"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là…
Chương 683: Hóa Trang Đều Thay Đổi Thế Này Sao
Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hôm nay trên người cô nhóc như tỏa ra hào quang, khiến người ta cực kỳ muốn chinh phục cô.Có thể chinh phục phụ nữ như thế, đối với đàn ông mà nói, là có tính thách thức.Sau khi chinh phục thành công, cũng sẽ có cảm giác thành tựu.Bây giờ Lệ Minh Viễn chính là loại tâm tình này.Đã không có tâm tư tiếp tục công việcTô Noãn Tâm vừa đi, anh liền từ trước bàn làm việc đứng dậy, đi tới cửa phòng làm việc, dặn dò Lý Mạnh nói: "Buổi chiều tôi sẽ không gặp bất kỳ một ai, cũng không xử lý bất kỳ công việc gì." "Vâng, tổng giám đốc...!Nhưng mà, buổi chiều anh còn có một cuộc họp qua điện thoại với đối tác nước ngoài cần tham dự." "Anh thay tôi tham dự là được." "Đây là tổng giám đốc...!Muốn cùng cô Tô đi ra ngoài sao?" "Không phải, bồi cô nhóc ngủ trưa"Cho nên ngày xưa hoàng đế bị phi tần quyến rũ đều không lên thượng triều, cũng không phải là chuyện giả dối không có thật, đều phải có ví dụ chân thật, thì mới có thể lưu truyền đến hiện tại được!Sau khi cửa đóng lại, Lê Minh Viễn xoay người đi về phía phòng nghỉ.Tô Noãn Tâm vừa nằm vật xuống giường, còn chưa bắt đầu ngủ, chợt nghe thấy cửa ra vào có tiếng bước chân.Lập tức cảnh giác từ trên giường đứng lên, nhảy vọt lên một cái nhanh chóng hướng phía người đi vào tấn công bất ngờ.Lệ Minh Viễn suýt chút nữa bị cô đạp cho một cái, đạp vững vàng, cũng may phản ứng cực nhanh nghiêng mình tránh thoát.Sau đó trong lòng tan vỡ nhìn cô nhóc nói: "Em là Tô Noãn Tâm thật hay giả?"Hóa trang, cần chân thực thế này sao?Chỉ thấy Tô Noãn Tâm nhíu mày một cái nói: "Lệ Minh Viễn?" "Không phải anh còn có thể là ai?" "Anh vào đây làm gì?" "Cùng em ngủ trưa."Một mình em ngủ cũng được." "Anh muốn ngủ cùng em."A, vậy ngủ chung đi.imgwebtruyen.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hôm nay trên người cô nhóc như tỏa ra hào quang, khiến người ta cực kỳ muốn chinh phục cô.
Có thể chinh phục phụ nữ như thế, đối với đàn ông mà nói, là có tính thách thức.
Sau khi chinh phục thành công, cũng sẽ có cảm giác thành tựu.
Bây giờ Lệ Minh Viễn chính là loại tâm tình này.
Đã không có tâm tư tiếp tục công việc
Tô Noãn Tâm vừa đi, anh liền từ trước bàn làm việc đứng dậy, đi tới cửa phòng làm việc, dặn dò Lý Mạnh nói: "Buổi chiều tôi sẽ không gặp bất kỳ một ai, cũng không xử lý bất kỳ công việc gì." "Vâng, tổng giám đốc...!Nhưng mà, buổi chiều anh còn có một cuộc họp qua điện thoại với đối tác nước ngoài cần tham dự." "Anh thay tôi tham dự là được." "Đây là tổng giám đốc...!Muốn cùng cô Tô đi ra ngoài sao?" "Không phải, bồi cô nhóc ngủ trưa"
Cho nên ngày xưa hoàng đế bị phi tần quyến rũ đều không lên thượng triều, cũng không phải là chuyện giả dối không có thật, đều phải có ví dụ chân thật, thì mới có thể lưu truyền đến hiện tại được!
Sau khi cửa đóng lại, Lê Minh Viễn xoay người đi về phía phòng nghỉ.
Tô Noãn Tâm vừa nằm vật xuống giường, còn chưa bắt đầu ngủ, chợt nghe thấy cửa ra vào có tiếng bước chân.
Lập tức cảnh giác từ trên giường đứng lên, nhảy vọt lên một cái nhanh chóng hướng phía người đi vào tấn công bất ngờ.
Lệ Minh Viễn suýt chút nữa bị cô đạp cho một cái, đạp vững vàng, cũng may phản ứng cực nhanh nghiêng mình tránh thoát.
Sau đó trong lòng tan vỡ nhìn cô nhóc nói: "Em là Tô Noãn Tâm thật hay giả?"
Hóa trang, cần chân thực thế này sao?
Chỉ thấy Tô Noãn Tâm nhíu mày một cái nói: "Lệ Minh Viễn?" "Không phải anh còn có thể là ai?" "Anh vào đây làm gì?" "Cùng em ngủ trưa.
"Một mình em ngủ cũng được." "Anh muốn ngủ cùng em.
"A, vậy ngủ chung đi.imgwebtruyen
.
Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hôm nay trên người cô nhóc như tỏa ra hào quang, khiến người ta cực kỳ muốn chinh phục cô.Có thể chinh phục phụ nữ như thế, đối với đàn ông mà nói, là có tính thách thức.Sau khi chinh phục thành công, cũng sẽ có cảm giác thành tựu.Bây giờ Lệ Minh Viễn chính là loại tâm tình này.Đã không có tâm tư tiếp tục công việcTô Noãn Tâm vừa đi, anh liền từ trước bàn làm việc đứng dậy, đi tới cửa phòng làm việc, dặn dò Lý Mạnh nói: "Buổi chiều tôi sẽ không gặp bất kỳ một ai, cũng không xử lý bất kỳ công việc gì." "Vâng, tổng giám đốc...!Nhưng mà, buổi chiều anh còn có một cuộc họp qua điện thoại với đối tác nước ngoài cần tham dự." "Anh thay tôi tham dự là được." "Đây là tổng giám đốc...!Muốn cùng cô Tô đi ra ngoài sao?" "Không phải, bồi cô nhóc ngủ trưa"Cho nên ngày xưa hoàng đế bị phi tần quyến rũ đều không lên thượng triều, cũng không phải là chuyện giả dối không có thật, đều phải có ví dụ chân thật, thì mới có thể lưu truyền đến hiện tại được!Sau khi cửa đóng lại, Lê Minh Viễn xoay người đi về phía phòng nghỉ.Tô Noãn Tâm vừa nằm vật xuống giường, còn chưa bắt đầu ngủ, chợt nghe thấy cửa ra vào có tiếng bước chân.Lập tức cảnh giác từ trên giường đứng lên, nhảy vọt lên một cái nhanh chóng hướng phía người đi vào tấn công bất ngờ.Lệ Minh Viễn suýt chút nữa bị cô đạp cho một cái, đạp vững vàng, cũng may phản ứng cực nhanh nghiêng mình tránh thoát.Sau đó trong lòng tan vỡ nhìn cô nhóc nói: "Em là Tô Noãn Tâm thật hay giả?"Hóa trang, cần chân thực thế này sao?Chỉ thấy Tô Noãn Tâm nhíu mày một cái nói: "Lệ Minh Viễn?" "Không phải anh còn có thể là ai?" "Anh vào đây làm gì?" "Cùng em ngủ trưa."Một mình em ngủ cũng được." "Anh muốn ngủ cùng em."A, vậy ngủ chung đi.imgwebtruyen.