Tác giả:

"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là…

Chương 670: Dây Cáp Bảo Hộ Lần Này Hình Như Được Treo Lên Khá Cao

Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Không phải! Là trước đó tinh thần của cháu không được tốt...!Mắt có quầng thâm lớn, nghỉ ngơi không tốt, nên anh ấy bắt cháu ở nhà hai ngày để chăm sóc thật tốt, ông nhìn xem, cháu mỗi lần được bồi bổ, da dẻ hồng hào, cháu lập tức quay lại báo đáp!"Ông Ngô cũng không thèm chấp nhặt với cô, hỏi: "Con bé kia đâu?" "Minh Dao a?" "Đang ở chỗ mẹ con bé!" "Bạch Kỳ Sương tốt hơn chút nào không?" "Đã ra viện rồi, đang nghỉ ngơi ở nhà." "Khi nào thì có thể quay lại đóng phim?" "Dạ? Đã đến phần diễn của Minh Dao rồi sao?" "Thật ra là chưa.Vì cảm thấy, trong đoàn phim này đã quen có hai đứa, thiếu hai đứa cảm giác không quen, một người đã trở về rồi, còn một người nữa cũng đến lúc phải về rồi chứ." "Ha ha ha, hóa ra là do ông nhớ chúng cháu sao! Việc này còn khó nói ạ, cháu lập tức gọi điện thoại để chị Ngô đưa Minh Dao tới đây." "Nhớ đến ai! Chỉ là ông muốn ăn thịt hun khói, không có ai làm đồ nhắm và rượu cho ông thôi!" "Biết rồi biết rồi, tối nay sẽ làm ngay cho ông!"Ông Ngô vẻ mặt kiêu ngạo nói: "Hừm, như thế còn tạm được!"Trong đoàn phim lại nhìn thấy Nhiếp Hạo, TôNoãn Tâm trong lòng rất phức tạp.Anh ấy nói, Cho dù trong chuyện này Nhiếp Hạo cũng là bị lợi dùng, nhưng anh ta cũng không phải dạng hiền lành gì.Nếu chuyện này và Nhiếp Hạo có liên quan, như thế chắc chắn Nhiếp Hạo dính dáng đến người Kỷ Vân Như.Kỷ Vân Như hận không thể để một dao g**t ch*t cô giáo của cô và Minh Dao, mỗi lần đều do cô xuất hiện phá hỏng chuyện tốt của Kỷ Vân Như, mỗi lần đều khiến Kỷ Vân Như tức chết đi được.Giữa cô và bà ta, sớm đã là hai phe đối lập.Chỉ sợ trong lòng Kỷ Vân Như bây giờ cũng đang hận không thể thiêu rụi luôn cô.Nhưng trước khi anh ấy điều tra làm rõ sự việc, thái độ của cô với Nhiếp Hạo, vẫn chưa thể biểu hiện quá rõ ràng."Hi, Ảnh đế Nhiếp." Tô Noãn Tâm như thường ngày chào hỏi Nhiếp Hạoimgwebtruyen.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Không phải! Là trước đó tinh thần của cháu không được tốt...!Mắt có quầng thâm lớn, nghỉ ngơi không tốt, nên anh ấy bắt cháu ở nhà hai ngày để chăm sóc thật tốt, ông nhìn xem, cháu mỗi lần được bồi bổ, da dẻ hồng hào, cháu lập tức quay lại báo đáp!"

Ông Ngô cũng không thèm chấp nhặt với cô, hỏi: "Con bé kia đâu?" "Minh Dao a?" "Đang ở chỗ mẹ con bé!" "Bạch Kỳ Sương tốt hơn chút nào không?" "Đã ra viện rồi, đang nghỉ ngơi ở nhà." "Khi nào thì có thể quay lại đóng phim?" "Dạ? Đã đến phần diễn của Minh Dao rồi sao?" "Thật ra là chưa.

Vì cảm thấy, trong đoàn phim này đã quen có hai đứa, thiếu hai đứa cảm giác không quen, một người đã trở về rồi, còn một người nữa cũng đến lúc phải về rồi chứ." "Ha ha ha, hóa ra là do ông nhớ chúng cháu sao! Việc này còn khó nói ạ, cháu lập tức gọi điện thoại để chị Ngô đưa Minh Dao tới đây." "Nhớ đến ai! Chỉ là ông muốn ăn thịt hun khói, không có ai làm đồ nhắm và rượu cho ông thôi!" "Biết rồi biết rồi, tối nay sẽ làm ngay cho ông!"

Ông Ngô vẻ mặt kiêu ngạo nói: "Hừm, như thế còn tạm được!"

Trong đoàn phim lại nhìn thấy Nhiếp Hạo, Tô

Noãn Tâm trong lòng rất phức tạp.

Anh ấy nói, Cho dù trong chuyện này Nhiếp Hạo cũng là bị lợi dùng, nhưng anh ta cũng không phải dạng hiền lành gì.

Nếu chuyện này và Nhiếp Hạo có liên quan, như thế chắc chắn Nhiếp Hạo dính dáng đến người Kỷ Vân Như.

Kỷ Vân Như hận không thể để một dao g**t ch*t cô giáo của cô và Minh Dao, mỗi lần đều do cô xuất hiện phá hỏng chuyện tốt của Kỷ Vân Như, mỗi lần đều khiến Kỷ Vân Như tức chết đi được.

Giữa cô và bà ta, sớm đã là hai phe đối lập.

Chỉ sợ trong lòng Kỷ Vân Như bây giờ cũng đang hận không thể thiêu rụi luôn cô.

Nhưng trước khi anh ấy điều tra làm rõ sự việc, thái độ của cô với Nhiếp Hạo, vẫn chưa thể biểu hiện quá rõ ràng.

"Hi, Ảnh đế Nhiếp." Tô Noãn Tâm như thường ngày chào hỏi Nhiếp Hạoimgwebtruyen

Image removed.

.

Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Không phải! Là trước đó tinh thần của cháu không được tốt...!Mắt có quầng thâm lớn, nghỉ ngơi không tốt, nên anh ấy bắt cháu ở nhà hai ngày để chăm sóc thật tốt, ông nhìn xem, cháu mỗi lần được bồi bổ, da dẻ hồng hào, cháu lập tức quay lại báo đáp!"Ông Ngô cũng không thèm chấp nhặt với cô, hỏi: "Con bé kia đâu?" "Minh Dao a?" "Đang ở chỗ mẹ con bé!" "Bạch Kỳ Sương tốt hơn chút nào không?" "Đã ra viện rồi, đang nghỉ ngơi ở nhà." "Khi nào thì có thể quay lại đóng phim?" "Dạ? Đã đến phần diễn của Minh Dao rồi sao?" "Thật ra là chưa.Vì cảm thấy, trong đoàn phim này đã quen có hai đứa, thiếu hai đứa cảm giác không quen, một người đã trở về rồi, còn một người nữa cũng đến lúc phải về rồi chứ." "Ha ha ha, hóa ra là do ông nhớ chúng cháu sao! Việc này còn khó nói ạ, cháu lập tức gọi điện thoại để chị Ngô đưa Minh Dao tới đây." "Nhớ đến ai! Chỉ là ông muốn ăn thịt hun khói, không có ai làm đồ nhắm và rượu cho ông thôi!" "Biết rồi biết rồi, tối nay sẽ làm ngay cho ông!"Ông Ngô vẻ mặt kiêu ngạo nói: "Hừm, như thế còn tạm được!"Trong đoàn phim lại nhìn thấy Nhiếp Hạo, TôNoãn Tâm trong lòng rất phức tạp.Anh ấy nói, Cho dù trong chuyện này Nhiếp Hạo cũng là bị lợi dùng, nhưng anh ta cũng không phải dạng hiền lành gì.Nếu chuyện này và Nhiếp Hạo có liên quan, như thế chắc chắn Nhiếp Hạo dính dáng đến người Kỷ Vân Như.Kỷ Vân Như hận không thể để một dao g**t ch*t cô giáo của cô và Minh Dao, mỗi lần đều do cô xuất hiện phá hỏng chuyện tốt của Kỷ Vân Như, mỗi lần đều khiến Kỷ Vân Như tức chết đi được.Giữa cô và bà ta, sớm đã là hai phe đối lập.Chỉ sợ trong lòng Kỷ Vân Như bây giờ cũng đang hận không thể thiêu rụi luôn cô.Nhưng trước khi anh ấy điều tra làm rõ sự việc, thái độ của cô với Nhiếp Hạo, vẫn chưa thể biểu hiện quá rõ ràng."Hi, Ảnh đế Nhiếp." Tô Noãn Tâm như thường ngày chào hỏi Nhiếp Hạoimgwebtruyen.

Chương 670: Dây Cáp Bảo Hộ Lần Này Hình Như Được Treo Lên Khá Cao