"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là…
Chương 698: Tôi Đi Đón Cô Ấy Về
Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Chúng ta vào khách sạn thuê một phòng rồi chơi chứ?" “Phiền phức quá, ở đây thôi!”Người đàn ông nhìn cô với ánh mắt thèm thuồng, vô cùng sốt sắng muốn thưởng thức người đẹp trước mặt.“Em chắc chứ?” “Chắc chứ sao không? Ông ngồi đó đừng nhúc nhích, để tôi phục vụ ông, được chứ?” “Được!!” Được phục vụ bởi người đẹp chất lượng như vậy, ông ta khó lòng mà không chết mê chết mệtKhuôn mặt người đàn ông tràn đầy mong đợi.Nhưng những gì chờ đợi ông ta ở phía trước chính là...!sự tuyệt vọng.Chỉ với một cước, Tô Noãn Tâm vô cùng khí thể vung mạnh cú đá của mình với tốc độ mà người thường không thể đạt tới, trực tiếp giảng vào hạ bộ giám đốc LýCả gian phòng vang lên tiếng thét của người đàn ông như thể đang giết thịt heo.Chẳng mấy chốc, ông chủ quán lẩu đã hoảng hốt, vội vã chạy tới.“Ấy chết, giám đốc Lý!! Vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy?”Tô Noãn Tâm thẳng thừng nói: “Ông ta cưỡng h**p chị họ tôi nên tôi dạy cho ông ta một bài học! Gọi xe cứu thương cho ông ta đi, viện phí tôi chi trå."Ông chủ quán lẩu bấy giờ đã vô cùng tức giận, không nhịn được liền nói: “Cô có biết ông ấy là ai không? Cô nghĩ rằng chỉ cần cô bồi thường bằng cách chi trả viện phí là sẽ được cho qua sao?” “Vậy thì ông biết tôi là ai không? Ông nghĩ rằng tôi là loại người vung tiền bừa bãi cho xong việc ư?”Trương Bảo Hồng lập tức nói: “Em họ tôi chính là bà chủ của tổng giám đốc tập đoàn Quốc Doanh đấy!Ông chủ quán lẩu há hốc mồm kinh ngạc, nhất thời không nói nên lời.Đây chính là vị hôn phu mà tổng giám đốc Lê đích thân công khai trên mạng xã hội đấy ư?Ông ta bấy giờ sắc mặt liền thay đổi chóng mặt: “Đây là cô Tô sao, tôi có lỗi với cô...!Mong các vị bao dung độ lượng tha thứ cho kẻ bụng dạ hẹp hòi như tôi, cô muốn xử lý chuyện này như thế nào, tôi liền xử lý theo ý cô.imgwebtruyen.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Chúng ta vào khách sạn thuê một phòng rồi chơi chứ?" “Phiền phức quá, ở đây thôi!”
Người đàn ông nhìn cô với ánh mắt thèm thuồng, vô cùng sốt sắng muốn thưởng thức người đẹp trước mặt.
“Em chắc chứ?” “Chắc chứ sao không? Ông ngồi đó đừng nhúc nhích, để tôi phục vụ ông, được chứ?” “Được!!” Được phục vụ bởi người đẹp chất lượng như vậy, ông ta khó lòng mà không chết mê chết mệt
Khuôn mặt người đàn ông tràn đầy mong đợi.
Nhưng những gì chờ đợi ông ta ở phía trước chính là...!sự tuyệt vọng.
Chỉ với một cước, Tô Noãn Tâm vô cùng khí thể vung mạnh cú đá của mình với tốc độ mà người thường không thể đạt tới, trực tiếp giảng vào hạ bộ giám đốc Lý
Cả gian phòng vang lên tiếng thét của người đàn ông như thể đang giết thịt heo.
Chẳng mấy chốc, ông chủ quán lẩu đã hoảng hốt, vội vã chạy tới.
“Ấy chết, giám đốc Lý!! Vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy?”
Tô Noãn Tâm thẳng thừng nói: “Ông ta cưỡng h**p chị họ tôi nên tôi dạy cho ông ta một bài học! Gọi xe cứu thương cho ông ta đi, viện phí tôi chi trå."
Ông chủ quán lẩu bấy giờ đã vô cùng tức giận, không nhịn được liền nói: “Cô có biết ông ấy là ai không? Cô nghĩ rằng chỉ cần cô bồi thường bằng cách chi trả viện phí là sẽ được cho qua sao?” “Vậy thì ông biết tôi là ai không? Ông nghĩ rằng tôi là loại người vung tiền bừa bãi cho xong việc ư?”
Trương Bảo Hồng lập tức nói: “Em họ tôi chính là bà chủ của tổng giám đốc tập đoàn Quốc Doanh đấy!
Ông chủ quán lẩu há hốc mồm kinh ngạc, nhất thời không nói nên lời.
Đây chính là vị hôn phu mà tổng giám đốc Lê đích thân công khai trên mạng xã hội đấy ư?
Ông ta bấy giờ sắc mặt liền thay đổi chóng mặt: “Đây là cô Tô sao, tôi có lỗi với cô...!Mong các vị bao dung độ lượng tha thứ cho kẻ bụng dạ hẹp hòi như tôi, cô muốn xử lý chuyện này như thế nào, tôi liền xử lý theo ý cô.imgwebtruyen
.
Chú Là Của EmTác giả: Hoa NhiTruyện Sủng"Cứu tôi, tôi cho cô ba trăm tỷ rưỡi!" Một giọng nam trầm, khàn đặc vang lên bên tai. Lúc này, cả người Tô Noãn Tâm đều đờ đẫn, trên đường đi làm về đã bị một người đàn ông và vào người thì cũng thôi đi, đảng này còn bị va đến ngã vào đống rác, Mùi hỗn hợp của tất cả các loại rác xung quanh khiến người khác muốn nôn mửa, nhưng vẫn cố gắng sống chết nhịn lại, không nôn ra ngoài. Bên ngoài bãi rác, tiếng bước chân hỗn loạn không ngừng vang lên qua lại. "Đuổi theo! Nhất định phải bắt được Lệ Minh Viễn!" "Anh ta bị thương rồi, không thể chạy xa được!" "Thuốc cũng sắc phát huy tác dụng rồi, đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được anh ta, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ăn nói với cô chủ thể nào đâu!" . Giọng nói dần xa dần, ý thức trong não bộ của Tô Noãn Tâm cuối cùng cũng trở lại. Lệ Minh Viễn, cô đã từng nhìn thấy cái tên này trên các tạp, anh là Lệ Minh Viễn, Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh. Người đàn ông đẹp trai trên tạp chí đến mức khiến người ta phỉ nhổ lại chính là… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Chúng ta vào khách sạn thuê một phòng rồi chơi chứ?" “Phiền phức quá, ở đây thôi!”Người đàn ông nhìn cô với ánh mắt thèm thuồng, vô cùng sốt sắng muốn thưởng thức người đẹp trước mặt.“Em chắc chứ?” “Chắc chứ sao không? Ông ngồi đó đừng nhúc nhích, để tôi phục vụ ông, được chứ?” “Được!!” Được phục vụ bởi người đẹp chất lượng như vậy, ông ta khó lòng mà không chết mê chết mệtKhuôn mặt người đàn ông tràn đầy mong đợi.Nhưng những gì chờ đợi ông ta ở phía trước chính là...!sự tuyệt vọng.Chỉ với một cước, Tô Noãn Tâm vô cùng khí thể vung mạnh cú đá của mình với tốc độ mà người thường không thể đạt tới, trực tiếp giảng vào hạ bộ giám đốc LýCả gian phòng vang lên tiếng thét của người đàn ông như thể đang giết thịt heo.Chẳng mấy chốc, ông chủ quán lẩu đã hoảng hốt, vội vã chạy tới.“Ấy chết, giám đốc Lý!! Vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy?”Tô Noãn Tâm thẳng thừng nói: “Ông ta cưỡng h**p chị họ tôi nên tôi dạy cho ông ta một bài học! Gọi xe cứu thương cho ông ta đi, viện phí tôi chi trå."Ông chủ quán lẩu bấy giờ đã vô cùng tức giận, không nhịn được liền nói: “Cô có biết ông ấy là ai không? Cô nghĩ rằng chỉ cần cô bồi thường bằng cách chi trả viện phí là sẽ được cho qua sao?” “Vậy thì ông biết tôi là ai không? Ông nghĩ rằng tôi là loại người vung tiền bừa bãi cho xong việc ư?”Trương Bảo Hồng lập tức nói: “Em họ tôi chính là bà chủ của tổng giám đốc tập đoàn Quốc Doanh đấy!Ông chủ quán lẩu há hốc mồm kinh ngạc, nhất thời không nói nên lời.Đây chính là vị hôn phu mà tổng giám đốc Lê đích thân công khai trên mạng xã hội đấy ư?Ông ta bấy giờ sắc mặt liền thay đổi chóng mặt: “Đây là cô Tô sao, tôi có lỗi với cô...!Mong các vị bao dung độ lượng tha thứ cho kẻ bụng dạ hẹp hòi như tôi, cô muốn xử lý chuyện này như thế nào, tôi liền xử lý theo ý cô.imgwebtruyen.