"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là…
Chương 573: Lệ Minh Viễn Nhìn Dáng Vẻ Tham Tiền Của Cô Cảm Thấy Rất Buồn Cười
Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Vậy đôi vòng ngọc này là ông nội tặng cho mẹ, bảo con tặng nó cho mẹ đó!”Tô Ngọc Mỹ kinh ngạc nói: “Còn có mẹ sao?” “Đúng vậy! Ông nội nói lần sau con đưa mẹ cùng đến.Tô Ngọc Mỹ cười khổ nói: “Sao lại giống trúng giải lớn vậy? Đột nhiên lại nhiều thêm một ông nội giàu có như vậy?” “Con cũng rất mờ mịt đó mẹ, là chủ đưa con đi.“Mẹ tin Minh Viễn, Minh Viễn cảm thấy được thì là được.” “Cảm ơn dì Tô đã tin tưởng.Dì Tô yên tâm, tuy ông lão kia tính tình không tốt, nhưng là một người đáng tin cậy.Rất nhiều người trong giới đều biết đến ông ấy.Sau này trong giới giải trí có ông ấy đỡ đầu, cô bé này có đi ngang cũng không có vấn đề gì."Tô Ngọc Mỹ kinh ngạc nói: “Thân phận ông ấy cao vậy sao?” "Đúng vậy, là một người rất có uy tín.Đối mặt với ông em cũng có thể mắng thẳng đấy.“Vậy sau này ông nội dám trở mặt với em, châm chọc em, em cũng có thể cáo trạng với ông nội Ngô sao?” “Có thể, ông ấy có thể đến thẳng nhà họ Lê mắng ông nội anh.“Phù! Vẫn là quên đi, hiện tại ông cụ Lệ đối với em không tồi.” *Tô Ngọc Mỹ thấy con gái bây giờ càng ngày càng tốt, rất phấn khởi nói: “Noãn Tâm, đến chiều chúng ta nên thu dọn đồ đạc, về nhà ngày mai là đầu tháng ba, trong nhà chắc hẳn sẽ có khách” “Được ạ, còn chú khi nào thì bắt đầu đi làm?” “Ngày sáu bắt đầu.“Vậy mẹ về nhà với con sao?”Đó có phải là sân nhỏ bị hỏng?Lệ Minh Viễn nhưởng mày nói: “Có bị lôi kéo uống rượu không?” “Ha ha ha, chú còn nhớ rõ sao! Vậy nên chú sợ à? Lần trước bị quá chén...!"Không sợ.“Đi có sao không?” "Di." “Vậy phiền chú mặc quần áo rách một chút được không!”.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Vậy đôi vòng ngọc này là ông nội tặng cho mẹ, bảo con tặng nó cho mẹ đó!”
Tô Ngọc Mỹ kinh ngạc nói: “Còn có mẹ sao?” “Đúng vậy! Ông nội nói lần sau con đưa mẹ cùng đến.
Tô Ngọc Mỹ cười khổ nói: “Sao lại giống trúng giải lớn vậy? Đột nhiên lại nhiều thêm một ông nội giàu có như vậy?” “Con cũng rất mờ mịt đó mẹ, là chủ đưa con đi.
“Mẹ tin Minh Viễn, Minh Viễn cảm thấy được thì là được.” “Cảm ơn dì Tô đã tin tưởng.
Dì Tô yên tâm, tuy ông lão kia tính tình không tốt, nhưng là một người đáng tin cậy.
Rất nhiều người trong giới đều biết đến ông ấy.
Sau này trong giới giải trí có ông ấy đỡ đầu, cô bé này có đi ngang cũng không có vấn đề gì."
Tô Ngọc Mỹ kinh ngạc nói: “Thân phận ông ấy cao vậy sao?” "Đúng vậy, là một người rất có uy tín.
Đối mặt với ông em cũng có thể mắng thẳng đấy.
“Vậy sau này ông nội dám trở mặt với em, châm chọc em, em cũng có thể cáo trạng với ông nội Ngô sao?” “Có thể, ông ấy có thể đến thẳng nhà họ Lê mắng ông nội anh.
“Phù! Vẫn là quên đi, hiện tại ông cụ Lệ đối với em không tồi.” *
Tô Ngọc Mỹ thấy con gái bây giờ càng ngày càng tốt, rất phấn khởi nói: “Noãn Tâm, đến chiều chúng ta nên thu dọn đồ đạc, về nhà ngày mai là đầu tháng ba, trong nhà chắc hẳn sẽ có khách” “Được ạ, còn chú khi nào thì bắt đầu đi làm?” “Ngày sáu bắt đầu.
“Vậy mẹ về nhà với con sao?”
Đó có phải là sân nhỏ bị hỏng?
Lệ Minh Viễn nhưởng mày nói: “Có bị lôi kéo uống rượu không?” “Ha ha ha, chú còn nhớ rõ sao! Vậy nên chú sợ à? Lần trước bị quá chén...!"Không sợ.
“Đi có sao không?” "Di." “Vậy phiền chú mặc quần áo rách một chút được không!”
.
Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Vậy đôi vòng ngọc này là ông nội tặng cho mẹ, bảo con tặng nó cho mẹ đó!”Tô Ngọc Mỹ kinh ngạc nói: “Còn có mẹ sao?” “Đúng vậy! Ông nội nói lần sau con đưa mẹ cùng đến.Tô Ngọc Mỹ cười khổ nói: “Sao lại giống trúng giải lớn vậy? Đột nhiên lại nhiều thêm một ông nội giàu có như vậy?” “Con cũng rất mờ mịt đó mẹ, là chủ đưa con đi.“Mẹ tin Minh Viễn, Minh Viễn cảm thấy được thì là được.” “Cảm ơn dì Tô đã tin tưởng.Dì Tô yên tâm, tuy ông lão kia tính tình không tốt, nhưng là một người đáng tin cậy.Rất nhiều người trong giới đều biết đến ông ấy.Sau này trong giới giải trí có ông ấy đỡ đầu, cô bé này có đi ngang cũng không có vấn đề gì."Tô Ngọc Mỹ kinh ngạc nói: “Thân phận ông ấy cao vậy sao?” "Đúng vậy, là một người rất có uy tín.Đối mặt với ông em cũng có thể mắng thẳng đấy.“Vậy sau này ông nội dám trở mặt với em, châm chọc em, em cũng có thể cáo trạng với ông nội Ngô sao?” “Có thể, ông ấy có thể đến thẳng nhà họ Lê mắng ông nội anh.“Phù! Vẫn là quên đi, hiện tại ông cụ Lệ đối với em không tồi.” *Tô Ngọc Mỹ thấy con gái bây giờ càng ngày càng tốt, rất phấn khởi nói: “Noãn Tâm, đến chiều chúng ta nên thu dọn đồ đạc, về nhà ngày mai là đầu tháng ba, trong nhà chắc hẳn sẽ có khách” “Được ạ, còn chú khi nào thì bắt đầu đi làm?” “Ngày sáu bắt đầu.“Vậy mẹ về nhà với con sao?”Đó có phải là sân nhỏ bị hỏng?Lệ Minh Viễn nhưởng mày nói: “Có bị lôi kéo uống rượu không?” “Ha ha ha, chú còn nhớ rõ sao! Vậy nên chú sợ à? Lần trước bị quá chén...!"Không sợ.“Đi có sao không?” "Di." “Vậy phiền chú mặc quần áo rách một chút được không!”.