Tác giả:

"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là…

Chương 659: Ngoan Anh Luôn Tin Em

Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.**********Nhìn thấy cảnh này Mộ Diệc Thần vội vàng che mắt lại, lui thẳng ra ngoài cửa, có lòng tốt đóng cửa phòng lại.Má ơi.Tổng giám đốc Lệ thật hung tàn!Nếu như ban nãy không nhìn nhầm, thì đó không phải là một nụ hôn, dường như là trực tiếp cắn xéKhông cho cô Tô cắn, lại tự mình đi qua cắn là thế quỷ nào? Mộ Diệc Thần không hiểu nổi nữa.Tô Noãn Tâm bị cắn tới đau đớn...!Oan ức đến mức nước mắt càng rơi dữ dội hơn.“Oa...!Chú thối, ăn h**p người ta!"Vừa khóc một phát là không thể ngừng được.Lệ Minh Viễn...!cũng không hiểu tại sao mình lại đột ngột cắn người.Nhưng trong nháy mắt đó, anh thực sự không thể kìm lòng.Thấy cô nhóc khóc đến mất kiểm soát, anh có chút nhức trứng...!Cứ thế quyết định một là không làm, hai là làm cho xong, trực tiếp hôn lên đôi môi đó.Bằng đi một tuần...!đã một tuần anh không liên lạc với cô nhóc.Muốn cô ấy?Muốn.Đặc biệt là khi ngủ một mình vào ban đêm, rất muốn.Giờ phút này, Lệ Minh Viễn khó có thể khắc chế.Lúc này, anh chỉ muốn cô gái nhỏ yên tĩnh lại.Không muốn nghe cô khóc tới nhộn nhạo ruột gan..So với tiếng khóc, anh càng muốn nghe một thứ âm thanh khác của cô.Cái kiểu âm thanh thút thít nho nhỏ, nức nở nghẹn ngào...!có thể trộm mất linh hồn người khác.“A...!chú, chính là lúc này, còn ức h**p em...!Giọng nói Lệ Minh Viễn trở nên hơi khàn khàn nói: "Hả? Khi nào?" "Lúc cãi nhau...!Không phải chủ đang tức giận sao?"Hai mắt Lệ Minh Viễn hơi tối lại, giọng điệu ngả ngớn nói: "Là bởi vì đang tức giận...!mới muốn ức h**p em."Tô Noãn Tâm nước mắt lưng tròng hỏi: "Tạiimgwebtruyen.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Nhìn thấy cảnh này Mộ Diệc Thần vội vàng che mắt lại, lui thẳng ra ngoài cửa, có lòng tốt đóng cửa phòng lại.

Má ơi.

Tổng giám đốc Lệ thật hung tàn!

Nếu như ban nãy không nhìn nhầm, thì đó không phải là một nụ hôn, dường như là trực tiếp cắn xé

Không cho cô Tô cắn, lại tự mình đi qua cắn là thế quỷ nào? Mộ Diệc Thần không hiểu nổi nữa.

Tô Noãn Tâm bị cắn tới đau đớn...!Oan ức đến mức nước mắt càng rơi dữ dội hơn.

“Oa...!Chú thối, ăn h**p người ta!"

Vừa khóc một phát là không thể ngừng được.

Lệ Minh Viễn...!cũng không hiểu tại sao mình lại đột ngột cắn người.

Nhưng trong nháy mắt đó, anh thực sự không thể kìm lòng.

Thấy cô nhóc khóc đến mất kiểm soát, anh có chút nhức trứng...!Cứ thế quyết định một là không làm, hai là làm cho xong, trực tiếp hôn lên đôi môi đó.

Bằng đi một tuần...!đã một tuần anh không liên lạc với cô nhóc.

Muốn cô ấy?

Muốn.

Đặc biệt là khi ngủ một mình vào ban đêm, rất muốn.

Giờ phút này, Lệ Minh Viễn khó có thể khắc chế.

Lúc này, anh chỉ muốn cô gái nhỏ yên tĩnh lại.

Không muốn nghe cô khóc tới nhộn nhạo ruột gan..

So với tiếng khóc, anh càng muốn nghe một thứ âm thanh khác của cô.

Cái kiểu âm thanh thút thít nho nhỏ, nức nở nghẹn ngào...!có thể trộm mất linh hồn người khác.

“A...!chú, chính là lúc này, còn ức h**p em...!Giọng nói Lệ Minh Viễn trở nên hơi khàn khàn nói: "Hả? Khi nào?" "Lúc cãi nhau...!Không phải chủ đang tức giận sao?"

Hai mắt Lệ Minh Viễn hơi tối lại, giọng điệu ngả ngớn nói: "Là bởi vì đang tức giận...!mới muốn ức h**p em."

Tô Noãn Tâm nước mắt lưng tròng hỏi: "Tạiimgwebtruyen

Image removed.

.

Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.**********Nhìn thấy cảnh này Mộ Diệc Thần vội vàng che mắt lại, lui thẳng ra ngoài cửa, có lòng tốt đóng cửa phòng lại.Má ơi.Tổng giám đốc Lệ thật hung tàn!Nếu như ban nãy không nhìn nhầm, thì đó không phải là một nụ hôn, dường như là trực tiếp cắn xéKhông cho cô Tô cắn, lại tự mình đi qua cắn là thế quỷ nào? Mộ Diệc Thần không hiểu nổi nữa.Tô Noãn Tâm bị cắn tới đau đớn...!Oan ức đến mức nước mắt càng rơi dữ dội hơn.“Oa...!Chú thối, ăn h**p người ta!"Vừa khóc một phát là không thể ngừng được.Lệ Minh Viễn...!cũng không hiểu tại sao mình lại đột ngột cắn người.Nhưng trong nháy mắt đó, anh thực sự không thể kìm lòng.Thấy cô nhóc khóc đến mất kiểm soát, anh có chút nhức trứng...!Cứ thế quyết định một là không làm, hai là làm cho xong, trực tiếp hôn lên đôi môi đó.Bằng đi một tuần...!đã một tuần anh không liên lạc với cô nhóc.Muốn cô ấy?Muốn.Đặc biệt là khi ngủ một mình vào ban đêm, rất muốn.Giờ phút này, Lệ Minh Viễn khó có thể khắc chế.Lúc này, anh chỉ muốn cô gái nhỏ yên tĩnh lại.Không muốn nghe cô khóc tới nhộn nhạo ruột gan..So với tiếng khóc, anh càng muốn nghe một thứ âm thanh khác của cô.Cái kiểu âm thanh thút thít nho nhỏ, nức nở nghẹn ngào...!có thể trộm mất linh hồn người khác.“A...!chú, chính là lúc này, còn ức h**p em...!Giọng nói Lệ Minh Viễn trở nên hơi khàn khàn nói: "Hả? Khi nào?" "Lúc cãi nhau...!Không phải chủ đang tức giận sao?"Hai mắt Lệ Minh Viễn hơi tối lại, giọng điệu ngả ngớn nói: "Là bởi vì đang tức giận...!mới muốn ức h**p em."Tô Noãn Tâm nước mắt lưng tròng hỏi: "Tạiimgwebtruyen.

Chương 659: Ngoan Anh Luôn Tin Em