khác nếu nhóc con kia nổi giận, ngay cả ông Ngô, cô ấy cũng dám oán hận ông ấy “Ông Ngô?” “Chính là cái vị mà ông nội nghĩ tới đó cháu gái ruột.Ông nội! Nếu ông không muốn lão tổ tông đó mắng ông, con nghĩ, ông tốt nhất là nên giữ yên lặng.“Cháu gái ruột? Nhóc con đó là con của Kỳ Vân Tiêu sao? Thật sự?” “Ông Ngô không hoài nghi bất kỳ điều gì cả, đôi mắt kia rất giống với đôi mắt của em gái ông ấy, Ngô Anh Thư, thậm chí là giống y đúc với đôi mắt của Kỳ Vân Tiêu “Sao Kỷ Vân Như không nhận ra?” "Bà ấy không thích nhóc con, theo bản năng

Trên lầu, trong thư phòng của ông cụ Lệ, ông cụ Lệ bị Lệ Minh Viễn nhìn thẳng đến độ kém chút nữa, ông đã không ngẩng đầu lên được.

Cuối cùng không chịu được nữa, ông thở phì phò, trợn mắt nói: “Dừng lại! Ông biết chuyện này là do thím hai của con gây ra.

Mặc dù không tham gia cùng, nhưng ông chấp nhận cho con làm việc đó!" “Ông nội vui lòng đồng ý thật tốt.”

Ông cụ Lệ tức giận nói: “Chỉ một lần này thôi! Lần sau con không thể vô phép như vậy nữa! Việc này cứ tính như vậy đi! Ông nội của con kinh thường nhất chính là việc dùng thủ đoạn bất chính.

Đối phó với một cô gái như vậy cũng chính là thím hai của con, lòng dạ ác độc không gì sánh được.

Tàn ác với con mình chưa đủ, thậm chí, còn tàn ác với cả người khác.

Đời này, việc ông hối hận nhất chính là để cho bố con kết thông gia với nhà họ Lam.

Hại người chính là hại mình.

“Ông nội thật là thương con.

Về sau, con sẽ tự mình bảo vệ cô ấy! Không làm tổn thương cô ấy đã là đủ rồi.

Đối với con, sự tồn tại của cô ấy không còn giống với trước kia nữa rồi!”

Ông cụ Lệ trợn tròn mắt nói: "Cái gì không còn giống với trước kia cơ? Chuyện này xảy ra cách đây đầu có lâu đâu.

Lệ Minh Viễn chỉ vào trái tim của mình nói: “Cô ấy đã đi vào chỗ này rồi con không thể đánh mất cô ấy được.”

Ông cụ Lệ tức giận nói: “Đúng là đám người trẻ các con mà! Ông nội của con còn nhìn không thuận mắt nhóc con kia nữa kìa!” “Nhưng ông nội không có cách nào khác nếu nhóc con kia nổi giận, ngay cả ông Ngô, cô ấy cũng dám oán hận ông ấy “Ông Ngô?” “Chính là cái vị mà ông nội nghĩ tới đó cháu gái ruột.

Ông nội! Nếu ông không muốn lão tổ tông đó mắng ông, con nghĩ, ông tốt nhất là nên giữ yên lặng.

“Cháu gái ruột? Nhóc con đó là con của Kỳ Vân Tiêu sao? Thật sự?” “Ông Ngô không hoài nghi bất kỳ điều gì cả, đôi mắt kia rất giống với đôi mắt của em gái ông ấy, Ngô Anh Thư, thậm chí là giống y đúc với đôi mắt của Kỳ Vân Tiêu “Sao Kỷ Vân Như không nhận ra?” "Bà ấy không thích nhóc con, theo bản năng

Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… Trên lầu, trong thư phòng của ông cụ Lệ, ông cụ Lệ bị Lệ Minh Viễn nhìn thẳng đến độ kém chút nữa, ông đã không ngẩng đầu lên được.Cuối cùng không chịu được nữa, ông thở phì phò, trợn mắt nói: “Dừng lại! Ông biết chuyện này là do thím hai của con gây ra.Mặc dù không tham gia cùng, nhưng ông chấp nhận cho con làm việc đó!" “Ông nội vui lòng đồng ý thật tốt.”Ông cụ Lệ tức giận nói: “Chỉ một lần này thôi! Lần sau con không thể vô phép như vậy nữa! Việc này cứ tính như vậy đi! Ông nội của con kinh thường nhất chính là việc dùng thủ đoạn bất chính.Đối phó với một cô gái như vậy cũng chính là thím hai của con, lòng dạ ác độc không gì sánh được.Tàn ác với con mình chưa đủ, thậm chí, còn tàn ác với cả người khác.Đời này, việc ông hối hận nhất chính là để cho bố con kết thông gia với nhà họ Lam.Hại người chính là hại mình.“Ông nội thật là thương con.Về sau, con sẽ tự mình bảo vệ cô ấy! Không làm tổn thương cô ấy đã là đủ rồi.Đối với con, sự tồn tại của cô ấy không còn giống với trước kia nữa rồi!”Ông cụ Lệ trợn tròn mắt nói: "Cái gì không còn giống với trước kia cơ? Chuyện này xảy ra cách đây đầu có lâu đâu.Lệ Minh Viễn chỉ vào trái tim của mình nói: “Cô ấy đã đi vào chỗ này rồi con không thể đánh mất cô ấy được.”Ông cụ Lệ tức giận nói: “Đúng là đám người trẻ các con mà! Ông nội của con còn nhìn không thuận mắt nhóc con kia nữa kìa!” “Nhưng ông nội không có cách nào khác nếu nhóc con kia nổi giận, ngay cả ông Ngô, cô ấy cũng dám oán hận ông ấy “Ông Ngô?” “Chính là cái vị mà ông nội nghĩ tới đó cháu gái ruột.Ông nội! Nếu ông không muốn lão tổ tông đó mắng ông, con nghĩ, ông tốt nhất là nên giữ yên lặng.“Cháu gái ruột? Nhóc con đó là con của Kỳ Vân Tiêu sao? Thật sự?” “Ông Ngô không hoài nghi bất kỳ điều gì cả, đôi mắt kia rất giống với đôi mắt của em gái ông ấy, Ngô Anh Thư, thậm chí là giống y đúc với đôi mắt của Kỳ Vân Tiêu “Sao Kỷ Vân Như không nhận ra?” "Bà ấy không thích nhóc con, theo bản năng

Chương 565: Ông Nội Coi Trọng Tiền Tài Anh Coi Trọng Tình Nghĩa